Tiếng đàn hồi ở tầng hầm hắn từng nghe rất nhiều lần, cách một lớp sàn bê tông, mơ hồ hóa thành thứ như nước chảy tràn xuống. Nhưng giờ đây gần đến vậy, tiếng rung của dây đàn xuyên thẳng qua l.ồ.ng n.g.ự.c, như có ai dùng đầu ngón tay khẽ gõ vào xương sườn hắn, từng nhịp rung lan từ bên trong ra ngoài. Hoài Cữu lún lưng vào đệm mềm của ghế bành, nhắm mắt. Bách Sính đ.á.n.h đến đoạn giữa thì dừng lại một chỗ, vẫn giữ phím đàn không buông, để dư âm từ từ tan dần trong không khí.

"Muốn nghe gì?" Bách Sính hỏi.

Hoài Cữu mở mắt. Bách Sính không quay đầu, đường nét bên mặt được ánh chiều tà bên ngoài cửa sổ nhuốm thành màu vàng nhạt, bóng mi đổ trên gò má dài đến đáng kinh ngạc. Yết hầu hắn chuyển động, giọng hơi khàn: "Em không biết. Anh đàn gì cũng được."

Ngón tay Bách Sính lại đặt lên phím đàn. Lần này đổi sang bài khác, giai điệu nhẹ hơn, hợp âm ở khu vực âm trầm bên tay trái giống như đang mô phỏng bước chân của thứ gì đó—thận trọng từ trên cầu thang bước xuống, từng bước, từng bước, nhẹ và chậm. Hoài Cữu nghe đến đây bỗng ngồi thẳng dậy, giai điệu này hắn từng nghe. Ở tầng hầm, lần hắn sốt, Bách Sính ngồi bên cạnh đàn cho hắn nghe chính là bài này. Khung cảnh tuổi thơ của Schumann. Sau này Bách Sính từng nói cho hắn biết tên bản nhạc ấy: Khúc mộng du thứ bảy.

Hốc mắt hắn nóng lên, không báo trước. Hắn chớp mắt thật mạnh, ép cái vị chua cay ấy quay ngược trở lại, nhưng sống mũi đã cay xè. Bách Sính đ.á.n.h xong nốt cuối, ngón tay lưu lại trên phím vài nhịp mới nhấc lên, dư âm run rẩy tản vào chiều tà. Căn phòng đàn yên tĩnh vài giây, Hoài Cữu có thể nghe thấy hơi thở của chính mình, nặng nề, không đều.

"Cậu khóc à?" Bách Sính quay người lại.

Hoài Cữu vội lấy mu bàn tay lau mắt. Ướt. Hắn lau mạnh hơn, mu bàn tay cọ xát qua mí mắt đến rát, nhưng nước mắt cứ không nghe lời mà trào ra. Hắn cúi đầu vùi mặt vào lòng bàn tay, vai co rúm lại, cả người thu nhỏ vào ghế bành trông vô cùng bé nhỏ. Cái ghế quá rộng, hắn ngồi vào chân không chạm đất, lơ lửng, các đầu ngón chân khẽ chấm vào không khí.

Bách Sính bước tới. Tiếng chân dừng lại trước ghế bành, Hoài Cữu qua kẽ ngón tay thấy vạt áo xanh lá mạ và đôi giày trắng sạch sẽ. Rồi một bàn tay đặt lên đỉnh đầu hắn, lòng bàn tay áp sát ch.óp tóc, mang theo hơi lạnh còn sót lại từ phím đàn. Ngón tay Bách Sính từ từ luồn vào mái tóc hắn, đầu ngón áp vào da đầu, vuốt từ trước ra sau một cái. Chỉ một cái. Hoài Cữu cứng đờ cả người, như bị điểm huyệt, đến cả hơi thở cũng quên.

"Đừng khóc nữa." Giọng Bách Sính rất khẽ, khẽ đến nỗi Hoài Cữu suýt tưởng mình nghe nhầm, "Chỉ đàn một bài thôi mà."

Hoài Cữu ngẩng mặt lên khỏi hai bàn tay. Hắn thấy Bách Sính ngồi xổm trước mặt mình, cổ áo pull xanh lá mạ lộ ra một mép áo len trắng, cằm đặt trên cánh tay đan chéo, ngước nhìn hắn. Góc độ này khiến Bách Sính trông trẻ hơn bình thường vài tuổi, vẻ thanh lãnh nơi mày mắt bị ánh chiều tà làm mềm đi, đuôi mắt hơi cong xuống, khóe miệng thẳng nhưng nhếch lên chút xíu.

"Anh." Hoài Cữu cất giọng khàn khàn gọi một tiếng. Cách xưng hô này từ trong góc khuất của tầng hầm mà mọc lên, nằm đè dưới gốc lưỡi hắn suốt hơn mười năm, giờ mới được đẩy qua kẽ răng mà thoát ra, nhẹ như một hơi thở.

Ánh mắt Bách Sính khẽ d.a.o động. Tay anh vẫn còn đặt trong tóc Hoài Cữu, khi d.a.o động ấy các ngón tay anh khẽ cuộn lại, đầu ngón chạm qua vùng da sau tai Hoài Cữu. Hoài Cữu cảm nhận cơn tê ran từ sau lan xuống cả gáy, rồi men theo xương sống mà bò xuống. Hắn hơi nghiêng người về trước, trán gần như chạm vào trán Bách Sính. Không khí giữa hai người như đông đặc lại, khiến hắn gần như không thở nổi.

Nhưng Bách Sính đứng dậy, lùi nửa bước. Nửa bước ấy không lớn, nhưng ngón tay anh rời khỏi đỉnh đầu Hoài Cữu, khi lướt đi đầu ngón vô tình chạy dọc qua vành tai hắn, như thể không nỡ rút quá nhanh. Anh quay người trở lại ghế đàn, ngồi xuống quay lưng về phía Hoài Cữu, sống lưng lại thẳng lên, bờ vai căng ra thành đường cong mang vẻ lạnh nhạt quen thuộc ấy.

"Cậu về đi." Bách Sính nói, "Tôi phải ăn cơm rồi."

Hoài Cữu đứng dậy khỏi ghế bành. Chân vẫn còn mềm nhũn, hắn vịn vào thành ghế vài giây. Trước khi ra về, hắn ngoảnh đầu nhìn lại, tay phải Bách Sính vẫn đặt trên phím đàn, ngón trỏ vô thức nhấn vào một phím trắng, nhấn rồi thả, thả rồi lại nhấn, lặp đi lặp lại. Phím trắng ấy là nốt Đô ở khu vực trung, Hoài Cữu nhớ nốt này, nốt đầu tiên của Khúc mộng du.

Hắn bước ra khép cửa lại, đến khe hở cuối cùng, qua khe cửa hắn thấy Bách Sính tựa trán lên phím đàn, phát ra một tiếng đục ngắn cụt. Hoài Cữu đóng hẳn cửa, dựa lưng vào cánh cửa đứng rất lâu, nhịp tim trong n.g.ự.c nhanh như muốn nổ tung, nhưng khóe miệng hắn cong lên.

Hắn thắng ván đầu.

Bữa tối hôm đó Bách Sính không xuống ăn. Mẹ hỏi một câu, người giúp việc thưa là cậu cả không khỏe đang nghỉ trong phòng. Hoài Cữu cúi đầu ăn cơm, đũa gắp thức ăn tay vẫn còn run. Hắn nhét một miếng thịt kho tàu vào miệng, nhai, nuốt, rồi lại nắm c.h.ặ.t t.a.y phải dưới khăn trải bàn, lòng bàn tay in ra bốn dấu trăng non còn tươi.

Hắn nghĩ đến hình ảnh Bách Sính tựa trán lên phím đàn. Hình ảnh ấy khiến một nơi nào đó trong lòng hắn vừa chua vừa căng, không nói rõ là mùi vị gì. Lẽ ra hắn nên vui, bước đầu tiên của cuộc trả thù đã đi vững, lòng Bách Sính bắt đầu rối. Nhưng hắn không vui nổi. Hắn nhớ cái nhìn Bách Sính ngước lên khi ngồi xổm trước mặt hắn, cái nhìn ấy mềm quá, mềm đến mức hắn muốn chạy trốn.

Hắn nhớ mình đến đây để trả thù. Hắn lặp đi lặp lại câu ấy trong đầu, đến mức vị đắng như lan tận đầu lưỡi, rồi đứng dậy thu dọn bát đũa của mình. Đi ngang qua mẹ, bà cười lạnh một tiếng, nói vài lời khó nghe, hắn giả điếc rụt cổ bước đi.

Khi rửa bát, nước chảy ào ào đập vào chén đĩa, trong tiếng nước hắn nhắm mắt, vẽ lại khung cảnh ấy, những ngón tay Bách Sính luồn vào tóc hắn, cái cảm giác đầu ngón tay áp vào da đầu, ấm áp, pha chút mát lạnh của phím đàn.

Hắn mở mắt, quẳng chén đĩa vào giá để ráo, hít một hơi thật sâu.

"Đủ rồi." Hắn nói với đám bọt xà phòng trong bồn rửa, "Không được thêm nữa."

Nhưng đêm đó hắn trở mình cho đến tận hai giờ sáng mới ngủ được, trước khi ngủ hắn cứ mãi nghĩ, dáng vẻ Bách Sính tựa trán lên phím đàn, không biết có khóc không. Người như Bách Sính cho dù có khóc cũng sẽ không phát ra tiếng đâu nhỉ, nhiều lắm là hàng mi ướt một chút, đuôi mắt đỏ một chút, rồi lấy mu bàn tay che mắt, đẩy những mảnh yếu đuối kia về lại bên trong.

Hoài Cữu hình dung những chi tiết ấy quá rõ ràng. Rõ đến mức hắn phải trùm chăn kín đầu, trong bóng tối c.ắ.n c.h.ặ.t môi mới ép được thứ cảm xúc xa lạ đang cuộn lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c xuống.

Hắn muốn xông sang phòng bên, đẩy cửa, ôm lấy người ngồi trong bóng tối đó.

Nhưng hắn không làm.

Hắn chỉ vùi mặt vào gối, thầm nói với chính mình, anh mà để lộ thêm một chút ánh mắt ấy nữa thôi, em sẽ không thể xuống tay.

Hắn biết mình đang tự lừa mình. Nhưng hắn để mặc lời nói dối ấy lên men bành trướng trong bóng tối, bọc lấy trái tim hắn. Hắn nhắm mắt, chờ trời sáng, chờ ngày mai Bách Sính chạy bộ về đi qua cầu thang, hắn ôm sách lại "vô tình" ngã trúng lần nữa.

Hoài Cữu bắt đầu thức khuya. Đèn phòng sách của Bách Sính thường tắt lúc mười một giờ, Hoài Cữu liền nằm rạp trong bóng tối cuối hành lang chờ đợi. Bóng tối quen thuộc đến lạ, giống hệt cái xó tối dưới tầng hầm ngày nào, khác chăng chỉ là nơi này sạch sẽ hơn, và hắn không còn lạnh. Mỗi tối hắn nghe tiếng bước chân của Bách Sính, đều đặn như đếm thì giờ: trước ba tiếng ngắn, rồi sau hai tiếng dài, khi đi qua trước cửa phòng ngủ lại hơi chậm lại—có lẽ là theo thói quen xác nhận cửa đã đóng kín.

Hoài Cữu khắc những chi tiết này vào lòng, như hồi ở tầng hầm hắn đếm từng bậc cầu thang, khắc tận vào kẽ xương.

Một lần Bách Sính ra muộn, gần mười hai giờ mới đẩy cửa bước ra. Hoài Cữu đang tựa lưng vào tường ở góc hành lang, đợi đến chân tê mỏi, đang lén chuyển trọng tâm, bỗng Bách Sính ngoảnh mặt về phía hắn. Đèn hành lang tối, chỉ có ánh vàng của đèn tường chiếu thành một vòng mờ, Hoài Cữu áp c.h.ặ.t lưng vào tường không nhúc nhích, nén hơi thở xuống nhẹ nhất.

Bách Sính nhìn chằm chằm bóng tối đó vài giây, rồi dời tầm mắt, xoay người đi về phía phòng tắm. Hoài Cữu thở phào nửa hơi, nhưng Bách Sính đi đến cửa phòng tắm lại dừng, không quay đầu, giọng không cao không thấp vọng lại.

"Về ngủ đi."

Hoài Cữu cứng đờ. Cảm giác bị phơi bày khiến má hắn nóng bừng, hắn há miệng định nói gì đó, nhưng cổ họng khô như giấy ráp. Bách Sính đã đẩy cửa vào phòng tắm, tiếng nước xối xả vọng ra. Hoài Cữu bước ra khỏi bóng tối, chân đất lướt trên nền nhà lạnh ngắt chạy về phòng mình, đóng cửa nhẹ đến nỗi tiếng chốt khóa vào khe cũng được nén lại. Hắn chui vào chăn cuộn người lại, vùi mặt vào gối cười thầm, cười một lúc, hắn lại lật người nằm ngửa, nhìn chằm chằm lên trần nhà, tim đập thình thịch đến chính hắn còn thấy ồn.

Sáng hôm sau Hoài Cữu xuống bếp rót nước, Bách Sính đang ngồi ở bàn ăn điểm tâm, trước mặt một bát cháo một đĩa dưa muối, ăn yên lặng và có nề nếp. Hoài Cữu bê cốc nước đi ngang, cố tình để khuỷu tay khẽ quẹt vào lưng ghế, cốc lắc nhẹ làm vài giọt nước b.ắ.n lên mu bàn tay hắn. Ánh mắt Bách Sính từ bát cháo ngước lên, nhìn hắn một cái, rồi lại cúi xuống uống cháo tiếp.

"Tối qua không ngủ ngon à?" Giọng Bách Sính rất thản nhiên, như đang hỏi thời tiết hôm nay thế nào.

Gáy Hoài Cữu nóng bừng lên. Hắn đưa cốc nước lên miệng nhấp một ngụm, ậm ừ một tiếng. Bách Sính không hỏi thêm, nhưng khi Hoài Cữu quay người bước đi, hắn nghe thấy đầu đũa của anh khẽ gõ vào mép đĩa một tiếng, thanh thanh thúy thúy, hoàn toàn khác với thói quen gắp thức ăn không một âm thanh như thường lệ của anh.

Chiều hôm đó Bách Sính tập đàn, Hoài Cữu lại ngồi xổm trước cửa phòng đàn. Lần này Bách Sính không cho hắn vào, nắp đàn mở rộng, tiếng nhạc Chopin qua khe cửa rỉ ra, nhưng Bách Sính đ.á.n.h không được vững như mấy lần trước, thỉnh thoảng có những khoảng dừng rõ rệt, như thể đang phân tâm chờ đợi điều gì đó. Hoài Cữu áp tai vào cánh cửa, nghe tiếng đàn đứt đoạn lại nối tiếp, đứt đoạn lại nối tiếp, đến một đoạn chuyển điệu, ngón tay Bách Sính trượt đi, một chuỗi âm thanh ch.ói tai b.ắ.n ra từ phím đàn.

Bách Sính bên trong khẽ tặc lưỡi một tiếng, rất nhẹ, nhưng Hoài Cữu bắt được. Hắn cười thầm ngoài cửa, mím c.h.ặ.t môi để không bật thành tiếng.

Hắn biết Bách Sính đang đợi hắn đẩy cửa vào. Bách Sính sẽ không chủ động gọi hắn, nhưng mỗi lần ngừng lại, mỗi lần chậm trễ đều như đang nói "cậu vào đi". Hoài Cữu nhất quyết không vào. Hắn ngồi xổm ngoài cửa, để bóng của mình từ khe cửa chiếu vào, một vệt tối mờ mờ, rồi đứng dậy bỏ đi, cố tình giẫm chân nặng hơn bình thường. Ra được ba mét, hắn nghe tiếng đàn cuối cùng cũng tiếp tục, nhưng nhanh hơn trước một đoạn, như thể đang đuổi theo thứ gì đó.

Chương 3 - Sơn Trà Hoa Lại Nở - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia