Khương Ấu Ninh ngẩng đầu nhìn Tạ Cảnh:

“Vết thương của chàng có đau không?

Ra ngoài lâu như vậy chắc chàng cũng mệt rồi, chúng ta sớm về nghỉ ngơi, dưỡng thương cho tốt để sớm ngày về nhà.”

Tạ Cảnh cảm thấy nàng nói đúng, đã đến lúc nên trở về rồi, một nam t.ử hán như hắn còn thấy nhớ nhà, huống chi là một nữ nhân như nàng?

Thái t.ử nói với Khương Ấu Ninh:

“Nàng không cần lo lắng, ta sẽ nói khéo trước mặt phụ hoàng để Ngài từ bỏ ý định đó.”

Khương Ấu Ninh rất cảm kích vì có Thái t.ử giúp đỡ:

“Làm phiền ngài rồi.”

Thái t.ử mỉm cười:

“Không cần khách sáo.”

Trên đường về, Tiêu Dực nói:

“Vị công chúa kia da mặt còn dày hơn cả đường muội của ta, biết rõ Tạ đại ca đã có thê t.ử mà còn đòi Hoàng đế ban hôn.”

Khương Ấu Ninh vô cùng tán thành gật đầu:

“Nói rất đúng, nhắm vào nam nhân đã có vợ quả thực là không biết xấu hổ.”

Tạ Cảnh cũng ghét loại nữ nhân này, nhưng trớ trêu thay lại bị hắn gặp phải.

Tạ Cảnh hận không thể mắng ra lời thô tục.

Sau khi trở về, Tạ Cảnh ăn cơm trưa rồi nằm nghỉ.

Khương Tê Bạch bước tới hỏi:

“Muội muội, thế nào rồi?”

Khương Ấu Ninh thở dài một tiếng:

“Phu quân quá đẹp trai cũng là một loại phiền não.”

Khương Tê Bạch nghe vậy thì bật cười:

“Người xuất sắc thì sẽ bị kẻ khác dòm ngó, có nhiều người thích Tạ Cảnh như vậy chứng tỏ sức hút cá nhân của hắn rất tốt.”

Khương Ấu Ninh tán đồng gật đầu, nhớ lúc đầu nàng cũng bị gương mặt này làm cho mê muội.

Tuy nhiên vẫn có sự khác biệt.

Khương Tê Bạch nói:

“Nghe muội nói vậy, xem ra vị Hoàng đế này cũng không có ý định thả người?”

“Bị đại ca đoán trúng rồi, vị Hoàng đế kia quá nuông chiều Công chúa, đúng là cầu gì được nấy.”

Khương Ấu Ninh chậc chậc hai tiếng.

Trước đó Thái t.ử đã nói Công chúa rất được sủng ái, chưa gả đi đã có phủ đệ riêng, còn nuôi một toán t.ử sĩ, nên việc Hoàng đế đồng ý yêu cầu như vậy của Công chúa cũng không có gì lạ.

Tiêu Dực bưng một ấm trà đặt trước mặt họ, cùng vài đĩa bánh ngọt, hắn cười nhạt:

“So với Hoàng huynh ta thì còn kém xa.”

Tiêu Quân tuy còn trẻ nhưng đã nổi danh là minh quân, cũng chỉ có Tiêu Quân mới nuông chiều Tạ Cảnh như anh em một nhà.

Tạ Cảnh muốn cái gì, hễ Tiêu Quân có thì đều không tiếc mà ban cho.

Lương tướng gặp được minh quân, muốn quốc thái dân an, phồn vinh hưng thịnh cũng không khó.

Khương Ấu Ninh đang ăn bánh ngọt, không thấy Sở Thanh đâu, bèn hỏi Tiêu Dực:

“Đúng rồi, Thế t.ử phi đâu?”

Các bảo bối, ngủ ngon nhé!

(Hết chương)

Tiêu Dực thở dài một tiếng:

“Nàng đang ngủ trong phòng, dạo này hay buồn ngủ lắm, đại phu nói đó là chuyện bình thường, nhưng ta vẫn có chút lo lắng.”

Khương Ấu Ninh chưa từng m.a.n.g t.h.a.i nên cũng không biết hay buồn ngủ có phải là bình thường không.

“Hay là huynh gọi thêm một đại phu nữa tới xem sao?

Xem kỹ lại cho yên tâm.”

“Ta đã gọi mười vị đại phu rồi, ai cũng bảo bình thường.”

Tiêu Dực bất đắc dĩ nhún vai, bưng chén trà lên nhấp vài ngụm.

Khương Ấu Ninh nghe mà sững sờ, mười vị đại phu?

Được rồi, nàng còn tưởng Tiêu Dực không coi trọng, còn có tâm trí ngồi đây uống trà.

Hóa ra người ta đã gọi hẳn mười vị đại phu, thế là quá đủ rồi.

