“Các bảo bảo ngủ ngon nhé!”

(Hết chương này)

Khi Tiêu Vân tới không hề báo trước cho Tạ Cảnh, cũng không tắm rửa bày ra trận thế lớn gì, mà chỉ mang theo con trai cùng vài tùy tùng vội vã chạy đến phủ Tướng quân.

Khương Ấu Ninh vừa mới ngủ dậy, thấy Tạ Cảnh lại bưng một bát canh gà tới, lập tức mặt mày ủ rũ nhìn hắn:

“Phu quân, ngày nào cũng ăn món này, chúng ta đổi khẩu vị đi được không?”

Tạ Cảnh liếc nhìn bát canh gà, lại nhìn sang Khương Ấu Ninh:

“Trong canh gà có nhân sâm, rất bổ dưỡng đấy.”

Khương Ấu Ninh nghe thấy nhân sâm thì càng không muốn uống, nhân sâm là thứ đại bổ trên miệng mọi người, nhưng mùi vị lại chẳng hề ngon lành gì, thuộc loại d.ư.ợ.c thiện rồi.

“Thiếp không muốn uống.”

Tạ Cảnh khựng lại một lát:

“Vậy đổi sang canh cá hầm nhé?”

“...”

Khương Ấu Ninh:

“Cá hầm sao thơm bằng cá nướng được chứ?”

“Muốn ăn cá nướng cũng không thể ăn vào lúc này được, ở cữ là có những quy tắc rất khắt khe đấy.”

Tiêu Vân ôm con trai bước vào.

Khương Ấu Ninh nghe thấy tiếng liền ngẩng đầu lên, thấy Tiêu Vân mặc bộ cẩm bào màu xanh trắng bước vào, trong lòng còn ôm một bé trai khoảng chừng ba tuổi, ngũ quan có vài phần giống Hạ Vân, không khó để đoán được đó là đích t.ử do Tiêu Vân và Hoàng hậu sinh ra.

Tạ Cảnh thấy Tiêu Vân tới, bước lên phía trước ôm quyền hành lễ:

“Hoàng thượng.”

Tiêu Vân khóe miệng ngậm cười nhạt:

“Tạ Cảnh, chúc mừng huynh.”

Tạ Cảnh cúi mi mắt:

“Tạ ơn Hoàng thượng.”

Khương Ấu Ninh đang đắn đo không biết có nên xuống giường hay không thì Tiêu Vân liền nhìn sang:

“Cô cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, không cần đa lễ đâu.”

Khương Ấu Ninh nghe vậy thì cầu còn chẳng được:

“Tạ ơn Hoàng thượng.”

Tiêu Vân quan sát Khương Ấu Ninh vài cái, thấy sắc mặt nàng vẫn ổn, liền không nói thêm gì nữa, đưa mắt nhìn sang Tạ Cảnh:

“Đứa trẻ đâu rồi?”

Tạ Cảnh nói:

“Vú em vừa mới bế đi b.ú sữa rồi, lát nữa sẽ bảo Xuân Đào bế tới.”

Tiêu Vân nghe vậy gật đầu, ngồi xổm xuống đặt con trai xuống đất:

“Chiêu nhi, con tự mình chơi một lát đi.”

Tiêu Ân Chiêu tò mò quan sát nơi lạ lẫm này, trông thấy chiếc giường gỗ nhỏ ở phía xa, liền bước đôi chân ngắn chạy tới.

Tiêu Vân đứng dậy, nhìn con trai chạy về phía chiếc giường nhỏ, cười nói:

“Chiêu nhi cũng có một chiếc giường gỗ nhỏ, mỗi lần nhìn thấy đều sẽ tới xem một chút.”

Tạ Cảnh quan sát Tiêu Ân Chiêu, mới ba tuổi mà lá gan rất lớn, điểm này rất giống Tiêu Vân.

Khương Ấu Ninh nhìn Tiêu Ân Chiêu ba tuổi đi về phía này, mặc bộ cẩm bào cùng màu với Tiêu Vân, khi đi lại, những món đồ trang sức đeo bên hông cũng phát ra tiếng kêu leng keng, cảm giác như đang nhìn thấy một phiên bản thu nhỏ của Tiêu Vân, dáng vẻ nũng nịu rất đáng yêu.

Chỉ có điều người ta là hoàng t.ử, không thể tùy tiện trêu chọc được.

Nàng bỗng nhiên bắt đầu tưởng tượng ra dáng vẻ của Đường Đậu năm ba tuổi, chắc chắn cũng sẽ rất đáng yêu.

Tiêu Ân Chiêu đi tới trước chiếc giường gỗ nhỏ, bàn tay nhỏ bé nắm lấy thanh chắn giường gỗ, nhón chân nhìn vào bên trong, chỉ là chiều cao hơi thấp nên nhìn có chút vất vả.

Tuy nhiên rất nhanh sau đó, Tiêu Ân Chiêu phát hiện ra Khương Ấu Ninh ở trên giường, liền nghiêng đầu nhìn sang, tò mò quan sát Khương Ấu Ninh, sau đó bước đôi chân ngắn đi tới bên giường, ngước cái đầu nhỏ lên, dùng giọng nói nũng nịu gọi:

“Ngưng phi nương nương?”

Khương Ấu Ninh ngẩn người một lát, Ngưng phi nương nương?

Không cần hỏi cũng biết là Tiêu Ân Chiêu nhận nhầm người rồi, nàng mỉm cười nói:

“Hoàng t.ử, người nhận nhầm người rồi nhé.”

Ánh mắt Tiêu Vân sững lại, sải bước đi tới.

Tiêu Ân Chiêu cau mày, ngẩng đầu nhìn Tiêu Vân, trong mắt tràn ngập vẻ nghi hoặc:

“Phụ hoàng?”

Giọng điệu Tiêu Vân có chút trầm xuống:

“Chiêu nhi.”

Tiêu Ân Chiêu mặc dù mới ba tuổi, nhưng cũng có thể nghe ra được Tiêu Vân đây là đang tức giận rồi, cậu bé bước đôi chân ngắn đi tới, ngước cái đầu nhỏ nhìn Tiêu Vân.

“Phụ hoàng?”

Khương Ấu Ninh cũng có chút nghi hoặc nhìn về phía Tiêu Vân, thấy sắc mặt hắn có chút trầm xuống, nói gần vua như gần hổ quả thật chẳng sai chút nào.

Vừa rồi vẫn còn đang bình thường, sao bỗng nhiên lại tức giận rồi?

Đúng lúc này, Xuân Đào bế Đường Đậu bước vào, trước tiên hành lễ với Tiêu Vân, sau đó nhìn về phía Tạ Cảnh:

“Tướng quân, tiểu công t.ử đã được bế tới rồi ạ.”

Khi thấy Xuân Đào đi vào, Tiêu Vân liền dắt tay Tiêu Ân Chiêu đi tới, còn chưa kịp nhìn thấy mặt bảo bảo thì đã nghe thấy Xuân Đào nói là tiểu công t.ử, hắn khựng lại một lát, nhìn về phía Tạ Cảnh với vẻ vẫn còn chưa chắc chắn:

“Tạ Cảnh, huynh sinh con trai sao?”

Tạ Cảnh từ trong vòng tay của Xuân Đào đón lấy con trai, lúc này mới nhìn sang Tiêu Vân, nói:

“Vâng, thưa Hoàng thượng.”

Tiêu Vân nhìn bảo bảo trong vòng tay Tạ Cảnh, bảo bảo mới sinh ngũ quan chưa nảy nở, nhưng trông rất xinh đẹp.

“Con trai cũng không tệ, lớn lên giống huynh.”

Ngay từ lúc đầu, Tiêu Vân đã hy vọng Khương Ấu Ninh có thể sinh thêm vài đứa con trai, đều lợi hại giống như Tạ Cảnh, sau này sẽ là rường cột nước nhà, cũng là phúc của đại Hạ.

Tạ Cảnh cũng nghĩ như vậy, hy vọng con trai lớn lên giống mình, làm một nam t.ử hán đầu đội trời chân đạp đất, cũng giống như hắn, rong ruổi sa trường, bảo vệ giang sơn đại Hạ.

Tiêu Vân cúi đầu liếc nhìn con trai một cái, ngồi xổm xuống, bế cậu bé lên để cậu bé xem bảo bảo.

Tiêu Ân Chiêu tò mò nhìn chằm chằm tiểu bảo bảo, do dự một lát rồi vươn tay tới nắm lấy tay bảo bảo.

Tiêu Vân ngẩng đầu nhìn Tạ Cảnh:

“Đã đặt tên chưa?”

Tạ Cảnh nói:

“A Ninh đã đặt tên cúng cơm là Đường Đậu, tên chính thức vẫn chưa đặt ạ.”

Tiêu Vân lẩm bẩm trong lòng vài lần hai chữ Đường Đậu, rất phù hợp với phong cách đặt tên của Khương Ấu Ninh, tên cúng cơm thì thế nào cũng được, tên hay lại thuận miệng là được.

“Tên rất hay, gọi lên nghe rất thân thiết.”

Tạ Cảnh cũng cảm thấy như vậy, Đường Đậu, sau này có con gái gọi là Đường Tô, nghe cũng rất hay.

Lúc này, Tiêu Ngọc mang theo con trai tới chơi, vừa mới bước vào phòng đã thấy Tiêu Vân ở trong phòng, hắn mỉm cười đi tới:

“Hoàng đế ca ca, huynh cũng tới rồi à.”

Tiêu Vân thấy Tiêu Ngọc mang theo con trai tới, liền cười nói:

“Tạ Cảnh sinh con trai đấy, con dâu của con trai đệ không còn nữa rồi.”

Tiêu Ngọc cúi đầu liếc nhìn con trai một cái, không để ý nói:

“Không sao cả, đệ đợi Ninh nhi sinh đứa thứ hai, dù sao Đào Tô còn nhỏ, đợi được.”

Tiêu Vân:

“...”

Như vậy cũng được sao?

Tiêu Vân cúi đầu liếc nhìn con trai trong lòng, mới ba tuổi, vậy chẳng lẽ hắn cũng có thể đợi thêm chút nữa sao?

“Vậy trẫm cũng đợi được.”

Lời vừa dứt, ánh mắt của tất cả mọi người có mặt đều nhìn về phía Tiêu Vân, dường như có chút không thể tin nổi.

Khương Ấu Ninh trong lòng thấp thỏm, vạn nhất nếu thật sự sinh được một đứa con gái, Tiêu Vân trực tiếp chỉ hôn ban hôn thì phải làm sao đây?

Chương 471 - Sốc! Sau Khi Tướng Quân Đọc Được Tâm Viên, Mỹ Nhân Cá Mặn Bị Ép Sủng Ái Tột Cùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia