“Sao vậy?"
Tiết Nghi cười khẽ:
“Cảm thấy tên của huynh rất hay, nên gọi thử xem sao, quả nhiên đúng như những gì tôi tưởng tượng."
Khương Tê Bạch nghe vậy liền cười:
“Tên của huynh cũng hay mà."
Tiết Nghi như không tin:
“Vậy sao tôi chưa từng nghe thấy huynh gọi bao giờ?"
Khương Tê Bạch nghe xong sững sờ một chút, cũng chỉ sững sờ một lát rồi liền gọi một tiếng:
“Tiết Nghi."
Trong mắt hắn, gọi thẳng tên có hai tầng ý nghĩa.
Một là, xa lạ hoặc quan hệ không tốt.
Hai là, quan hệ quá tốt, giống như huynh đệ vậy.
Tiết Nghi không ngờ hắn lại gọi thẳng ra như thế, chẳng hề có chút chuẩn bị nào.
Gọi tên đúng là nghe thuận tai hơn gọi Tiết công t.ử nhiều.
“Sau này huynh cứ gọi tôi là Tiết Nghi đi, nhưng cũng có thể gọi tên chữ của tôi."
Khương Tê Bạch đây là lần đầu nghe hắn nói đến tên chữ, không khỏi có chút tò mò.
“Tên chữ của huynh là gì?"
Tiết Nghi nói:
“Chữ T.ử Minh."
Khương Tê Bạch nghe xong liền gọi một tiếng:
“T.ử Minh?"
Tiết Nghi nghe thấy thấy cũng không tệ:
“Ừm, huynh muốn gọi gì cũng được."
Khương Tê Bạch nói:
“Vậy sau này khi gọi huynh tôi sẽ dùng tên chữ."
Tiết Nghi gật đầu:
“Được."
Con trai của Tĩnh Vương phi đã được hai tháng rồi, Sở Thanh đang cùng Tĩnh Vương phi trêu đùa tiểu thúc t.ử thì bụng đột nhiên đau dữ dội.
Tĩnh Vương phi là người từng trải, nhìn qua quần của Sở Thanh đã ướt sũng là biết ngay nước ối đã vỡ.
Bà vội vàng kêu lớn:
“Dục nhi, mau bế thê t.ử con vào phòng đi, sắp sinh rồi."
Tiêu Dục vừa bưng một ít bánh ngọt tới, nghe thấy câu này, lần đầu làm cha nên nhất thời căng thẳng đến mức quên cả đặt khay trong tay xuống, cứ thế bưng khay chạy tới.
Thấy thê t.ử đau đến mức bắt đầu rên rỉ, Tiêu Dục đang định cúi người xuống bế thê t.ử thì phát hiện khay trên tay vẫn còn đó, hắn vội vàng đặt khay xuống, bế Sở Thanh sải bước rời đi.
Bà đỡ đã chờ sẵn trong phủ từ sớm, vừa nghe thấy động tĩnh liền lập tức dặn dò nha hoàn đun nước sôi, còn bà thì bưng dụng cụ đi vào.
Tiêu Dục nhìn Sở Thanh trên giường đau đến mức nắm c.h.ặ.t lấy tay mình, trên trán đầy mồ hôi.
“Đau quá!"
Tiêu Dục từng nghe kể về quá trình mẫu phi sinh con, cũng thấy lo lắng, đến lượt thê t.ử mình thì cảm giác lại khác hẳn, vừa lo lắng vừa xót xa, lại vừa căng thẳng.
“Thê t.ử ơi, nàng ráng nhịn thêm chút nữa, một lát nữa con ra đời là hết đau ngay thôi."
Tiêu Dục phát hiện mình toàn nói những lời thừa thãi, một người vốn khéo ăn khéo nói, mồm mép cực kỳ linh hoạt như hắn, lúc này lại căng thẳng chẳng biết nên nói gì cho phải.
“Thê t.ử ơi, hay là nàng c.ắ.n tay ta đi."
Tiêu Dục nói xong liền xắn tay áo lên, để lộ cánh tay trắng trẻo đặt trước mặt Sở Thanh.
Sở Thanh lúc này đau đến mức chẳng màng gì nữa, há miệng c.ắ.n luôn lên cánh tay hắn.
Tiêu Dục đau đến hít hà một hơi lạnh, nhưng nghĩ đến việc thê t.ử sinh con còn đau hơn thế này nhiều, hắn lại nhịn xuống.
Bà đỡ nhìn thấy đầu đứa trẻ, thúc giục:
“Thế t.ử, ngài đi ra ngoài trước đi, ở đây không tiện đâu."
Tiêu Dục lại lạnh giọng nói:
“Bà cứ việc đỡ đẻ đi, những chuyện dư thừa bà không cần quản, tôi mà ra ngoài thì thê t.ử tôi tính sao?"
