Đỗ Tuệ Lan vừa trở về nhà ngoại, nhìn thấy Đỗ phu nhân liền sà vào lòng bà khóc lóc kể lể:

“Nương, Khương Ấu Ninh thật là quá đáng."

Đỗ Tuệ Lan đem chuyện bị phạt chép kinh Phật kể cho Đỗ phu nhân nghe.

Đỗ phu nhân nghe xong lập tức nổi giận, Đỗ Tuệ Lan từ nhỏ đã được nuông chiều, làm gì đã phải chịu khổ sở bao giờ?

Càng chưa từng bị phạt.

“Nàng ta dựa vào cái gì mà trượng phạt con gái ta?"

Đỗ Tuệ Lan nức nở nói:

“Nàng ta bảo nàng ta là Tướng quân phu nhân, có quyền trách phạt con."

Đỗ phu nhân tức đến mức l.ồ.ng ng-ực đau nhức, vừa thương xót con gái vừa có chút bất lực.

Thương xót con gái đường đường là cháu gái của Đại tướng quân mà phải gả cho người ta làm bình thê, bất lực vì bình thê cũng không bằng chính thê.

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, Khương Ấu Ninh cũng không được bắt nạt Lan nhi như vậy.

“Ta cùng con trở về, đòi lại công đạo cho con."

Đỗ Tuệ Lan lau nước mắt:

“Con nghe lời nương."

Khi Đỗ Tuệ Lan trở về là có Đỗ phu nhân đi cùng.

Khương Ấu Ninh vừa dùng xong bữa trưa, định đi ngủ trưa một lát thì quản gia tới thông báo.

“Phu nhân, Đỗ phu nhân tới rồi."

Khương Ấu Ninh chỉ suy nghĩ một lát là đoán được Đỗ Tuệ Lan về mách lẻo rồi, Đỗ phu nhân e là tới để đòi lại sự công bằng đây.

“Mời Đỗ phu nhân vào."

“Rõ thưa phu nhân."

Quản gia ra ngoài không lâu, Đỗ phu nhân và Đỗ Tuệ Lan liền bước vào.

Khương Ấu Ninh là nhất phẩm cáo mệnh, Đỗ phu nhân là nhị phẩm cáo mệnh phu nhân, vả lại, quan chức của Tạ Cảnh cao hơn phu quân của Đỗ phu nhân một cấp, theo lý mà nói thì bà phải hành lễ với Khương Ấu Ninh.

Đỗ phu nhân cậy mình là bậc trưởng bối, Khương Ấu Ninh tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, nên không những không hành lễ với Khương Ấu Ninh mà còn làm bộ làm tịch.

Đỗ Tuệ Lan cũng chỉ miễn cưỡng khom người:

“Phu nhân."

Khương Ấu Ninh ngồi thẳng dậy, ngước mắt nhìn về phía Đỗ phu nhân:

“Đỗ phu nhân mời ngồi xuống nói chuyện."

Đỗ phu nhân mỉm cười, coi như đã đáp lại, sau đó ngồi xuống ghế.

Khương Ấu Ninh hỏi:

“Đỗ phu nhân tới có chuyện gì sao?"

Đỗ phu nhân vuốt lại nếp nhăn không mấy rõ ràng trên vạt áo, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Khương Ấu Ninh, khóe môi vẫn nở nụ cười nhàn nhạt như có như không:

“Tạ phu nhân, con gái ta gả vào Tướng quân phủ đã được một thời gian rồi, nhưng ta vẫn chưa tới bái phỏng Tạ phu nhân."

Khương Ấu Ninh bảo:

“Đỗ phu nhân nói quá lời rồi, ta là phận hậu bối, Đỗ phu nhân không cần phải tới bái phỏng đâu."

Đỗ phu nhân cười cười:

“Người ta đều nói Tạ phu nhân hiểu lễ nghĩa quả không sai chút nào, thật là hiểu lễ tiết lại biết nói chuyện."

Đỗ phu nhân đội cho Khương Ấu Ninh một cái mũ cao, nhìn thì có vẻ là khen ngợi Khương Ấu Ninh, thực chất là cho rằng Khương Ấu Ninh làm gì cũng là lẽ đương nhiên.

“Đỗ phu nhân nói đùa rồi, ta làm sao so sánh được với Nhị phu nhân hiểu lễ nghĩa lại biết phép tắc cơ chứ?"

Đỗ phu nhân bảo:

“Con gái ta từ nhỏ đã hiểu chuyện, cầm kỳ thi họa không thiếu thứ gì, chúng ta đều nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, chưa từng để nó chịu nửa phần khổ sở."

Khương Ấu Ninh nói:

“Đó là lẽ đương nhiên, người mẹ nào mà chẳng thương con mình?

Cũng là do Đỗ phu nhân dạy dỗ có phương pháp, mới dạy ra Nhị phu nhân tốt như vậy, tinh thông quy củ trong nội trạch hầu môn, biết tôn ti, hiểu lễ tiết, không cần ta phải tốn nhiều lời."

Đỗ phu nhân nói những lời này chính là để nhắc tới chuyện con gái bị phạt, bị Khương Ấu Ninh nói như vậy, bà làm sao có thể nói tiếp chuyện tiếp theo được nữa?

“Tạ phu nhân nói đùa rồi, con gái ta là được nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên, tuy rằng rất ưu tú nhưng cũng mới mười bảy tuổi, cho dù có phạm chút lỗi nhỏ thì ta và cha nó cũng không nỡ đ.á.n.h nỡ mắng."

Khương Ấu Ninh liếc nhìn Đỗ Tuệ Lan một cái, nàng ta đang đứng bên cạnh Đỗ phu nhân, không nói một lời mà lắng nghe, toàn bộ đều để Đỗ phu nhân tới đòi lại công bằng cho nàng ta.

Nàng thu hồi tầm mắt nhìn về phía Đỗ phu nhân:

“Đỗ phu nhân không cần quá khiêm tốn, có thể dạy dỗ Nhị phu nhân hiểu lễ tiết như vậy đã là rất lợi hại rồi, Nhị phu nhân tuy lớn hơn ta hai tuổi nhưng lại cùng ngày gả đi làm vợ người ta, đã không còn là tiểu thư trong khuê các nữa, tự nhiên là không thể so sánh được."

Các bảo bối buổi sáng hảo nha!

(Hết chương này)

Đỗ phu nhân làm sao lại không nghe ra ẩn ý trong lời nói của Khương Ấu Ninh chứ?

Nói Đỗ Tuệ Lan lớn tuổi hơn nàng, đã gả vào Tướng quân phủ, không còn ở nhà ngoại nữa, không phải muốn sao cũng được.

Bà vất vả lắm mới lái được câu chuyện quay lại, bị Khương Ấu Ninh nói như vậy, một lần nữa khiến bà không thể mở lời.

Cũng không giống như lời đồn là ngu dốt không biết gì.

Chẳng trách con gái không đấu lại nàng, người nữ nhân tâm kế sâu xa như vậy, con gái bà e là phải chịu khổ sở rồi.

Dù thế nào đi chăng nữa, hôm nay bà tới Tướng quân phủ là để đòi lại công bằng cho con gái, nếu không sau này con gái bà còn làm sao sống nổi ở Tướng quân phủ đây?

“Tạ phu nhân, hôm nay ta tới đây là vì con gái ta."

Khương Ấu Ninh nghe vậy liền biết Đỗ phu nhân sắp nói vào vấn đề chính rồi, nói chuyện với bọn họ thật là mệt mỏi, cứ nói thẳng không được sao?

Cứ phải vòng vo mấy lượt, cuối cùng chẳng phải cũng phải nói ra sao?

“Đỗ phu nhân mời nói."

Đỗ phu nhân bảo:

“Con gái ta mấy ngày trước bị Tạ phu nhân trách phạt trượng hình quỳ Phật đường, có chuyện này không?"

Khương Ấu Ninh rất rộng rãi thừa nhận:

“Quả thực là có chuyện này, nhưng Đỗ phu nhân không cần phải dạy bảo thêm Nhị phu nhân nữa đâu, Nhị phu nhân đã biết lỗi rồi, ta cũng không phải hạng người cứ nắm mãi lỗi lầm không buông, biết sai mà sửa là điều tốt nhất, Đỗ phu nhân thấy có đúng không?"

Đỗ phu nhân nghe xong suýt chút nữa tức đến hộc m-áu, bà vốn dĩ luôn đoan trang, lúc này có chút không giữ được bình tĩnh mà muốn mắng người.

Bà là tới để làm chủ cho con gái, ai cần trách phạt chứ?

“Tạ phu nhân nói đúng, con gái ta cho dù có phạm lỗi cũng không thể trượng phạt, nếu đ.á.n.h hỏng thân thể thì Tạ phu nhân gánh không nổi đâu."

Khương Ấu Ninh liếc nhìn Đỗ Tuệ Lan:

“Đỗ phu nhân thấy Nhị phu nhân hiện giờ có ổn không?"

Đỗ phu nhân nhìn đứa con gái bên cạnh mình, hừ một tiếng:

“Hiện giờ thì không có chuyện gì, nhưng không chắc lần sau sẽ không có chuyện."

Khương Ấu Ninh nghe vậy liền cười:

“Đỗ phu nhân thật biết nói đùa, đã phạm lỗi một lần rồi sao lại có thể phạm lần thứ hai chứ?

Nhị phu nhân thông tuệ như vậy, chắc chắn sẽ không tái phạm nữa đâu."

Đỗ phu nhân tức đến nghiến răng nghiến lợi, cũng không màng đến chuyện trở mặt, vỗ bàn đứng dậy:

“Tạ phu nhân, ngươi đ.á.n.h con gái ta hai mươi bản t.ử mà định cứ thế cho qua sao?

Thật sự coi Đỗ gia ta dễ bị bắt nạt à?"

Khương Ấu Ninh chớp chớp đôi mắt to vô tội:

“Đỗ phu nhân nói vậy là ý gì?

Chẳng lẽ ta với tư cách là chủ mẫu Tướng quân phủ, nhị phòng phạm lỗi mà ta còn không thể trách phạt sao?"

Chương 300 - Sốc! Sau Khi Tướng Quân Đọc Được Tâm Viên, Mỹ Nhân Cá Mặn Bị Ép Sủng Ái Tột Cùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia