Trong đại điện, không khí gần như đông cứng.
Hoàng đế nhìn Bùi Nghiễn Ninh thật lâu.
Cuối cùng, ngài chậm rãi mở miệng:
“Truyền.”
Rất nhanh, hai cấm vệ áp giải một nam nhân mặc áo đen tiến vào.
Người nọ bị trói c.h.ặ.t hai tay, trên vai còn băng bó, sắc mặt tái nhợt.
Chính là thích khách hôm đó.
Vừa nhìn thấy hắn, sắc mặt vị quản sự quỳ dưới đất lập tức thay đổi.
Mà ta…
Lại chú ý đến một chi tiết khác.
Ngón tay của Tam hoàng t.ử Tiêu Cảnh Hành khẽ động.
Chỉ một thoáng.
Nhưng rất nhanh.
Hắn lại khôi phục dáng vẻ ôn hòa như cũ.
“Thảo dân tham kiến bệ hạ.”
Hoàng đế lạnh lùng nhìn hắn.
“Ngươi là thích khách hành thích Bùi thế t.ử?”
Người nọ cúi đầu.
“Phải.”
“Người nào sai khiến?”
Cả đại điện lập tức yên tĩnh.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người hắn.
Người nọ chậm rãi ngẩng đầu.
Ánh mắt lướt qua vị quản sự.
Lại lướt qua Tam hoàng t.ử.
Cuối cùng…
Dừng trên người Bùi Nghiễn Ninh.
Một lát sau.
Hắn đột nhiên cười.
“Bệ hạ.”
“Là Tam lão gia Bùi Minh Chương sai thảo dân.”
Trong điện có tiếng hít khí.
Quả nhiên là ông ta!
Nhưng…
Chuyện này không đủ.
Bởi Bùi Minh Chương đã c.h.ế.t.
Người c.h.ế.t không thể mở miệng.
Mọi đầu mối đến đây coi như đứt.
Ánh mắt Bùi Nghiễn Ninh hơi lạnh xuống.
Không đúng.
Kiếp trước hắn điều tra nhiều năm, tuyệt đối không chỉ có một mình Bùi Minh Chương.
Người nọ tiếp tục nói:
“Tam lão gia nói chỉ cần g.i.ế.c được thế t.ử, sẽ cho thảo dân ngàn lượng vàng.”
“Nhưng…”
Hắn dừng một chút.
“Thảo dân còn biết một chuyện khác.”
Hoàng đế nheo mắt.
“Nói.”
Người nọ bỗng dập đầu.
“Bệ hạ.”
“Tam lão gia còn từng bí mật qua lại với người trong cung.”
Ầm!
Lời vừa dứt.
Đại điện lập tức xôn xao.
Người trong cung?
Lại liên quan đến hoàng thất?
Sắc mặt không ít đại thần thay đổi.
Ánh mắt hoàng đế cũng lập tức sắc bén.
“Ngươi có chứng cứ không?”
Người nọ gật đầu.
“Có.”
Nói xong, hắn từ trong n.g.ự.c lấy ra một mảnh lệnh bài.
Cấm vệ nhận lấy, dâng lên.
Ta ngước mắt nhìn.
Đồng t.ử lập tức co lại.
Lệnh bài bằng ngọc trắng.
Phía trên khắc một chữ:
Tề.
Tề vương!
Tề vương chính là phong hiệu của Tam hoàng t.ử Tiêu Cảnh Hành.
Trong khoảnh khắc ấy.
Toàn bộ đại điện im phăng phắc.
Ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt nhìn sang Tam hoàng t.ử.
Ngay cả ta cũng sững sờ.
Nhanh như vậy?
Người này…
Lại tự để lộ sơ hở?
Nhưng rất nhanh.
Ta phát hiện không đúng.
Tiêu Cảnh Hành quá bình tĩnh.
Bình tĩnh đến kỳ lạ.
Quả nhiên.
Ngay giây tiếp theo.
Hắn bật cười.
Rồi chậm rãi bước ra khỏi hàng.
Quỳ xuống.
“Bệ hạ.”
“Nhi thần có tội.”
Cả đại điện sửng sốt.
Ngay cả hoàng đế cũng nhíu mày.
Tiêu Cảnh Hành cúi đầu.
“Nửa năm trước, nhi thần từng làm mất một miếng lệnh bài.”
“Nhi thần sợ phụ hoàng trách phạt nên không dám bẩm báo.”
“Không ngờ…”
Hắn nhìn thích khách.
“Không ngờ lại bị kẻ có tâm nhặt được.”
Nói xong.
Hắn đột nhiên quay đầu nhìn người nọ.
Ánh mắt mang theo vẻ thất vọng.
“Ngươi muốn vu oan cho bổn vương?”
Thích khách ngẩn người.
Hiển nhiên không ngờ hắn phản ứng nhanh như vậy.
Tiêu Cảnh Hành lại cười.
“Nếu thật sự là bổn vương sai ngươi hành thích Bùi thế t.ử…”
“Vậy tại sao ngươi không thành công?”
“Vì sao còn bị bắt sống?”
Một câu này.
Lập tức khiến không ít đại thần gật đầu.
Đúng vậy.
Nếu là hoàng t.ử đứng sau.
Sao có thể phái một thích khách vụng về như vậy?
Bầu không khí trong điện lại thay đổi.
Ta nhíu mày.
Người này…
Quá lợi hại.
Chỉ trong vài câu đã đảo ngược thế cờ.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói bình tĩnh vang lên.
“Lời ấy không đúng.”
Người lên tiếng…
Là Bùi Nghiễn Ninh.
Tiêu Cảnh Hành ngước mắt.
Hai người nhìn nhau.
Trong điện bỗng trở nên căng thẳng.
Bùi Nghiễn Ninh bước ra.
“Điện hạ nói, nếu người đứng sau là ngài thì thích khách sẽ không thất bại.”
“Thần lại không cho rằng như vậy.”
Tiêu Cảnh Hành cười.
“Ồ?”
Bùi Nghiễn Ninh nhìn thẳng vào hắn.
“Trên đời này không có kế hoạch nào tuyệt đối hoàn hảo.”
“Cũng không có ai có thể bảo đảm thích khách nhất định thành công.”
“Cho nên…”
Ánh mắt hắn lạnh đi.
“Một lần thất bại.”
“Không thể chứng minh điện hạ vô tội.”
Nụ cười trên môi Tiêu Cảnh Hành hơi khựng lại.
Trong đại điện.
Lần đầu tiên.
Hai người chính thức đối đầu.
Một người là hoàng t.ử được sủng ái nhất.
Một người là thế t.ử trẻ tuổi quyền thế ngút trời.
Ánh mắt họ giao nhau giữa đại điện.
Giống như kiếm sắc va chạm.
Không khí lạnh đến mức khiến người ta không dám thở mạnh.
Đúng lúc ấy.
Thích khách đang quỳ dưới đất…
Bỗng bật cười.
Tiếng cười càng lúc càng lớn.
Hắn ngẩng đầu.
Nhìn Tiêu Cảnh Hành.
Lại nhìn Bùi Nghiễn Ninh.
Cuối cùng nói một câu khiến tất cả mọi người biến sắc:
“Bùi thế t.ử.”
“Ngài thật sự muốn biết người đứng sau sao?”
“Được.”
“Ta nói.”
Hắn chậm rãi giơ tay.
Ngón tay…
Chỉ thẳng về phía long ỷ.
Trong nháy mắt.
Cả đại điện c.h.ế.t lặng.