Vệ sĩ A Vũ và trợ lý Phương Lan đi cùng không dám nói một lời nào, nhanh ch.óng bước ra khỏi xe theo lệnh của Nhị thiếu gia.
Rầm! Cánh cửa xe đóng sầm lại. Trong không gian chật hẹp và tĩnh lặng của hàng ghế sau, lúc này chỉ còn lại hai người họ.
Lâm Kiến Sơ sững sờ trong giây lát. Nhìn vẻ ngoài của anh lúc này—một bộ vest thủ công tinh xảo, phong thái của một tổng thống ưu tú—cô vẫn không khỏi cảm thấy có một sự tách biệt đến lạ lẫm. Người đàn ông trước mặt cô vừa là Nhị thiếu gia nhà họ Kê quyền quý, nhưng cũng vừa là chàng lính cứu hỏa Kê Hàn Gián sẵn sàng lao vào biển lửa ngược dòng người.
Cô mím môi, định lên tiếng hỏi anh đến đây làm gì, nhưng chưa kịp mở lời, Kê Hàn Gián đã cúi người tới, trực tiếp ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Cánh cửa xe đóng sầm lại, thế giới ồn ào bên ngoài dường như bị ngăn cách hoàn toàn. Trong xe, mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc trên người Kê Hàn Gián bao vây lấy Lâm Kiến Sơ, khiến trái tim cô vốn đang gồng lên bỗng hẫng đi một nhịp.
Kê Hàn Gián ôm c.h.ặ.t lấy cô, đầu gục vào hõm cổ cô, hơi thở có chút dồn dập và bất ổn.
"Đừng nói những lời đó nữa..." Giọng anh khàn đặc, mang theo sự khẩn cầu mà cô chưa từng nghe thấy, "Kiến Sơ, anh đã nghe thấy hết rồi. Đừng nhắc đến hai chữ ly hôn với ông ấy, cũng đừng hứa với ông ấy điều gì cả."
Lâm Kiến Sơ bị anh ôm đến mức hơi khó thở, cô đẩy nhẹ vai anh nhưng anh lại càng siết c.h.ặ.t hơn. Cô thở dài, giọng nói lạnh lùng nhưng pha chút bất lực: "Kê Hàn Gián, anh buông ra trước đã. Anh đường đường là Nhị thiếu gia nhà họ Kê, chặn xe giữa đường thế này không sợ người ta cười cho sao?"
"Anh không quan tâm!" Kê Hàn Gián ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn xoáy vào cô, bên trong là sự cố chấp và cả nỗi sợ hãi vụn vỡ. "Nhị thiếu gia cái gì chứ? Nếu làm Nhị thiếu gia mà phải mất em, thì anh thà làm gã lính cứu hỏa nghèo kiết xác trước đây, ít nhất khi đó anh còn có tư cách để ôm em mỗi ngày."
Lâm Kiến Sơ nhìn bộ vest đắt tiền trên người anh, mỉa mai nói: "Nhưng anh không phải. Số phận đã định anh sinh ra trong nhà họ Kê, anh có trách nhiệm của mình, và tôi cũng có con đường của tôi. Việc anh lừa dối tôi là sự thật, việc chúng ta không cùng thế giới cũng là sự thật."
"Thế giới nào không quan trọng, quan trọng là trong thế giới của anh phải có em!" Kê Hàn Gián nắm lấy đôi tay lạnh lẽo của cô, đặt lên n.g.ự.c trái của mình. "Em nói anh lừa dối, anh thừa nhận. Anh sai rồi, Kiến Sơ. Nhưng tình yêu anh dành cho em, sự lo lắng cho em và con chưa bao giờ là giả. Anh cắt đoạn giám sát đó là vì không muốn em nhìn thấy cảnh m.á.u me, không muốn em phải bận lòng vì tên Lục Triệu Diệp đó nữa. Anh chỉ muốn bảo vệ em theo cách của anh."
Lâm Kiến Sơ khựng lại. Hóa ra đoạn giám sát bị mất là do anh làm. Anh không muốn cô biết anh đã vì cô mà đ.á.n.h nhau với Lục Triệu Diệp, cũng không muốn cô phải mang gánh nặng tâm lý.
"Kiến Sơ, bà nội đã đồng ý cho em cổ phần, cha anh cũng đã bắt đầu nới lỏng việc hợp tác. Mọi thứ đang tốt lên mà, đúng không?" Anh nhìn vào bụng cô, ánh mắt dịu lại. "Vì con, cho anh thêm một cơ hội được không?"
Lâm Kiến Sơ nhìn ra cửa sổ, nơi những hàng cây lướt qua nhanh ch.óng. Cô im lặng hồi lâu rồi mới chậm rãi nói: "Kê Hàn Gián, tôi không hứa trước điều gì cả. Hiện tại tôi chỉ muốn tập trung cho dự án và lo cho đứa bé. Còn về phần anh... xem biểu hiện của anh đã."
Dù lời nói vẫn còn xa cách, nhưng Kê Hàn Gián cảm nhận được sự mềm mỏng trong đó. Anh biết mình không thể ép cô quá mức. Anh buông tay cô ra, thay vào đó là nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, đan mười ngón tay vào nhau.
"Được, em cứ làm những gì em muốn. Anh sẽ ở phía sau, dọn dẹp mọi trở ngại cho em."
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh về hướng vịnh Ánh Nguyệt. Ánh nắng chiều tà hắt vào trong xe, kéo dài bóng của hai người. Định mệnh đã đưa họ gặp nhau, chia cắt họ bằng những lời nói dối, nhưng có lẽ cũng chính định mệnh sẽ buộc c.h.ặ.t họ lại bằng những sợi dây tình cảm không thể cắt đứt, nhất là khi hai sinh linh nhỏ bé đang dần lớn lên trong bụng Lâm Kiến Sơ.
Lúc này, điện thoại của Kê Hàn Gián rung lên. Là tin nhắn từ Cố Yến Thanh gửi đến: [Cẩn thận bà Kê và Bạch Tề Vân. Họ đang nhắm vào Lâm Kiến Sơ.]
Ánh mắt Kê Hàn Gián lập tức trở nên sắc lạnh. Sóng gió thực sự, giờ mới bắt đầu.