“Lãnh Kiêu luôn ở bên cạnh hắn, lúc về cũng về cùng nhau, có mua hay không hắn còn không biết sao?”

“Lãnh Kiêu về cùng ta, không có mua vịt quay.”

Khương Ấu Ninh nghe vậy, động tác vừa mới cầm chén trà lên lại khựng lại, sao nàng lại quên mất, Lãnh Kiêu luôn theo sát Tạ Cảnh, có mua vịt quay hay không hắn đương nhiên rõ như lòng bàn tay.

Đúng là m.a.n.g t.h.a.i một lần ngốc ba năm, ngốc đến mức phạm phải cái sai lầm sơ đẳng thế này.

Khương Ấu Ninh cười gượng hai tiếng để che giấu sự chột dạ của mình:

“Lãnh Kiêu đối với Nam Miên Miên tốt quá, thiếp còn tưởng là Lãnh Kiêu, chắc là người khác mua rồi, thiếp ngửi thấy mùi thơm mà thèm c.h.

ế.t đi được.”

Tạ Cảnh nhìn vợ mở mắt nói dối, có chút bất đắc dĩ:

“Nàng nghỉ ngơi một lát đi, ta ra ngoài một chuyến, sẽ về ngay.”

Tạ Cảnh nói xong liền đứng dậy, sải bước đi ra ngoài.

Khương Ấu Ninh thấy Tạ Cảnh đột nhiên bỏ đi, có chút hối hận vì lúc nãy ném vịt đi nhanh quá, nếu không đã để Xuân Đào lén cầm lấy, nàng còn có thể tiếp tục ăn.

Nàng thở dài một tiếng, thầm mặc niệm cho “người anh em vịt" đã rơi xuống đất.

Khương Ấu Ninh ngồi xuống sập, trong lòng cứ cảm thấy trống vắng, nhớ “anh em vịt" quá đi mất.

Xuân Đào nhìn Khương Ấu Ninh đang khua chân múa tay trên sập, đoán là nàng đang tiếc hận con vịt quay chưa kịp ăn hết, chuyện này thật không trách nàng được, ai mà biết Tướng quân lại đi vòng từ phía sau tới cơ chứ?

Khương Ấu Ninh còn đang buồn bực thì bỗng nhiên ngửi thấy mùi vịt quay thơm nức, nàng hít hít mũi, đúng là mùi vịt quay rồi, thơm quá!

“Ai mua vịt quay vậy, có phần cho ta không.”

Khương Ấu Ninh ngồi bật dậy, định ra ngoài xem xem ai đã mua vịt quay.

Chưa kịp đứng dậy đã thấy Tạ Cảnh bưng một cái khay đi vào, mắt nàng dán c.h.ặ.t vào cái khay trong tay hắn, chính là con vịt quay mà nàng hằng mong nhớ.

“Vịt quay!”

Giọng nói đầy ngạc nhiên của vợ lọt vào tai, Tạ Cảnh mỉm cười:

“Ừm, là vịt quay.”

Khương Ấu Ninh cười hi hi nhìn Tạ Cảnh bưng vịt quay tới trước mặt, chưa đợi hắn đặt vững nàng đã cầm lấy một miếng đùi vịt đưa lên miệng c.ắ.n một miếng thật to.

Tạ Cảnh nhìn vợ gặm đùi vịt, hỏi:

“Vi phu đối xử với nàng có tốt không?”

Khương Ấu Ninh phồng má gật đầu lia lịa:

“Dạ, phu quân tốt quá trời luôn.”

Ăn xong miếng trong miệng lại c.ắ.n thêm một miếng nữa, ăn ngon lành vô cùng.

Trong mắt Tạ Cảnh hiện rõ vẻ dịu dàng, ánh mắt nhìn về phía cái bụng đã nhô cao của nàng, đã hơn bảy tháng rồi, còn ba tháng nữa là được gặp bảo bảo rồi, thật mong chờ quá đi.

Hắn chợt nhớ tới vấn đề t.h.a.i giáo mà vợ đã từng nhắc tới, hắn rất nghiêm túc nói:

“A Ninh, lần sau đừng nói dối nữa.”

Khương Ấu Ninh đang gặm đùi vịt, nghe vậy nghi hoặc nhìn Tạ Cảnh, nhất thời chưa phản ứng kịp ý trong lời nói của hắn:

“Dạ?”

Vẻ mặt Tạ Cảnh vẫn vô cùng nghiêm túc:

“Nàng nói dối trước mặt con, con sẽ học theo thói nói dối, đợi con ra đời e là khó dạy bảo đấy, hiểu không?”

Khương Ấu Ninh chớp chớp đôi mắt hạnh xinh đẹp, có chút chột dạ, lại không chắc Tạ Cảnh có phải biết nàng ăn vụng vịt quay nên cố ý nói vậy để nhắc nhở nàng hay không.

Hay chỉ đơn thuần là nhắc nhở nàng đừng nói dối kẻo con học xấu.

Tất cả là tại nàng, người khác thì trước khi đi ngủ kể chuyện cổ tích cho con nghe.

Nàng thì hay rồi, trước khi đi ngủ không kể chuyện cổ tích cho con, ngược lại lại kể chuyện t.h.a.i giáo trước khi ngủ cho cái người sắp làm cha này nghe.

Dẫn đến việc Tạ Cảnh hở ra là lôi t.h.a.i giáo ra nói, ví dụ như lúc này đây.

“Phu quân, thiếp hiểu rồi.”

Khương Ấu Ninh tay cầm miếng đùi vịt đang gặm dở, cúi đầu nhìn cái bụng căng tròn của mình, dùng giọng điệu rất dịu dàng nói:

“Bảo bảo à, nói dối là không tốt đâu, con phải làm một đứa trẻ thành thực, một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời nhé.”

Tạ Cảnh:

“...”

Khương Ấu Ninh để được ăn vịt quay yên tâm hơn, nàng tiếp tục nói:

“Phụ thân con là một người đàn ông đội trời đạp đất, võ công cao, lại có trách nhiệm, bảo bảo à, con phải học tập phụ thân con đấy nhé.”

Khương Ấu Ninh nói xong ngẩng đầu nhìn Tạ Cảnh, mắt hạnh cong cong:

“Phu quân, chàng yên tâm, con trai con gái đều muốn giống chàng hết.”

Tạ Cảnh nhìn vợ, vừa bất đắc dĩ lại vừa vui mừng khôn xiết, vợ hắn đúng là khác biệt so với những người khác.

Chuyện ăn vụng vịt quay cứ thế mà trôi qua.

Khương Ấu Ninh vẫn mong con trai mau ch.óng ra đời như cũ, như vậy nàng sẽ không cần phải kiêng khem nữa.

Người hay đến chơi cũng chỉ có Tiêu Ngọc cùng với “phu quân tương lai" của con nàng, và Nam Miên Miên cùng với “thanh mai trúc mã tương lai" của con cô ấy.

Để có thể thuận lợi giảm bớt cảm giác đau đớn khi sinh, Khương Ấu Ninh và Nam Miên Miên cùng nhau đi dạo bộ, cả hai đều là những người cực kỳ sợ đau.

“Còn hai tháng nữa là sinh rồi, ta sợ quá.”

Nam Miên Miên sờ bụng mình, mấy hôm trước tình cờ nghe thấy một người phụ nữ khác sinh con, tiếng kêu đó thật đáng sợ, làm cô đêm đó gặp ác mộng luôn.

Khương Ấu Ninh biết sinh con rất đau, vốn dĩ luôn cố ý không nghĩ đến chuyện đó vì sợ ảnh hưởng tâm trạng dẫn đến lo âu.

Giờ Nam Miên Miên nhắc tới, nàng cũng bắt đầu thấy căng thẳng sợ hãi.

“Cô đừng nói nữa, nói làm ta cũng sợ theo đây này.”

Khương Ấu Ninh sờ bụng, nói:

“Thôi đừng nghĩ nữa, càng nghĩ càng thấy đau đấy.”

“Có người sinh rất đau, nhưng cũng có người sinh con như đi vệ sinh vậy, loáng cái là xong, chỉ bằng thời gian ăn một bữa cơm thôi.”

Khương Ấu Ninh cũng không biết là đang an ủi Nam Miên Miên hay đang tự an ủi chính mình, cố gắng nói những chuyện nhẹ nhàng hơn.

Nam Miên Miên nghe vậy không khỏi bắt đầu mong chờ:

“Vậy lúc ta sinh con mà cũng nhanh như vậy thì tốt biết mấy.”

Khương Ấu Ninh an ủi:

“Yên tâm đi, chẳng phải chúng ta ngày nào cũng đi dạo bộ sao?

Chắc chắn sẽ sinh rất nhanh thôi.”

Nam Miên Miên cảm thấy Khương Ấu Ninh nói rất có lý, lúc này cũng không thấy căng thẳng lo âu nữa.

Đi được hai vòng, Khương Ấu Ninh bỗng nhiên nhìn về phía Nam Miên Miên:

“Cô có muốn ăn lẩu không?”

Nam Miên Miên vừa nghe thấy lẩu là nước miếng đã chực trào ra rồi:

“Ta lâu lắm rồi không được ăn, không nhắc thì thôi, nhắc đến là thèm cực kỳ luôn.”

Nam Miên Miên nói đến đây bỗng khựng lại, rồi nhỏ giọng nói tiếp:

“Sau khi mang thai, Lãnh Kiêu quản ta c.h.ặ.t quá, muốn ăn lẩu e là hơi khó.”

Khương Ấu Ninh cười hắc hắc:

“Không sao, trên có chính sách dưới có đối sách, cách thì đầy ra đó.”

Nam Miên Miên nghe vậy thì trong mắt hiện lên tia hy vọng:

“Nàng có cách gì hay sao?”

“Đơn giản thôi.”

Khương Ấu Ninh ném cho Nam Miên Miên một ánh mắt “cứ yên tâm đi".

Nam Miên Miên biết ngay là cứ đi theo Khương Ấu Ninh thì chắc chắn không bị thiệt thòi mà.

Chương 456 - Sốc! Sau Khi Tướng Quân Đọc Được Tâm Viên, Mỹ Nhân Cá Mặn Bị Ép Sủng Ái Tột Cùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia