Sắc mặt Thẩm Vân Dao trong nháy mắt trắng bệch.

Nàng không thể tin nhìn Bùi Nghiễn Ninh.

“…Ngài nói gì?”

Bùi Nghiễn Ninh vẫn bình tĩnh.

Ta lại quá hiểu hắn.

Mỗi khi hắn dùng giọng điệu này, nghĩa là đã không chừa lại bất kỳ đường lui nào.

Hắn lặp lại:

“Ta nói, từ đầu tới cuối, ta chưa từng muốn cưới cô.”

Thẩm Vân Dao lảo đảo lùi về sau nửa bước.

Nàng không thích Bùi Nghiễn Ninh.

Ít nhất, trước hôm nay là vậy.

Nhưng một nam nhân xuất chúng như hắn, lại trước mặt bao nhiêu người nói chưa từng muốn cưới nàng…

Lòng tự tôn của nàng hoàn toàn vỡ vụn.

Vành mắt nàng lập tức đỏ lên.

“Nhưng… nhưng chúng ta có hôn ước…”

“Hôn ước là do trưởng bối định.”

Bùi Nghiễn Ninh nhàn nhạt nói.

“Không phải do ta cầu.”

Một câu này…

Triệt để đ.á.n.h nát chút hy vọng cuối cùng của nàng.

Thẩm Vân Dao siết c.h.ặ.t khăn tay, đầu ngón tay trắng bệch.

Nàng bỗng quay đầu nhìn ta.

Ta đang đứng bên giường lão phu nhân.

Lão phu nhân còn nắm tay ta không buông.

Bùi Nghiễn Ninh đứng cách ta không xa.

Ánh mắt hắn từ đầu tới cuối chưa từng dừng lại trên người nàng quá ba lần.

Còn đối với Thẩm Thanh Ninh…

Lại khác.

Rất khác.

Một suy nghĩ đáng sợ bỗng xuất hiện trong đầu nàng.

Nàng c.ắ.n môi.

“Thế t.ử…”

Giọng nói hơi run.

“Ngài từ hôn… chẳng lẽ là vì Thanh Ninh?”

Trong phòng lập tức yên tĩnh.

Ta ngước mắt.

Bùi Nghiễn Ninh cũng khựng lại.

Ánh mắt hai người vô thức chạm nhau.

Chỉ trong chớp mắt.

Nhưng lại khiến Thẩm Vân Dao nhìn thấy rõ ràng.

Tim nàng đập thình thịch.

Nàng đột nhiên cảm thấy mình đã đoán đúng.

Nhất định là vậy!

Nếu không, vì sao hắn lại đích thân đến đón Thanh Ninh?

Vì sao lại cho phép nàng ở lại Bùi phủ?

Vì sao còn nhìn nàng ấy bằng ánh mắt như thế?

Sắc mặt Thẩm Vân Dao lập tức trở nên khó coi.

“Thanh Ninh!”

Nàng nhìn chằm chằm ta.

“Ta coi muội là muội muội ruột thịt, muội lại lén qua lại với vị hôn phu của ta?”

Ta: “…”

Bùi Nghiễn Ninh: “…”

Ngay cả lão phu nhân cũng ngây người.

Ta thật sự bị chọc cười.

“Trưởng tỷ.”

Ta bình tĩnh hỏi.

“Muội lén qua lại với hắn khi nào?”

Thẩm Vân Dao nghẹn lại.

Nàng… cũng không biết.

Nhưng nàng chỉ cảm thấy giữa hai người chúng ta có gì đó không đúng.

Nàng c.ắ.n răng:

“Nếu không, vì sao hắn lại đối xử với muội đặc biệt như vậy?”

Ta còn chưa mở miệng.

Bùi Nghiễn Ninh đã lạnh nhạt nói:

“Thẩm đại cô nương.”

“Hôn sự đã hủy.”

“Cô và ta không còn bất kỳ quan hệ gì.”

“Càng không có tư cách chất vấn Thẩm nhị cô nương.”

Mỗi một câu…

Đều như một cái tát.

Đánh thẳng lên mặt Thẩm Vân Dao.

Nước mắt nàng lập tức rơi xuống.

Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng chịu uất ức như vậy.

Đúng lúc ấy.

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập.

“Đại tiểu thư!”

Một nha hoàn của Thẩm gia vội vàng chạy vào.

Sắc mặt trắng bệch.

“Không… không xong rồi!”

Thẩm Vân Dao lau nước mắt.

“Chuyện gì?”

Nha hoàn nhìn quanh, do dự một chút rồi quỳ xuống.

“Lão gia nổi giận.”

“Người… người đã biết chuyện thư từ qua lại giữa tiểu thư và Cố công t.ử.”

Sắc mặt Thẩm Vân Dao trong nháy mắt mất sạch huyết sắc.

“Cái gì?”

Nha hoàn run giọng:

“Vừa nãy, có người đưa một xấp thư đến phủ.”

“Là… là thư tiểu thư viết cho Cố công t.ử.”

“Còn có cả thư Cố công t.ử hồi âm.”

“Mỗi một bức…”

Nha hoàn cúi đầu.

“Đều ký tên hai người.”

Ầm!

Trong đầu Thẩm Vân Dao như có sét đ.á.n.h.

Không thể nào!

Những lá thư ấy…

Rõ ràng nàng đã bảo Thúy Nhi cất kỹ!

Làm sao lại xuất hiện ở phủ?

Nha hoàn khóc:

“Lão gia giận dữ, đã đ.á.n.h c.h.ế.t một tiểu tư làm việc ở cửa sau.”

“Còn nói…”

“Còn nói nếu đại tiểu thư không lập tức trở về, người sẽ đích thân tới Bùi phủ bắt người!”

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.

Ta khẽ cụp mắt.

Thư…

Quả nhiên bị lộ rồi.

Kiếp trước, những lá thư ấy mãi đến mấy tháng sau mới bị phát hiện.

Đời này…

Lại sớm hơn rất nhiều.

Ánh mắt ta vô thức lướt qua Bùi Nghiễn Ninh.

Chỉ thấy hắn cũng đang nhìn ta.

Ánh mắt sâu không thấy đáy.

Không biết vì sao…

Ta bỗng có cảm giác.

Chuyện thư từ bị lộ…

Có lẽ không phải ngẫu nhiên.

Đúng lúc ấy.

Bên ngoài lại truyền đến một tiếng quát giận dữ:

“Nghịch nữ!”

“Ngươi còn có mặt mũi ở đây?”

Giọng nói ấy…

Là của phụ thân.

Thẩm Hoài Viễn đã tự mình đến Bùi phủ.

8 - Sống Lại Trở Về Đêm Trước Đại Hôn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia