“Khương Thê Bạch kể từ khi nhận công việc trồng rau cải trắng, bận rộn hơn bình thường rất nhiều, họ cũng đã hơn một tháng không gặp nhau.”

Tiết Nghi cũng mỉm cười nói:

“Đã lâu không gặp, thấy trong phòng còn sáng đèn nên tới xem chút.”

Thực ra, Tiết Nghi vẫn luôn đợi Khương Thê Bạch, lúc hắn trở về y cũng biết, đợi hắn tắm rửa xong mới tới gõ cửa.

Khương Thê Bạch nghiêng người nhường đường:

“Vào trong rồi nói tiếp, ngoài kia hơi lạnh.”

Tiết Nghi gật đầu, rảo bước đi vào.

Trong phòng quả thực ấm áp hơn bên ngoài rất nhiều.

Khương Thê Bạch đóng cửa lại, đồng thời cũng ngăn cản cơn gió lạnh ngoài cửa.

Khương Thê Bạch đi tới trước bàn, nhấc ấm trà rót cho Tiết Nghi một chén nước, đặt trước mặt y, sau đó rót cho mình một chén, lúc này mới ngồi xuống.

Tiết Nghi bưng chén trà trước mặt lên, ngẩng đầu nhìn Khương Thê Bạch:

“Hôm nay ngươi thế nào?

Khi nào thì có thể bận xong?”

Khương Thê Bạch bưng chén trà uống vài ngụm nước, lúc này mới nói:

“Còn cần thêm khoảng một tháng nữa, hôm nay ngươi có bận không?”

Tiết Nghi nói:

“Tướng quân bồi sản (đi cùng vợ sinh), mọi việc lớn nhỏ đều giao cho tôi xử lý, so với bình thường thì có bận hơn một chút.”

Khương Thê Bạch cũng đoán được Tạ Cảnh bồi sản, Tiết Nghi với tư cách là cánh tay trái cánh tay phải của Tạ Cảnh, chắc chắn sẽ bận rộn hơn bình thường.

“Nhìn ra được, nhưng Tạ Cảnh có thể dành thời gian ở bên cạnh muội muội ta chờ sinh, đã là rất hiếm có rồi.”

Chung sống lâu như vậy, Khương Thê Bạch cũng nhìn ra Tạ Cảnh là hạng người gì, bao nhiêu tâm tư đều dồn hết vào việc tiêu diệt quân Hung Nô, sống độc thân bấy nhiêu năm.

Bây giờ vì muội muội, thế mà lại bằng lòng dành thời gian ra, thật sự là rất hiếm có.

Tiết Nghi cười nhẹ:

“Quả thực là như vậy, trước khi Tướng quân gặp được phu nhân, tôi còn tưởng với tính tình của Tướng quân, e là phải cô độc đến già rồi, đại khái ngay cả chính Tướng quân cũng không ngờ tới đâu.”

Y đi theo Tạ Cảnh nhiều năm như vậy, quá hiểu Tạ Cảnh rồi.

Khương Thê Bạch cũng nghĩ như vậy, nhưng hắn cũng yên tâm hơn nhiều, mắt nhìn của muội muội không tệ, tìm được một người đàn ông đáng tin cậy.

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Tiết Nghi nhìn chằm chằm Khương Thê Bạch hồi lâu, hỏi một câu hỏi mà y đã từng hỏi từ rất lâu trước đây.

“Ngươi vẫn chưa nghĩ thông sao?”

Khương Thê Bạch chỉ sững sờ hai giây là đã phản ứng được Tiết Nghi đang hỏi chuyện gì, thực ra hắn cũng rất mâu thuẫn, một người vốn dĩ làm việc sấm rền gió cuốn như hắn, lại cứ lôi thôi lếch thếch trong chuyện này.

Tiết Nghi thu hết phản ứng của Khương Thê Bạch vào tầm mắt, mỉm cười nói:

“Tôi chỉ hỏi vậy thôi, ngươi không cần vội vàng trả lời, dù sao cũng là chuyện cả đời, không thể quá qua loa được.”

Khương Thê Bạch không cười, ngược lại nhìn Tiết Nghi một cách vô cùng nghiêm túc.

Tiết Nghi cũng là một người nhạy bén, nhận ra vẻ nghiêm túc cũng như nghiêm trọng trong mắt Khương Thê Bạch, y có một linh cảm không lành, nụ cười nơi khóe miệng cũng dần biến mất.

Y khẽ gọi một tiếng:

“Thê Bạch?”

Khương Thê Bạch nói:

“Chúng ta thử xem.”

Tiết Nghi nghe vậy sững người, cứ ngỡ mình nghe nhầm, y không chắc chắn hỏi lại một lần nữa:

“Ngươi vừa nói gì cơ?”

Khương Thê Bạch lập lại một lần nữa:

“Chúng ta thử xem.”

Tiết Nghi ban đầu là sững sờ, ngay sau đó lại hỏi:

“Thật sao?”

Khương Thê Bạch thấp giọng cười một tiếng:

“Ngươi vốn dĩ tai thính mắt tinh, sao lại còn không tin chính mình thế?”

Tiết Nghi cười rồi:

“Tôi không ngờ ngươi lại bằng lòng thử nghiệm với tôi, cho nên mới không tự tin như vậy.”

Khương Thê Bạch hiểu ý tứ trong lời nói của y, hắn cũng vừa mới đưa ra quyết định trong một khoảnh khắc vừa rồi, khi nói ra ngay cả chính hắn cũng thấy chấn kinh.

Tuy nhiên, hắn không phải hạng người nói lời mà không giữ lấy lời.

Tự nhiên đại não đã đưa ra phản ứng, vậy thì cứ thử xem.

“Ta cũng đâu phải hạng người thích đùa giỡn đâu.”

Tiết Nghi tự nhiên là biết rõ điều đó, vì vậy đối với câu trả lời này, trong lòng vô cùng vui mừng.

“Đáng tiếc là không có rượu, nếu không, phải uống vài ly để chúc mừng mới được.”

Khương Thê Bạch nghe vậy bật cười:

“Có khoa trương thế không?”

Tiết Nghi mỉm cười nói:

“Ngươi không hiểu đâu, có được câu trả lời mình hằng mong muốn, niềm vui sướng đó không lời nào tả xiết.”

Khương Thê Bạch sững sờ một lúc, dường như đã hiểu ý tứ trong lời nói của y, không hề cảm thấy y đang diễn kịch.

“Ta và ngươi quả thực có chút cách biệt.”

Tiết Nghi nghe xong lại cười càng thêm vui vẻ:

“Chỉ là vấn đề thời gian thôi, tôi tin rằng, sẽ có một ngày, ngươi cũng sẽ giống như tôi.”

Khương Thê Bạch không cho là đúng.

Tiết Nghi lại nói:

“Đêm nay tôi muốn ở lại đây.”

Khương Thê Bạch nghe vậy thì sững người.

Tiết Nghi cười nhẹ:

“Ngươi yên tâm, tôi sẽ không làm gì đâu.”

Khương Thê Bạch cũng phát hiện bản thân có chút nhạy cảm, đã đồng ý rồi mà thế mà lại còn căng thẳng.

“Cho dù có xảy ra chuyện gì, cũng coi như là một loại thử nghiệm đi.”

Tiết Nghi kinh ngạc rồi, tuy nhiên, y thật sự không định làm gì cả, chỉ là đã lâu không gặp, muốn được ở bên cạnh nhau mà thôi.

Trên giường, Khương Thê Bạch nằm đó liếc nhìn Tiết Nghi bên cạnh, thấy y cứ chằm chằm nhìn mình, hắn đã sống ba mươi năm rồi, đâu phải là cậu nhóc nhỏ tuổi sẽ biết thẹn thùng đâu.

Khương Thê Bạch nằm nghiêng người, định để cho Tiết Nghi nhìn cho thỏa thích.

“Sao còn chưa ngủ?”

Tiết Nghi khóe miệng ngậm cười:

“Vui quá không ngủ được.”

Niềm vui trong mắt Khương Thê Bạch không sao giấu giếm nổi:

“Ngươi là lần đầu tiên yêu đương sao?”

Tiết Nghi nghe vậy nghi hoặc hỏi:

“Yêu đương là cái gì?”

Khương Thê Bạch giải thích:

“Chính là xác định quan hệ, sau này thành hôn.”

Tiết Nghi hiểu ra rồi:

“Ừ, đã từng gặp qua đủ hạng người, nhưng chưa có một ai có thể khiến tôi vừa nhìn qua đã thấy đây chính là người mà mình hằng tìm kiếm.”

Khương Thê Bạch nói:

“Yêu từ cái nhìn đầu tiên?”

Tiết Nghi gật đầu:

“Chắc là vậy.”

Khương Thê Bạch không hỏi thêm nữa, nhìn chằm chằm Tiết Nghi một hồi lâu, bỗng nhiên cúi người ghé sát lại.

Tiết Nghi là người luyện võ, hành động của Khương Thê Bạch đều được y thu vào tầm mắt, y không hề cử động, ngược lại có chút mong đợi.

Cảm giác mềm mại khiến y biết được, đó chính là điều y hằng mong đợi.

Sự kiềm chế nhẫn nhịn bấy lâu nay của Tiết Nghi đã sụp đổ trong khoảnh khắc này.

Y bỗng nhiên mở to mắt, Khương Thê Bạch của ngày hôm nay có chút khác biệt so với thường ngày, hình như rất thành thạo.

Khi tách ra, Khương Thê Bạch nhếch môi:

“Cũng không tệ lắm.”

Tiết Nghi nhìn Khương Thê Bạch trước mặt, cảm thấy đã coi thường hắn rồi.

“Hôm nay ngươi cũng rất vui sao?”

Khương Thê Bạch nói:

“Đó là đương nhiên, ta thăng chức lên làm cậu rồi mà.”

Chương 469 - Sốc! Sau Khi Tướng Quân Đọc Được Tâm Viên, Mỹ Nhân Cá Mặn Bị Ép Sủng Ái Tột Cùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia