Bên trong cánh cửa, người đàn ông đang định kéo quần lên thì khựng lại, cơ bụng và thắt lưng săn chắc của anh lập tức căng cứng. Đôi mắt đen lóe lên một tia sáng kín đáo, anh chậm rãi ngồi ngược trở lại bồn cầu.
Giây tiếp theo, anh cố tình hạ tông giọng, truyền ra ngoài một tiếng nói khàn khàn đầy vẻ yếu ớt: "... Cánh tay anh đột nhiên mất hết sức lực rồi."
Lâm Kiến Sơ lo lắng đẩy cửa bước vào. Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong, toàn thân cô như đóng băng tại chỗ. Người đàn ông đang ngồi trên bồn cầu, chiếc quần dài đã tụt xuống tận đầu gối, đôi chân dài thẳng tắp lộ ra trong không trung mà không có gì che chắn.
Cô đột ngột quay lưng lại, gò má nóng bừng như lửa đốt, ngay cả vành tai cũng đỏ rực đến mức tưởng như sắp nhỏ m.á.u.
Kê Hàn Gián liếc nhìn đôi tai nhỏ đỏ hỏn của cô, lười biếng nhướng mày. Phó Tư Niên từng nói, đàn ông thỉnh thoảng phải biết thể hiện sự yếu đuối trước mặt phụ nữ thì tình cảm mới nhanh ch.óng thăng hoa được. Lúc đó anh còn khinh khỉnh cho rằng chiêu này thật thấp kém. Nhưng giờ nhìn dáng vẻ bối rối của cô, anh bỗng thấy tâm đắc lạ thường, thậm chí còn thấy... cô thật đáng yêu.
Lâm Kiến Sơ cố giữ giọng mình nghe thật bình thường: "Anh... anh bị làm sao thế?"
Giọng nói yếu ớt của người đàn ông lại vang lên: "Cánh tay anh hình như cũng bị thương rồi, không có sức lực gì cả. Hay là... em giúp anh kéo quần lên nhé?"
"..."
Cái này mà cũng giúp được sao?!
Lâm Kiến Sơ phát điên trong lòng, nhưng cuối cùng vẫn đành cam chịu nhắm mắt, từ từ lùi lại gần anh. Cô vươn tay quờ quạng về phía trước, đầu ngón tay bất ngờ chạm vào khối cơ bắp ấm nóng và săn chắc ở đùi anh.
!!
Cô giật mình định rụt tay lại ngay lập tức. Nhưng giây tiếp theo, cổ tay cô đã bị một bàn tay to lớn nắm c.h.ặ.t, ấn thẳng vào thắt lưng anh.
Lâm Kiến Sơ sững sờ trong giây lát. Sức mạnh này... chẳng phải là rất lớn sao?
Chưa kịp phản ứng, cô đã bị một lực kéo mạnh khiến toàn thân ngã ngồi lên đùi người đàn ông. Ngực anh dán c.h.ặ.t vào lưng cô, hơi thở trầm đục phả thẳng vào cổ cô. Nhìn cô hoảng loạn, hàng mi run rẩy như chú nai con đế lạc đường, anh bỗng bật cười thành tiếng.
"Chỗ nào của anh mà em chưa chạm qua, giờ còn bày đặt thẹn thùng sao?"
"Ai... ai thẹn thùng chứ!" Lâm Kiến Sơ cứng cổ, vùng vẫy: "Tôi là sợ bị mọc lẹo mắt!"
Kê Hàn Gián nhướng mày, hơi thở nóng hổi như muốn thiêu cháy dái tai cô: "Anh là chồng em, nếu nhìn chồng mình mà mọc lẹo mắt thì phụ nữ trên cả thế giới này chắc mù hết rồi."
Lâm Kiến Sơ nghẹn họng trước cái lý lẽ cùn của anh, mặt càng lúc càng nóng hơn. Cô bực bội cố gắng đứng dậy khỏi lòng anh.
"Đừng cử động." Cánh tay người đàn ông như gọng kìm bằng sắt, siết c.h.ặ.t lấy eo cô.
Lâm Kiến Sơ càng giận hơn, không nhịn được mà chọc vào người anh: "Anh buông ra! Có sức lực thế này mà còn nói không kéo nổi quần, anh lừa ai đấy!"
Vừa dứt lời, lực siết ở eo đột ngột nới lỏng. Do quán tính, Lâm Kiến Sơ giật mạnh tay về phía sau, cơ thể cũng theo đó mà ngả ngửa ra—
"Bốp!"
Khuỷu tay cô không lệch một li, đập thẳng vào cằm người đàn ông.
Kê Hàn Gián rên hừ một tiếng, cả người ngả về phía sau. Lâm Kiến Sơ giật mình, vội vàng đứng vững rồi quay lại nhìn anh: "Ai bảo anh ôm tôi c.h.ặ.t thế làm gì... Anh có sao không?"
Người đàn ông lim dim mắt, đưa tay xoa cằm, giọng nói nghe còn yếu hơn cả lúc nãy: "Có sao đấy. Cằm đau quá, giờ thì đúng là không kéo nổi quần thật rồi."
"..."
Lâm Kiến Sơ dở khóc dở cười. Cô hiểu rằng hôm nay cái quần này cô không kéo không được rồi. Cô vừa giận vừa bất lực, đành "đâm lao thì phải theo lao", gắt lên: "Thế anh đứng lên đi!"
Kê Hàn Gián ngoan ngoãn đứng dậy, để mặc cô xoay xở. Lâm Kiến Sơ không dám nhìn xuống dưới, mắt trừng trừng nhìn vào khuôn mặt điển trai "họa quốc ương dân" kia, vươn hai tay ra nhanh ch.óng kéo quần lên giúp anh, cài cúc thật c.h.ặ.t rồi quay người định chạy trốn.
"Anh còn chưa đ.á.n.h răng rửa mặt nữa," người đàn ông lại lên tiếng, tay chỉ chỉ vào cằm mình, "Đau lắm."
Lâm Kiến Sơ hít một hơi thật sâu, nặn kem đ.á.n.h răng rồi hầm hầm đưa bàn chải cho anh. Người đàn ông chỉ xoa cằm, nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương. Cô chẳng còn cách nào khác, đành nói: "Há miệng ra."
Cô cầm bàn chải di chuyển trong miệng anh, có lẽ vì không thoải mái nên người đàn ông đột nhiên nắm lấy tay cô, tự điều khiển theo ý mình. Lâm Kiến Sơ vừa bực lại vừa thấy buồn cười. Cái người đàn ông này, đúng là trẻ con đến c.h.ế.t đi được.
Lúc rửa mặt cho anh, cô cố tình trả đũa bằng cách xoa đầy bọt lên mặt anh. Người đàn ông bất ngờ tiến sát lại, trong ánh mắt kinh ngạc của cô, anh dùng ch.óp mũi đầy bọt của mình cọ nhẹ vào ch.óp mũi cô.
"Em cũng rửa luôn đi."
Anh nói với nụ cười trầm thấp, ánh mắt tràn đầy vẻ nuông chiều. Hai người ngay lập tức cười đùa ầm ĩ cả một góc phòng tắm.