“Đường Tô, mau dậy đi, Đào Tô tới thăm con kìa."

Đào Tô tới thăm mình sao?

Tạ Cẩm Thư bừng tỉnh mở mắt:

“Nương, nương nói Đào Tô tới ạ?"

Khương Ấu Ninh cười nói:

“Đúng vậy, nó lúc này đang ở trong viện trò chuyện với anh trai con đấy."

“Sao huynh ấy bỗng dưng lại tới thế."

Tạ Cẩm Thư vội vàng từ trên giường bật dậy, bắt đầu rửa mặt dưới sự hầu hạ của nô tỳ.

Khương Ấu Ninh nhìn dáng vẻ vội vàng hớt hải của con gái, mỉm cười nói:

“Cứ từ từ thôi."

Tạ Cẩm Thư lại cuống cuồng không thôi, nói là cuống nhưng thực chất vẫn có chút căng thẳng.

Tám năm không gặp Đào Tô rồi, chẳng biết cậu ấy trông như thế nào nữa.

Nô tỳ chọn từ trong tủ ra một bộ:

“Tiểu thư, mặc bộ này nhé?"

Tạ Cẩm Thư liếc nhìn bộ quần áo trên tay tỳ nữ, đó là bộ đồ võ phục nàng hay mặc hằng ngày.

“Thay bộ khác đi."

Các bảo bối ngủ ngon nhé!

(Hết chương này)

Tỳ nữ nghe vậy liền cất bộ quần áo trở lại, rồi lấy ra một bộ khác hỏi:

“Tiểu thư, còn bộ này thì sao?"

Tạ Cẩm Thư nhìn bộ quần áo trên tay tỳ nữ:

“Bộ này với bộ lúc nãy chẳng phải giống nhau sao?

Chỉ khác màu thôi mà."

“Vậy nô tỳ đổi bộ khác."

Tỳ nữ tìm một hồi lâu mới lấy ra một bộ váy, cẩn thận hỏi:

“Tiểu thư, vậy bộ này thì sao?"

Tạ Cẩm Thư quan sát bộ váy trên tay nàng, đó là một bộ váy lưu tiên ống tay rộng màu xanh:

“Lấy bộ này đi."

Tỳ nữ âm thầm thở phào nhẹ nhõm, hầu hạ Tạ Cẩm Thư mặc vào.

Sau khi ăn mặc chỉnh tề, Tạ Cẩm Thư soi gương một hồi, xác định không có vấn đề gì mới bước ra ngoài.

Các tỳ nữ bước những bước nhỏ theo sát phía sau.

Tạ Cẩm Thư bước ra khỏi cổng nguyệt môn, từ xa đã nhìn thấy mấy bóng dáng quen thuộc đang đứng trên con đường lát đá xanh giữa những khóm hoa.

Trong đó có mấy người chỉ cần nhìn một cái là nàng nhận ra ngay, lần lượt là đại ca Tạ Cẩm Thừa, Tiêu Ân Chiêu, Thang Viên.

Còn người kia...

Ánh mắt Tạ Cẩm Thư hướng về bóng người cao lớn kia, cảm thấy vừa lạ lẫm lại vừa có chút quen thuộc.

Thang Viên là người đầu tiên nhìn thấy Tạ Cẩm Thư, hai người là thanh mai trúc mã từ nhỏ, cũng thường xuyên chơi cùng nhau.

Thấy nàng tới, lập tức đón lấy.

“Đường Tô, muội tới rồi, muội xem Đào Tô thay đổi có lớn không?"

Lời Thang Viên vừa dứt, mấy người trong viện đều quay đầu lại nhìn, ánh mắt dừng lại trên người Tạ Cẩm Thư, ai nấy đều sững sờ.

Thang Viên cũng phát hiện ra cách ăn mặc hôm nay của Tạ Cẩm Thư khác hẳn mọi ngày, hằng ngày nàng luyện công nên thường mặc võ phục hoặc thường phục.

Rất ít khi mặc loại váy dài chấm đất thế này, lại còn là kiểu ống tay rộng rườm rà.

Nhất thời cậu nhìn đến ngẩn ngơ.

Tiêu Ân Chiêu nhìn Tạ Cẩm Thư hồi lâu, dáng vẻ nàng trang điểm lộng lẫy cậu đã từng thấy qua, trong cung có thịnh yến gì Tạ tướng quân đều sẽ đưa cả gia đình bốn người vào cung.

Tạ Cẩm Thư cũng sẽ trang điểm lộng lẫy, có điều kiểu ăn mặc thanh nhã như hôm nay thì đây là lần đầu thấy.

Tạ Cẩm Thừa liếc mắt một cái đã nhận ra bộ váy trên người muội muội, đó là quà sinh nhật năm ngoái cha tặng, chưa bao giờ thấy nàng mặc, không ngờ hôm nay lại mặc vào.

