Ngay lúc Tạ Cảnh đặt đũa xuống, đưa tay muốn ôm nàng vào lòng thì Khương Ấu Ninh lại lùi ra trước một giây, giọng điệu có chút thất vọng, “Hóa ra phu quân không thích thiếp như vậy, vậy thôi vậy, sau này thiếp không thế nữa."
Khương Ấu Ninh liếc nhìn bàn tay đang khựng lại giữa không trung không biết đặt vào đâu của Tạ Cảnh, nhịn cười, ngồi xuống ghế.
Bàn tay Tạ Cảnh khựng lại giữa không trung, nhìn Khương Ấu Ninh đã ngồi xuống, vừa mới khơi gợi hắn lên, lại vứt bỏ hắn xuống, cảm giác lửng lơ này thực sự không tốt chút nào.
Một bữa cơm, Tạ Cảnh ăn chẳng thấy ngon lành gì, tâm trí đều đặt hết lên người tức phụ.
Buổi tối lúc đi ngủ, Khương Ấu Ninh ban ngày đã ngủ rồi, lúc này vẫn chưa thấy buồn ngủ lắm, dù vậy nàng cũng nằm đó chẳng muốn động đậy.
Tạ Cảnh tắm rửa xong đi ra, thấy Khương Ấu Ninh đang nằm đó, sải bước đi tới bên giường ngồi xuống, cúi đầu nhìn khuôn mặt tinh xảo của nàng, “Tức phụ."
“Sao thế?"
Khương Ấu Ninh quay đầu nhìn Tạ Cảnh, còn nháy nháy đôi mắt hạnh xinh đẹp với hắn.
Cổ họng Tạ Cảnh chuyển động, cúi người ôm nàng vào lòng, áp sát tai nàng nói:
“Tức phụ, ta thích."
Khương Ấu Ninh chớp chớp đôi mắt hạnh xinh đẹp, bắt đầu giả vờ ngây ngốc, “Chàng thích cái gì?"
Tạ Cảnh kéo người vào lòng thêm một chút, hạ thấp giọng nói:
“Thích nàng như vậy."
Khương Ấu Ninh nhìn biểu cảm gượng gạo này của Tạ Cảnh, nhịn cười tiếp tục giả ngốc, “Như thế nào cơ?"
“A Ninh, nàng đối với con trai quá dịu dàng, chưa từng đối với ta như vậy."
Tạ Cảnh có chút ghen tị nói.
“Con trai mới có bao lớn chứ?
Thiếp làm nương tự nhiên phải dịu dàng một chút, phải đảm bảo sức khỏe tâm lý cũng như lòng can đảm của con chứ."
Khương Ấu Ninh nói một cách đầy lý lẽ.
Tạ Cảnh vốn định nói vài câu, nhưng nghĩ lúc này bàn luận chuyện giáo d.ụ.c có chút không hợp thời điểm, dứt khoát không nhắc tới nữa.
“Vậy tại sao nàng không thể đối với ta dịu dàng một chút?"
“Phu quân, chẳng phải chàng nói đàn ông không cần cái đó sao?"
“Ta là đàn ông của nàng, nàng chẳng lẽ không nên đối với ta dịu dàng một chút sao?
Đối với con trai dịu dàng quá thì có ích gì?
Sau này chẳng phải nó cũng là người đàn ông của người phụ nữ khác sao?"
Chúc các bảo bối ngủ ngon nha!
(Hết chương này)
Tạ Cảnh nói một cách đầy chính nghĩa.
“Ta mới là người đàn ông ở bên nàng suốt quãng đời còn lại, hiểu không?"
Tạ Cảnh không kìm được tăng thêm giọng điệu nói.
Khương Ấu Ninh nhìn Tạ Cảnh với vẻ mặt nghiêm túc, không nhịn được mà bật cười.
Tạ Cảnh thấy nàng cười, cảm thấy nàng chẳng để lời mình vào tai chút nào.
“Nàng đã lớn tướng thế này rồi, chẳng lẽ không biết người ở bên nàng suốt quãng đời còn lại chỉ có ta thôi sao?
Con trai có hiếu thảo có thương nàng đến đâu, sau này nó có vợ rồi chẳng lẽ còn có thể lúc nào cũng ở bên nàng?
Người cùng nàng đi hết cuộc đời là phu quân của nàng, Tạ Cảnh!"
Khương Ấu Ninh nhìn Tạ Cảnh đang nghiêm túc giáo huấn, thực sự rất muốn cười, lại sợ Tạ Cảnh cảm thấy nàng không tôn trọng hắn.
“Phu quân, lại đây hôn một cái nào."
Khương Ấu Ninh vòng tay qua cổ hắn kéo xuống, ngẩng đầu dâng nụ hôn.
Sự bất mãn cũng như cơn giận trong lòng Tạ Cảnh đều được nụ hôn này san bằng.
Sau nụ hôn dài, Khương Ấu Ninh bấy giờ mới mở lời:
“Thiếp tất nhiên biết phu quân là người ở bên thiếp suốt quãng đời còn lại mà, nhưng mà con trai bây giờ vẫn còn nhỏ, cần sự bầu bạn cũng như yêu thương của cha mẹ, chỉ có trong một gia đình tràn ngập tình yêu thương thì nó mới có thể trưởng thành khỏe mạnh được, không thể vì sau này nó lấy vợ mà bây giờ không thương nó nữa."
Tạ Cảnh nghe lời này trong lòng mới thấy dễ chịu hơn một chút, ít ra nàng còn biết hắn là người đàn ông ở bên nàng suốt quãng đời còn lại.
“Tức phụ nói đúng, nhưng không được quá nuông chiều, sau này sẽ không có trách nhiệm."
Khương Ấu Ninh vẻ mặt đắc ý nhìn hắn, “Phu quân, có người cha như chàng làm gương, con trai của chúng ta cũng sẽ không kém cỏi đâu."
Tạ Cảnh cảm thấy lời tức phụ nói cũng có phần lý lẽ.
“Ừ, Đường Đậu rất thông minh."
Khương Ấu Ninh cười đắc ý, “Tất nhiên rồi, không nhìn xem cha nó là ai sao."
Tạ Cảnh từ trước đến nay không thích những lời nịnh nọt này, nhưng từ miệng tức phụ nói ra, hắn vẫn rất thích nghe.
Khương Ấu Ninh thấy Tạ Cảnh cười, ôm lấy cánh tay hắn nói:
“Phu quân, đêm đã khuya rồi, chúng ta nghỉ ngơi thôi?"
Ở cữ được một nửa thời gian, sức khỏe của Khương Ấu Ninh đã khá hơn nhiều, ít nhất sẽ không vì cử động mà kêu đau nữa.
Tạ Cảnh ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng, có người vợ yêu dấu, có con trai con gái đề huề, đây là chuyện trước đây hắn không dám nghĩ tới, cũng chưa từng nghĩ qua.
Mà những thứ này đều là Khương Ấu Ninh mang đến cho hắn.
Đời này cũng coi như viên mãn rồi.
Sau khi hết thời gian ở cữ, Khương Ấu Ninh vẫn sẽ bị hạn chế ăn uống, đã trải qua một lần nên nàng cũng biết Tạ Cảnh là vì tốt cho nàng, chỉ đành nhẫn nhịn thôi.
Hôm nay, Đường Tô uống sữa xong mãi chẳng chịu ngủ, đôi mắt hạnh xinh đẹp mở to, giống như đang tò mò xem nhà mình trông như thế nào.
Đường Đậu quỳ trên sập, hai tay chống bên cạnh Đường Tô, không chớp mắt nhìn chằm chằm muội muội, thỉnh thoảng lại dùng ngón tay khều khều tay muội muội.
Mỗi khi lúc này, Đường Tô đều sẽ nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay của anh trai không buông.
Đường Đậu nhìn thấy liền kích động hét lên:
“Muội muội nắm tay con rồi này, lực tay em ấy lớn thật đấy."
Đừng nhìn trẻ sơ sinh nhỏ bé mà lầm, khả năng cầm nắm của bé rất lợi hại, ngay cả Đường Đậu ba tuổi cũng không thể rút tay ra ngay lập tức được.
Khương Ấu Ninh nhìn cảnh tượng ấm áp này, mỉm cười hỏi:
“Con có thích muội muội không?"
“Thích ạ, muội muội chơi vui lắm."
Đường Đậu vừa nói vừa đưa bàn tay kia tới trước mặt con bé, nhanh ch.óng bị muội muội nắm lấy.
Khương Ấu Ninh mỉm cười, không cảm thấy lời con trai nói có gì sai.
Cậu bé còn nhỏ, thấy muội muội chơi vui là chuyện bình thường.
Đợi cậu bé lớn hơn một chút sẽ biết muội muội không phải để mang ra chơi, mà là để cưng chiều.
Nàng chính là người có anh trai, được cưng chiều từ nhỏ đến lớn đấy.
Đường Đậu chắc chắn cũng có thể trở thành một người anh tốt.
Đường Tô vừa tròn tháng, làn da còn trắng trẻo hơn cả lúc mới sinh, sờ vào thấy mịn màng trơn láng, như quả trứng gà vừa bóc vỏ, mỏng manh như có thể thổi là rách.
Ngũ quan cũng đã nảy nở hơn một chút, có thể nhìn ra giống Khương Ấu Ninh.
Khương Thê Bạch lúc nhìn thấy Đường Tô đã từng nói:
“Đường Tô và muội muội lúc nhỏ trông giống hệt nhau, khá là hay ăn đấy."
Chúc các bảo bối ngủ ngon nha!
(Hết chương này)
Đúng vậy, Đường Tô uống sữa còn có khẩu vị lớn hơn cả Đường Đậu lúc nhỏ một chút.