Trong ảo cảnh ấy, chúng ta vốn không thân thiết.

Đối diện với nàng, ta thật sự rất khó không tự ti mặc cảm, vì vậy chỉ có thể tránh đi.

Nhưng bây giờ, nàng lại mỉm cười với ta.

Nàng sinh ra xinh đẹp, làn da trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh, mặc một thân y phục màu đào, kiều diễm như sắc xuân.

Nàng kéo tay ta:

“Tỷ tỷ, tỷ đừng sợ, Tiền nương t.ử rất tốt.”

Ta gật đầu, vừa hay nhìn thấy đôi tay mềm mại trắng nõn của nàng.

Còn tay ta thì sao?

Mùa đông giặt áo bên sông lạnh, mùa hạ đi cắt cỏ dại.

Đôi tay ta thô ráp, đen sạm, khớp xương nhô lên, còn chẳng bằng tiểu tư trong phủ.

Ta phải tranh giành với một người như vậy sao?

Việc học của ta không hề thuận lợi.

Nhưng không sao.

Trong đời ta có quá nhiều chuyện không thuận lợi rồi, đây chỉ là một việc nhỏ bé chẳng đáng nhắc tới mà thôi.

Ngày nào ta cũng thức dậy từ lúc gà gáy, đêm đến lại chong đèn đọc sách, bắt đầu học từ những chữ đơn giản nhất, từng chữ từng chữ một mà nhận mặt.

Đôi tay thô ráp không nghe sai khiến, chữ viết ra xiêu xiêu vẹo vẹo.

Ta viết xong một tờ thì ném một tờ vào chậu than.

Ta học rất chật vật.

Tuy đã nhận biết được rất nhiều chữ, nhưng mỗi khi chúng đổi chỗ ghép thành câu khác, ta lại chẳng hiểu nghĩa nữa.

Tiền nương t.ử quả thật giống như Thẩm Hoài Ngọc nói, là người kiên nhẫn dịu dàng.

Nhưng bà không ở trong phủ, muốn hỏi bài cũng không tiện.

Mẫu thân quanh năm ăn chay niệm Phật, ngày ngày tụng kinh tĩnh tọa, ta cũng không tiện quấy rầy bà.

Vậy ta nên hỏi ai?

Ta đang buồn rầu thì bên ngoài noãn các truyền tới tiếng nói chuyện của Thẩm Tuyết Đường và Thẩm Hoài Ngọc.

Huynh ấy dịu dàng vô cùng, tựa gió xuân trêu chọc người muội muội được mình nâng niu như châu ngọc.

Còn Thẩm Hoài Ngọc thì sao?

Tiếng cười của nàng trong trẻo như chim oanh hót, nàng vui vẻ đến vậy, tự nhiên đến vậy mà đáp lời huynh ấy.

Bọn họ mới giống huynh muội thật sự.

Đi tranh, đi giành.

Ta nhớ tới lời dặn của Tinh Vệ.

Ta lập tức đứng bật dậy, động tác vừa nhanh vừa gấp, như thể chỉ chậm thêm một chút thôi, ta sẽ mất hết dũng khí tranh giành.

Cửa mở ra, tuyết bay thẳng vào mặt, đôi huynh muội dưới sân cùng quay đầu nhìn ta.

Bọn họ mặc kệ gió tuyết, đứng dưới một gốc mai, giống hệt khung cảnh trong những bài thơ Tiền nương t.ử từng dạy.

Ta khẩn cầu:

“Ca ca, ta có một bài văn không hiểu, huynh có thể dạy ta không?”

Sắc mặt huynh ấy lạnh nhạt:

“Muội cũng đâu định thi trạng nguyên, biết vài chữ là được rồi, đọc văn chương làm gì?”

Gió bấc quất vào mặt ta, sắc như d.a.o, cứa đến đau rát.

Thẩm Hoài Ngọc bất mãn nói:

“Ca ca nói gì vậy? Tỷ tỷ chịu đọc sách là chuyện tốt biết bao!”

Nàng nhảy lên bậc thềm:

“Tỷ tỷ, để ta dạy tỷ.”

05

Chúng ta ngồi sát bên nhau, hương thơm trên người nàng bao phủ lấy ta.

Như mộng như ảo.

Như vậy có tính là ta đã tranh giành được gì đó không?

Ta không giành được ca ca từ bên nàng.

Nhưng lại giành được nàng từ bên ca ca.

Ngón tay nàng chọc nhẹ lên trán ta:

“Tỷ tỷ, đang nghĩ gì vậy? Nghe ta nói này……”

Ta vội vàng gật đầu.

Nàng nghiêm túc lại kiên nhẫn, dạy ta chẳng khác nào dạy một đứa trẻ.

Ta thật sự phải tranh giành với nàng sao?

Khi một trận tuyết khác rơi xuống, năm mới cũng sắp tới.

Phụ thân có được một xấp gấm ánh châu, muốn dùng để may y phục cho Thẩm Hoài Ngọc.

Thật ra ta không thích thứ vải ấy.

Nó hồng nhạt, như phủ lên một lớp ánh sáng lấp lánh.

Da ta sẫm màu, mặc vào không biết sẽ buồn cười đến mức nào.

Nhưng dáng vẻ đương nhiên của phụ thân vẫn khiến ta buồn lòng.

Lời Tinh Vệ lại hiện lên trong đầu.

Ta đưa tay chỉ vào xấp gấm ánh châu:

“Ta muốn xấp vải này.”

Tất cả mọi người đều bất ngờ.

Phụ thân nhìn ta, nhíu mày, vẻ uy nghiêm không cần nổi giận ấy khiến người ta có phần sợ hãi.

Ta đã sợ rồi, nhưng vẫn kiên trì:

“Con muốn.”

Phụ thân nhíu mày:

“Con mặc không hợp, vẫn nên để cho Hoài Ngọc.”

Ta không chịu lùi bước, đưa tay nắm lấy xấp vải.

Thẩm Hoài Ngọc nhìn ta, rồi lại nhìn xấp vải, nói:

“Cứ để cho tỷ tỷ đi, con thấy nó rất hợp với tỷ ấy.”

Như vậy có tính là ta đã giành được rồi không?

Xấp vải ấy được may thành y phục trước khi năm mới tới.

Ta mặc lên người quả thật khó coi vô cùng.

Trước kia quanh năm lao động, da ta vốn chẳng trắng, bị màu hồng ấy làm nổi bật lên lại càng đen sạm, quê mùa.

Người trong gương trông thật buồn cười.

Tốn bao tâm sức nhét mình vào một bộ y phục không hợp, không thoải mái, vậy mà còn đắc ý cho rằng mình đã thắng.

Ta mặc bộ y phục ấy cùng cả nhà đón giao thừa.

Thứ vải kia chỉ nhìn thì óng ánh rực rỡ, thật ra vừa cứng vừa châm vào da.

Ta ngồi mà như ngồi trên bàn chông.

Nhưng vẫn giống một con mèo vừa đ.á.n.h thắng trận, từ đầu tới cuối đều vểnh cao đuôi.

Trở về phòng, ta cởi bộ y phục xuống, nhìn người trong gương, bỗng nhiên nước mắt tuôn rơi.

Ta đã tranh được sao?

Đã giành được sao?

Nhưng vì sao cảm giác sau khi tranh được, giành được lại chẳng dễ chịu chút nào?

06

Ta không hiểu thi thư, không biết lễ nghi, không biết gảy đàn đ.á.n.h cờ, cũng chẳng xinh đẹp.

Tất cả những điều ấy hợp lại, tựa như bên kia cán cân bị chất lên vô số quả cân nặng nề.

Chúng chỉ có thể kéo ta chìm xuống.

Nhưng ta không tin.

Ta không phục.

Ta không chấp nhận.

Ta sẽ đọc sách cho giỏi, học lễ nghi cho tốt, dưỡng dung mạo cho đẹp.

Từ ngày ấy trở đi, ta dồn hết tâm trí vào ba việc này.

Mỗi ngày mở mắt ra là đọc sách, ăn trưa xong lại bắt đầu học lễ nghi, vì muốn dưỡng da trắng hơn, cả ngày ta gần như không chịu bước ra ngoài.

Trời dần ấm lên.

Da ta đã trắng hơn trước rất nhiều.

Thẩm Hoài Ngọc tìm tới cửa, rủ ta ra ngoài du xuân.

Ta không khỏi nghĩ, nàng sẽ không có dụng ý gì khác chứ?