Tạ Cẩm Thư thấy mấy người đàn ông trước mặt cứ nhìn chằm chằm vào mình bỗng thấy ngượng ngùng:

“Cũng đâu phải chưa từng thấy đâu, nhìn muội làm gì chứ?"

Thang Viên cười nói:

“Suýt nữa thì không nhận ra muội đấy, đúng là người đẹp vì lụa, mặc bộ này vào trông khác hẳn ngay."

Tạ Cẩm Thư lườm Thang Viên một cái:

“Huynh có biết nói chuyện không hả?

Không biết nói thì im miệng đi."

Thang Viên lập tức cười đổi giọng:

“Đường Tô mặc võ phục thì hiên ngang, mặc váy lưu tiên ống tay rộng thì thùy mị nết na, mặc kiểu gì cũng đẹp cả."

Tạ Cẩm Thư nghe vậy liền bật cười:

“Nói thế còn nghe được."

Ánh mắt Tạ Cẩm Thư hướng về thiếu niên dưới gốc cây cách đó không xa, vừa rồi khi đi tới đã cảm thấy bóng dáng cậu có chút quen mắt, người này chắc hẳn là Đào Tô rồi.

Nàng mang theo sự tò mò quan sát bóng lưng của thiếu niên, vóc dáng rất cao, dường như cao bằng đại ca nàng.

Chiều cao của đại ca là thuộc hàng xuất sắc trong lứa tuổi, giống hệt cha.

Nhìn thế này thì đã chẳng còn chút hình bóng nào của lúc nhỏ nữa.

Cũng chẳng biết khuôn mặt kia liệu có thay đổi nhiều không?

Lúc này, Tiêu Tuyển chậm rãi quay đầu lại nhìn, liền thấy Tạ Cẩm Thư đang mặc một bộ váy hơi rườm rà, so với lúc mới gặp dường như đã biến thành một người khác.

Bất thình lình quay lại khiến Tạ Cẩm Thư có chút bối rối, dù cho hồi nhỏ thường xuyên chơi cùng nhau nhưng đã quá lâu không gặp nên cũng thấy lạ lẫm.

Chỉ là khi nhìn rõ khuôn mặt thiếu niên, nàng lập tức sững sờ tại chỗ.

“Sao lại là huynh?"

Thang Viên mỉm cười đi tới:

“Đường Tô, cậu ấy chính là Đào Tô, hai người đã gặp nhau rồi sao?"

Tạ Cẩm Thư chỉ vào thiếu niên trước mặt hỏi Thang Viên:

“Huynh nói huynh ấy là Đào Tô?

Sao có thể chứ?"

Nụ cười nhạt trên môi Tiêu Tuyển cứng lại, vốn tưởng đã nói rõ tên tuổi rồi thì nàng sẽ nhận ra, kết quả nàng vẫn không tin.

Tạ Cẩm Thừa cũng đi tới, nhìn về phía Tiêu Tuyển nói:

“Cậu ấy đúng là Đào Tô, hôm qua chúng ta đã gặp rồi mà."

Tạ Cẩm Thư không dám tin nhìn chằm chằm thiếu niên trước mặt hồi lâu, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện rất quan trọng:

“Huynh, ngày hôm đó, huynh đã nhận ra muội là ai rồi nên mới cố ý trêu chọc muội đúng không?"

Tiêu Tuyển sờ mũi một cái:

“Cũng phải mà cũng chẳng phải, muội gấp gáp trở về, muội cứ đi mãi không nghỉ ngơi, ai dè con ngựa kia cũng là tính tình bướng bỉnh, muội không bảo dừng thì nó mệt ch-ết cũng chẳng chịu dừng.

Ngày đó đúng lúc thấy muội cưỡi ngựa nên đã nhận ra muội."

Tạ Cẩm Thư nghe vậy sững sờ, đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, huynh ấy chỉ nhìn một cái đã nhận ra sao?

“Huynh lừa muội đúng không, chúng ta đã tám năm không gặp, sao huynh có thể nhận ra muội chứ?

Nương muội đã nói rồi, con gái lớn mười tám lần thay đổi, huynh coi muội là đứa trẻ ba tuổi dễ lừa vậy sao?"

Tiêu Tuyển phát hiện nàng rất thông minh, cũng không lừa được nàng.

“Thực ra, năm nào huynh cũng nhận được họa chân dung của muội, là cha huynh gửi cho huynh đấy."

Là Tiêu bá bá lén gửi cho cậu, không thể để sư tôn biết được.

Tạ Cẩm Thư nghĩ tới Tiêu bá bá, ông ấy còn biết vẽ tranh sao?

Tiêu bá bá thường xuyên khen nàng xinh đẹp đáng yêu, chẳng biết bức tranh ông ấy vẽ ra trông như thế nào.

“Vậy tranh đâu?

Muội muốn xem."

Tiêu Tuyển nói:

“Tranh ở nhà huynh, nếu muội muốn xem, bây giờ huynh đưa muội về xem."