Khương Tê Bạch nói:

“Nữ nhân m.a.n.g t.h.a.i là vất vả nhất, Thế t.ử phi như vậy vẫn còn là nhẹ, tóm lại Thế t.ử phải để tâm nhiều hơn, m.a.n.g t.h.a.i sinh con là nỗi đau và sự thiếu hụt cơ thể mà nam nhân chúng ta không thể thấu hiểu được.”

Khương Tê Bạch nói xong lại nhìn về phía Khương Ấu Ninh:

“Muội muội, sinh con rất đau, muội còn muốn sinh không?”

Khương Ấu Ninh không ngờ đại ca lại hỏi nàng câu này, nàng và Tạ Cảnh còn chưa viên phòng mà, chuyện sinh con vẫn còn sớm chán.

“Nếu chỉ là nhiệm vụ sinh con thì muội không muốn sinh, nhưng nếu là kết tinh của tình yêu thì muội vẫn nguyện ý, mặc dù muội rất sợ đau.”

Khương Tê Bạch hiểu ý trong lời nói của muội muội, cái gọi là yêu không đơn thuần là muội muội thích Tạ Cảnh, mà là vì Tạ Cảnh xứng đáng.

Nếu là một tên tra nam thì đương nhiên là không muốn rồi.

“Tạ Cảnh mà dám phụ bạc muội, ta là người đầu tiên không tha cho hắn.”

Khương Ấu Ninh uống trà, nghe lời đại ca nói mà trong lòng rất vui.

Có đại ca ở bên cạnh, cảm giác đúng là khác hẳn.

Tiêu Dực nghe lời Khương Ấu Ninh nói, bỗng nhiên rơi vào trầm tư.

Hắn thích Sở Thanh, đó là điều không cần bàn cãi.

Nhưng Sở Thanh dường như không thích hắn cho lắm.

Họ viên phòng cũng là do tác dụng của thu-ốc.

Nếu không có thu-ốc, có lẽ đến tận bây giờ họ vẫn chưa viên phòng.

Sở Thanh chẳng lẽ... vốn dĩ không muốn sinh con sao?

Tiêu Dực nghĩ đến khả năng này, ánh mắt bỗng tối sầm lại.

Hắn đặt chén trà xuống, đứng dậy bước ra ngoài.

Khương Ấu Ninh thấy Tiêu Dực đột nhiên đứng dậy rời đi, đáy mắt hiện lên vẻ nghi hoặc:

“Tiêu Dực bị làm sao vậy?”

Khương Tê Bạch nói:

“Có lẽ là lo lắng cho Thế t.ử phi thôi.”

Khương Ấu Ninh nghe vậy cũng nghĩ Tiêu Dực có lẽ lo cho Sở Thanh, nên thu hồi tầm mắt, tiếp tục uống trà ăn điểm tâm.

Trong khách phòng, ánh nắng xế chiều hắt lên cửa sổ, căn phòng im ắng lạ thường.

Tiêu Dực ngồi bên giường, rủ mắt nhìn Sở Thanh đang ngủ say, ánh mắt dời xuống bụng nàng, cách lớp chăn dày cộp chẳng thấy được gì cả.

Mỗi đêm hắn đều sờ vào cái bụng chưa thấy nhô lên của nàng.

Đại phu nói mới được ba tháng, chưa thấy rõ được.

Đợi đến tháng thứ tư, thứ năm thì sẽ lộ rõ thôi.

Hắn luôn mong chờ hài t.ử lớn dần để có thể cảm nhận được nó.

Nhưng giờ đây, khi nghĩ đến việc Sở Thanh không mấy vui vẻ mong chờ sự ra đời của hài t.ử, hắn lại không thể vui nổi.

Khi Sở Thanh tỉnh dậy, thấy có người ngồi bên giường, nàng cũng không bị giật mình, vì nàng thường xuyên vừa mở mắt ra đã thấy Tiêu Dực ngồi đó rồi, đã thành thói quen.

“Sao chàng lại ngồi bên giường nữa rồi?”

Tiêu Dực thấy nàng tỉnh, thu hồi dòng suy nghĩ, ôn nhu hỏi:

“Đói không?

Ta có sai người hầm canh gà, giờ bưng lên cho nàng uống nhé.”

Sở Thanh bây giờ đang mang thai, không chỉ hay buồn ngủ mà còn rất nhanh đói.

Vừa ngủ dậy lại càng thấy đói hơn.

“Ừm.”

Tiêu Dực thấy nàng gật đầu mới đứng dậy dặn dò người bưng canh gà lên.

Hạ nhân trong biệt viện làm việc rất lanh lẹ, chỉ một lát sau đã bưng canh gà nóng hổi lên.

Chương 363 - Sốc! Sau Khi Tướng Quân Đọc Được Tâm Viên, Mỹ Nhân Cá Mặn Bị Ép Sủng Ái Tột Cùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia