Khi ấy, tiền triều nhiều phe phái tranh đấu, ta và hoàng nhi từng chút một bị gạt ra ngoài rìa quyền lực.
Ta đã không còn con đường nào khác, chỉ có thể lôi kéo Lý Côn đứng về phía mình.
Lý Côn không mưu cầu danh tiếng, cũng chẳng màng lợi lộc.
Hắn chỉ tham sắc.
Rất nhiều lần, trong lúc ta mê loạn không tỉnh táo, hắn khẽ cười bên tai ta.
“Tẩu tẩu, nàng thơm quá.”
Ta hận hắn đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại buộc phải cùng hắn hư tình giả ý mà dây dưa.
Lý Côn ra vào hậu cung ngày càng nhiều.
Lời ra tiếng vào cũng bắt đầu âm thầm lan truyền khắp nơi.
Ta chỉ không ngờ rằng, ngay cả Triệu Tích Thời sống trong chùa cũng biết được.
Nàng trợn tròn đôi mắt, gần như không dám tin.
“Trịnh Quan Âm, sao ngươi lại biến thành như thế này?”
Nàng lạnh mặt, đuổi ta ra ngoài.
“Sau này ngươi không cần đến nữa, nơi cửa Phật thanh tịnh, không dung chứa được những chuyện ô uế bậc này.”
Thế nhưng khi ta rời đi, lại có một tiểu ni cô vội vàng đuổi theo, đưa cho ta một túi thơm, bên trong đặt một lá bùa bình an.
Tiểu ni cô ngây thơ nói.
“Đây là lá bùa mà Huệ Tĩnh sư thái đã cung dưỡng trước Phật nhiều năm, là tặng cho Thái hậu nương nương ạ.”
Ta nắm c.h.ặ.t lá bùa bình an ấy, đứng lặng người hồi lâu.
Túi thơm đó, ta đã mang theo bên mình suốt cả cuộc đời.
Ta đặt nó vào trong một chiếc túi thơm khác, cất giữ vô cùng cẩn thận.
Nó thật sự đã bảo hộ ta qua rất nhiều năm tháng, khiến ta hoàn thành được tâm nguyện rồi mới c.h.ế.t, quả thật linh nghiệm đến lạ.
Ta sực tỉnh khỏi dòng hồi ức, nhìn Triệu Tích Thời đang đầy vẻ phẫn nộ trước mặt, rồi khẽ ôm lấy nàng một cái.
“Vị trí Thái t.ử phi là do Thái t.ử quyết định.”
“Nếu ngươi không muốn chịu khuất dưới Tống cô nương, vậy hãy tự mình tìm một đường lui cho bản thân.”
Ta buông nàng ra, chuẩn bị bước lên xe ngựa.
Triệu Tích Thời nắm lấy cổ tay ta, vẻ mặt ngỡ ngàng.
“Ngươi thật sự không gả cho Thái t.ử nữa sao?”
“Không gả nữa.”
Ta nghe thấy giọng nói của chính mình nhẹ như gió thoảng, lại thanh thản đến lạ thường.
Kiếp trước, sự chung sống giữa ta và Lý Lân có thể xem là tương kính như tân.
Hắn là một vị Thái t.ử khắc kỷ, tôn quý, mọi hành xử đều có chừng mực.
Ta là một vị Thái t.ử phi hiền lương thục đức, đoan trang đến không thể bắt lỗi.
Hắn cho ta sự tôn trọng cần có.
Ta cũng thay hắn quán xuyến Đông cung thật chu toàn.
Ta từng cho rằng hắn vốn là người khắc kỷ thủ lễ như vậy.
Cho đến khi Tống Tú Oánh được đưa vào Đông cung, ta mới nhìn thấy một Lý Lân hăng hái, phóng khoáng, đầy sức sống của tuổi trẻ.
Hắn để tâm đến từng nhành cây ngọn cỏ mà mình nhìn thấy, rồi đều đem về cho Tống Tú Oánh, khiến Trường Xuân các của nàng thật sự bốn mùa đều ngập tràn sắc xuân.
Về sau, Hoàng đế đột ngột băng hà, Lý Lân vội vã kế vị trong cảnh trong ngoài chưa yên.
Hắn gạt bỏ tất cả lời can ngăn, nhất quyết muốn lập Tống Tú Oánh làm Hoàng quý phi.
Chính Thái hậu đã đứng ra ngăn cản hắn.
Thái hậu cho hắn hai lựa chọn.
Hoặc là lập Tống Tú Oánh làm Hoàng quý phi, nhưng nhà họ Tống ba đời không được tham gia khoa cử.
Hoặc chỉ phong Tống Tú Oánh làm Giản phi, còn nhà họ Tống thì mọi sự vẫn như thường.
Lý Lân đã chọn con đường thứ hai.
Khi đó mọi người đều đến chúc mừng ta, nói Lý Lân cuối cùng cũng tỉnh ngộ, muốn quay lại yêu thương ta.
Nhưng trong lòng ta lại dâng lên từng đợt lạnh lẽo âm thầm.
Lý Lân vì Tống Tú Oánh mà suy tính sâu xa đến vậy, quyền thế nhà họ Tống chỉ có thể ngày một lớn mạnh, ta luôn cảm thấy sớm muộn gì cũng sẽ có ngày hắn phế hậu.
Thế nhưng, tất cả chẳng qua chỉ là ta lo xa.
Lý Lân và Tống Tú Oánh trong một lần vi hành, không may gặp phải thích khách.
Tống Tú Oánh đã đỡ cho hắn một mũi tên.
Nhưng lực b.ắ.n của mũi tên ấy quá mạnh, xuyên qua thân thể Tống Tú Oánh rồi cắm thẳng vào trái tim Lý Lân.
Hai người họ cùng c.h.ế.t bên nhau.
Thái hậu nghe tin dữ, liền lâm bệnh không dậy nổi.
Bà hận Tống Tú Oánh đến tận xương tủy, cho dù nàng vì Lý Lân mà c.h.ế.t, bà vẫn hận.
Bà giáng tội cả tộc nhà họ Tống, tịch thu gia sản, lưu đày tất cả, lại hạ lệnh tra xét kỹ vụ án, quét sạch đám tàn dư tiền triều đã tổ chức cuộc ám sát này.
Đến khi hơi tàn lực kiệt, bà nhìn vào bụng ta, trong mắt đầy tiếc nuối vì không thể chờ được đến ngày đứa trẻ ra đời.
Bà nắm tay ta, từng chữ từng chữ khẩn cầu.
“Đứa trẻ này nhất định phải là con trai! Nhất định phải là con trai!”
Ta nắm lại tay bà, dịu giọng an ủi.
“Mẫu hậu, thái y đã xem qua rồi, trong bụng nhi thần là con trai, nhi thần nhất định sẽ phò tá nó đăng cơ, để nó trở thành một vị minh quân.”
Thái hậu mỉm cười rồi nhắm mắt.
Đáng tiếc, ta đã lừa bà.
Không lâu sau, ta sinh hạ một đứa con gái.
Nhưng đối với bên ngoài, đứa trẻ được sinh ra nhất định phải là “con trai”.
Đây là bí mật của toàn bộ hoàng cung.
Vừa trở về nhà, lại là một trận sóng gió nổi lên.
Ca ca muốn đi tìm Thái t.ử, bởi huynh ấy và Thái t.ử vốn là hảo huynh đệ.
Thái t.ử từng đích thân hứa với huynh ấy rằng sẽ đối đãi tốt với ta.
Kiếp trước, Thái t.ử cũng coi như đã giữ lời.
Ngay cả khi trở thành Hoàng đế, hắn vẫn tôn ta làm Hậu, không đưa Tống Tú Oánh lên ngôi vị ấy để khiến ta mất mặt.
Hắn c.h.ế.t quá sớm, sớm đến mức giữa chúng ta còn chưa kịp nảy sinh quá nhiều hiềm khích, nên trong lòng ta cũng không thật sự hận hắn.