Nàng ta nhìn về phía hộ vệ bên cạnh, “Tướng quân hiện tại ở đâu?”
Hộ vệ nói:
“Tướng quân tới chỗ lão phu nhân rồi ạ.”
Đỗ Huệ Lan nghe vậy khóe môi nở một nụ cười nhạt, lão phu nhân vẫn luôn thích nàng ta, nàng ta nếu đi, chẳng phải sẽ có cơ hội sao?
Nàng ta tiếp tục đi tới viện Tịnh U, sau khi vào mới phát hiện trong phòng không có bóng dáng Tạ Cảnh.
Sau khi trò chuyện mới biết Tạ Cảnh đã bị Khương Ấu Ninh gọi đi rồi.
Khương Ấu Ninh chắc chắn là biết lão phu nhân một lòng muốn Tạ Cảnh tới phòng nàng ta, cho nên cố ý gọi Tạ Cảnh đi, thật là có tâm cơ!
Nam Miên Miên ngửi thấy mùi thơm từ trong viện đi ra, nhìn về phía viện Linh Hy, “Khương Ấu Ninh lại đang nướng cái gì vậy?”
Tú Hòa nhắc nhở:
“Tiểu thư có muốn qua đó xem thử không?
Tướng quân cũng đang ở viện Linh Hy đấy ạ.”
Nam Miên Miên nghe thấy Tướng quân cũng ở đó, lập tức lên tinh thần, “Đi, qua đó xem thử.”
Nam Miên Miên vẫy khăn tay đi thẳng vào viện Linh Hy, liền nhìn thấy cách cây đại thụ không xa đang dựng đống lửa, bên đống lửa ngồi quây quần mấy người.
Mùi thơm kia so với bên ngoài ngửi còn thơm hơn.
Nam Miên Miên đi tới, phát hiện tiểu Thế t.ử nhà Tĩnh Vương cũng ở đây, nàng ta khuỵu gối hành lễ:
“Tướng quân, phu nhân, tiểu Thế t.ử.”
Tạ Cảnh ngẩng đầu nhìn về phía Nam Miên Miên, “Ngươi tới có việc gì?”
Ánh mắt Nam Miên Miên nhìn về phía thịt cừu nướng trên bàn, được đống lửa chiếu rọi vàng ươm giòn rụm, nhìn qua là thấy ngon rồi.
“Thiếp thân ngửi thấy mùi thơm mà tới, không ngờ lại là ở viện của phu nhân.”
Nàng ta lại nhìn về phía thịt cừu nướng, “Thịt cừu này nướng không tệ, thiếp thân cũng muốn nếm thử.”
Tạ Cảnh phân phó:
“Xuân Đào, cắt một miếng cho Tam phu nhân.”
Xuân Đào mặc dù không thích Nam Miên Miên, nhưng lời của Tướng quân nàng không thể không nghe, cầm d.a.o cắt một miếng bỏ vào đĩa, sau đó đặt trước mặt Nam Miên Miên.
“Tam phu nhân.”
Nam Miên Miên ngồi xuống trước mặt Tiêu Dục, cũng không khách khí, cầm đũa gắp thịt cừu nướng tống vào miệng, nàng ta muốn nếm xem thịt cừu này ngon đến nhường nào mà Tướng quân và Tiêu Dục đều ăn vui vẻ như thế.
Tiêu Dục liếc nhìn Nam Miên Miên, “Nam Miên Miên, cảm giác làm Tam phu nhân thế nào?”
Nam Miên Miên lườm Tiêu Dục một cái, đúng là ấm trà nào không sôi thì xách ấm đó?
“Có thể gả cho Tướng quân, ta đương nhiên là vui rồi.”
Tiêu Dục cười nói:
“Điều đó là đương nhiên, anh hùng như Tạ đại ca, ta nếu là nữ t.ử cũng sẽ một khóc hai nháo ba thắt cổ muốn gả cho huynh ấy.”
Nam Miên Miên:
“...”
Ngươi cố ý đúng không?
Tạ Cảnh:
“...”
May mà ngươi là nam t.ử.
Khương Ấu Ninh:
“...”
Ta dường như phát hiện ra chuyện gì đó ghê gớm lắm rồi.
Nam Miên Miên ăn một miếng thịt cừu nướng xong, kinh ngạc phát hiện thịt cừu nướng rất ngon, nàng ta không nhịn được liên tục ăn mấy miếng không nỡ dừng lại.
Thảo nào Tướng quân và Tiêu Dục đều thích ăn như vậy.
Nam Miên Miên bị thịt cừu nướng thu hút, quên mất mục đích mình tới viện Linh Hy.
Chờ ăn xong trở về viện của mình mới sực nhớ ra, “Sao ta chỉ nhớ mỗi ăn thôi nhỉ?
Ta nên nói chuyện với Tướng quân nhiều hơn, biết đâu còn có cơ hội viên phòng nữa.”
Nàng ta quay đầu nhìn về phía Tú Hòa, “Sao ngươi không nhắc nhở ta?”
Tú Hòa bày tỏ rất uất ức, “Tiểu thư, ta có nhắc nhở mà, chỉ là tiểu thư cứ mải cúi đầu ăn uống, ta nhắc nhở mấy lần rồi đấy ạ.”
Nam Miên Miên:
“...”
Ta có sao?
Tiêu Dục ăn no nê vỗ m-ông rời đi.
Khương Ấu Ninh cũng ăn no căng bụng, nàng xoa bụng vẻ mặt thỏa mãn.
Tạ Cảnh nhìn qua chính là cảnh này, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn kia được đống lửa chiếu rọi đỏ rực, mỗi lần nàng ăn xong đều để lộ vẻ mặt thỏa mãn như vậy.
“Vào trong thôi, bên ngoài gió lớn.”
“Được lẹ!”
Khương Ấu Ninh đứng dậy, bước chân nhanh nhẹn đi theo sau Tạ Cảnh.
Sau khi vào phòng, quả thực ấm áp hơn bên ngoài nhiều.
Chiều hôm nay, Tạ Cảnh đã sai người đặt rèm cửa làm bằng bông trước cửa, trong phòng cũng đốt than lửa, mục đích chính là sợ nàng bị lạnh.
“Còn đau không?”
Khương Ấu Ninh ngẩn ra một chút, sau đó mới phản ứng lại Tạ Cảnh đang hỏi cái gì, nàng cong mày, “Thiếp thân đã đỡ hơn nhiều rồi, thu-ốc Ôn đại phu bốc rất hiệu nghiệm.”
Tạ Cảnh gật đầu, “Y thuật của Ôn Tiện Dư quả thực không tệ.”
Hắn chuyển chủ đề:
“Thu-ốc uống chưa?”
Khương Ấu Ninh sững người, nàng sợ thu-ốc chuyện này cấp cho quên mất rồi.
“Hôm nay đều đã qua giờ cơm tối rồi, đợi đến mai uống, có được không ạ?”
“Ngày mai có thu-ốc của ngày mai phải uống.”
Tạ Cảnh nói xong phân phó:
“Xuân Đào, đi sắc thu-ốc.”
“Nô tì đi ngay đây.”
Xuân Đào là chạy ra ngoài, sợ chậm một bước Tướng quân sẽ nổi giận.
Khương Ấu Ninh cười cười:
“Thiếp thân biết Tướng quân là vì tốt cho thiếp thân.”
“Biết là tốt rồi.”
Tạ Cảnh vừa dứt lời liền nghe thấy Khương Ấu Ninh nói, 【Nhưng cái loại tốt này ta không tiêu thụ nổi nha, thu-ốc cũng đắng quá đi, đắng đến nhức răng, dạ dày cũng đau, ngay cả tim cũng đau theo nữa.】