Tiêu Dục nhìn Sở Thanh vẫn đang c.ắ.n cánh tay mình:
“Tôi đi rồi thì ai đưa cánh tay cho thê t.ử tôi c.ắ.n đây?"
Sở Thanh nghe xong ngay cả thở cũng quên mất, nàng hít sâu một hơi, nhìn Tiêu Dục, ánh mắt có chút phức tạp.
Tiêu Dục thu hồi tầm mắt nhìn Sở Thanh, thấy nàng cũng đang nhìn mình, còn tưởng là nàng đang sợ hãi.
“Thê t.ử nàng yên tâm sinh con đi, ta luôn ở bên cạnh nàng, nửa bước cũng không rời."
Sở Thanh buông cánh tay bị nàng c.ắ.n ra, tay nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn, thực ra nàng không phải sợ hãi, mà là do đau thôi.
Nhưng lời ra đến miệng nàng lại không nói thành câu.
Tiêu Dục thấy nàng há miệng, đoán là nàng đau quá rồi, đến rên cũng chẳng rên nổi.
Hắn lại chẳng thể thay nàng chịu đựng nỗi đau sinh nở này.
Tiêu Dục nhìn hai hàm răng in trên cánh tay, hằn sâu đến mức rớm m-áu, hắn lại đưa cánh tay đến bên miệng nàng, dỗ dành:
“Thê t.ử ơi, nàng cứ tiếp tục c.ắ.n đi, dùng lực c.ắ.n vào là không thấy đau nữa đâu."
Sở Thanh rũ mắt nhìn cánh tay trắng trẻo của hắn, hai hàng dấu răng rõ mồn một, đủ thấy vừa rồi nàng đã c.ắ.n mạnh đến mức nào.
Sở Thanh không muốn c.ắ.n thêm nữa.
Chỉ là lúc sinh con sau đó nàng cũng chẳng màng được gì, hình như là có c.ắ.n mà cũng hình như là không c.ắ.n.
Đau quá, đau đến mức Tiêu Dục nói gì bên tai nàng cũng chẳng nghe rõ nữa.
Nàng chỉ nghe thấy một tiếng trẻ con khóc vang dội, cơ thể dường như bị rút hết sức lực, nhất thời không phản ứng kịp.
Tiêu Dục nghe thấy tiếng trẻ con khóc cũng thở phào nhẹ nhõm theo, liền thấy bà đỡ bế một đứa trẻ trắng trẻo, hắn mừng rỡ nhìn về phía Sở Thanh:
“Thê t.ử ơi, sinh rồi sinh rồi."
Sở Thanh lập tức thở phào, đứa nhỏ này sinh ra thật khó khăn quá.
Nhưng đến giờ bà đỡ vẫn chưa nói là trai hay gái.
Nàng yếu ớt hỏi:
“Là con trai hay con gái?"
Tiêu Dục quay đầu nhìn bà đỡ:
“Con trai hay con gái?"
Bà đỡ lúc bế đứa trẻ ra đã liếc nhìn một cái rồi, chỉ là thế t.ử kích động quá, sợ nói ra hắn sẽ còn kích động hơn.
Lúc này thế t.ử hỏi, bà đỡ cười nói:
“Chúc mừng thế t.ử, chúc mừng thế t.ử, là một tiểu thế t.ử ạ."
Tiêu Dục nghe nửa câu đầu vẫn còn rất mong chờ, chỉ là nghe đến nửa câu sau thì hắn khựng lại một chút.
“Con trai?"
Bà đỡ cười tiếp tục gật đầu chúc mừng:
“Đúng vậy thưa thế t.ử, là tiểu thế t.ử ạ."
Tiêu Dục vị tiểu thế t.ử này đã được thăng chức rồi, con trai hắn bây giờ mới là tiểu thế t.ử.
Lúc hắn nhìn về phía Sở Thanh, trấn an nói:
“Thê t.ử ơi, là con trai, nhưng không sao, con trai vẫn có thể rước con gái của Ninh nhi về nhà mà."
Sở Thanh:
“..."
Lúc này mà vẫn còn không quên chuyện con trai lấy vợ.
“Đều như nhau cả thôi."
Đối với nàng mà nói, trai hay gái đều như nhau, chỉ cần tính cách đừng giống nàng là được, quá trầm mặc, chính nàng còn chẳng thích.
Nàng cũng chẳng biết Tiêu Dục nhìn trúng nàng ở điểm nào nữa.
Tiêu Dục vội vàng phụ họa:
“Đúng đúng, đều như nhau cả, đều như nhau cả."
Bà đỡ lúc này đã lau sạch sẽ cho đứa trẻ, cũng đã quấn tã xong xuôi, rồi tươi cười hớn hở bế tới.
“Thế t.ử, ngài xem này, tiểu thế t.ử xinh xắn biết bao, giống hệt thế t.ử vậy."