Kê Hàn Gián và Kê Thẩm Châu lập tức dừng mọi động tác, ngồi thẳng lưng chờ đợi. Thấy vậy, Lâm Kiến Sơ cũng định đặt đũa xuống.

"Cháu cứ ăn phần của mình đi, đừng bận tâm đến bọn nó." Giọng bà nội lập tức dịu lại, như thể đang dỗ dành đứa cháu gái nhỏ. Lâm Kiến Sơ không còn cách nào khác, đành cầm đũa lên, thong thả ăn từng miếng nhỏ.

Bà lão lúc này mới quay sang hai đứa cháu trai, giọng bà không lớn nhưng mỗi chữ thốt ra đều nặng tựa ngàn cân:

"Từ hôm nay trở đi, Lâm Kiến Sơ là cháu dâu mà chính thân già này công nhận. Cô ấy là Mợ Ba của nhà họ Kê chúng ta."

"Ở cái nhà họ Kê này, kẻ nào dám tỏ thái độ bất mãn với con bé, cứ bảo kẻ đó trực tiếp đến gặp tôi mà lý luận."

"Còn hai anh," ánh mắt bà sắc sảo đảo qua lại giữa hai anh em, "phải dốc lòng bảo vệ con bé cho tôi, nghe rõ chưa?"

"Vâng thưa bà." Hai người đồng thanh đáp.

"Đặc biệt là anh, đứa thứ ba!" Đôi mắt bà nội như đuốc sáng, nhìn chằm chằm Kê Hàn Gián. "Vợ mình mà anh còn dám che giấu đủ điều, anh xem có ra thể thống gì không?"

"Làm sai thì phải nhận! Nếu sai, anh phải thừa nhận, phải có thái độ hối lỗi chân thành và xin lỗi vợ anh cho tôi!"

Lưng Kê Hàn Gián thẳng tắp, hai bàn tay buông thõng bên hông âm thầm siết c.h.ặ.t. Anh gật đầu, giọng trầm thấp và nghiêm túc: "Vâng thưa bà, con biết sai rồi."

Bà lão lại chuyển hướng sang đứa cháu đích tôn. Giọng bà có chút "rèn sắt không thành thép":

"Còn anh nữa, anh cả. Đã đến lúc chú ý đến đại sự cả đời mình rồi đấy. Đừng có suốt ngày tự nhốt mình trong cái ngõ cụt đó mãi, không chịu nhìn về phía trước thì làm sao mà thoát ra được?"

Lông mi Kê Thẩm Châu khẽ run rẩy, anh cũng cúi đầu đáp: "Vâng thưa bà, con hiểu rồi."

Ngay lúc bà nội đang răn dạy Kê Thẩm Châu, Lâm Kiến Sơ bỗng cảm thấy bàn tay mình được bao bọc bởi một luồng hơi ấm. Bàn tay của Kê Hàn Gián từ lúc nào đã vươn ra dưới gầm bàn, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.

Tim Lâm Kiến Sơ hẫng một nhịp, chiếc bánh bao cô vừa gắp trượt khỏi đũa rơi lại vào đĩa. Gương mặt cô vẫn tỏ ra bình thản, tay kia vẫn tiếp tục gắp thức ăn, nhưng cổ tay bị nắm dưới gầm bàn lại đang ra sức vùng vẫy.

Tuy nhiên, bàn tay người đàn ông ấy cứng như kìm sắt, cô càng vùng vẫy, anh càng nắm c.h.ặ.t hơn. Để tránh gây ra tiếng động lớn thu hút sự chú ý, cô đành bỏ cuộc, mặc kệ cho anh nắm lấy. Chỉ là cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay anh truyền qua như một dòng điện, chạy từ đầu ngón tay thẳng đến tim cô, khiến lòng cô rối bời, không thoải mái chút nào.

Sau khi căn dặn xong, bà nội tiếp tục ăn bánh bao. Kê Thẩm Châu liên tục nháy mắt ra hiệu với Kê Hàn Gián: —— Mau nói về chuyện công chứng đi!

Tối qua anh có hơi nóng nảy, anh thừa nhận mình đã vội vàng ép buộc em trai. Nhưng anh không thể không làm vậy, anh đang yêu một người phụ nữ, và người đó cần anh có đủ tiềm lực và địa vị để che chở. Số cổ phần trong tay bà nội là chìa khóa cực kỳ quan trọng đối với anh lúc này.

Thế nhưng, Kê Hàn Gián dường như chẳng hề thấy tín hiệu của anh trai. Anh thậm chí còn chuyển sang dùng tay trái cầm đũa, gắp một chiếc bánh bao đưa vào miệng một cách thong thả, lịch lãm.

Còn tay phải của anh vẫn kiên định đặt dưới gầm bàn, bướng bỉnh nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay mềm mại của cô. Hơi ấm từ lòng bàn tay cô khiến trái tim đang hỗn loạn của anh tìm thấy một chút bình yên hiếm hoi.

Kê Thẩm Châu nhìn chằm chằm em trai một hồi, chân mày càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t. Cuối cùng anh cũng nhận ra điều bất thường. Tên nhóc này, từ bao giờ lại đổi sang dùng tay trái ăn cơm vậy? Hơn nữa... dưới gầm bàn kia rốt cuộc là đang làm trò gì?

Ánh mắt Kê Thẩm Châu nheo lại đầy nghi hoặc. Có lẽ đoạn ghi âm kia vẫn chưa làm Kê Hàn Gián hoàn toàn tỉnh ngộ, anh ta vẫn còn luyến tiếc Lâm Kiến Sơ, hèn gì cứ chần chừ không chịu mở lời chuyện cổ phần!

Nhưng Kê Thẩm Châu không thể chờ thêm được nữa. Hiếm khi bà nội tỉnh táo thế này, đây là cơ hội nghìn năm có một. Anh hắng giọng, tỏ ra tự nhiên nói: "Bà nội, thực ra cách tốt nhất để bảo vệ Kiến Sơ và các cháu sau này chính là để cô ấy có một chỗ dựa vững chắc từ bà, đúng không ạ?"

Bà lão nuốt miếng bánh bao trong miệng, nghe lời nhắc nhở này bà mới sực nhớ ra. Bà trừng mắt nhìn Kê Thẩm Châu một cái khiến anh ta chột dạ cúi đầu, sau đó quay sang Lâm Kiến Sơ đầy áy náy:

"Nhìn cái trí nhớ của bà này, suýt nữa quên mất chuyện quan trọng nhất."

"Lẽ ra bà phải đưa những thứ này cho cháu từ lâu rồi. Có những thứ này hộ thân, sau này dù người nhà họ Kê có dòm ngó cháu, họ cũng phải tự cân nhắc xem có đủ tư cách để bất kính với cháu hay không!"

Bà nhìn sang Kê Hàn Gián, trực tiếp ra lệnh: "Đứa thứ ba, anh gọi ngay cho quản gia tài chính và luật sư, bảo họ đến đây lập tức để làm thủ tục công chứng ngay hôm nay!"

"Vâng ạ." Kê Hàn Gián gật đầu đồng ý.

Ngay giây tiếp theo, bà nội đột nhiên nghiêng đầu nhìn Kê Hàn Gián, ánh mắt đầy vẻ tò mò thuần khiết:

"Ơ? Thằng ba, anh tập thói quen dùng đũa bằng tay trái từ bao giờ thế?"