Vương Linh Linh lập tức hoảng hốt.
“Em đã điền đơn đăng ký tiến cử rồi mà, sao lại không được?”
Cô Lý bất lực: “Top 10 của khối đều điền đơn, chẳng lẽ ai cũng được tiến cử sao?”
Vương Linh Linh bàng hoàng nhìn các bạn trong lớp.
“Vậy… sao không ai nói cho em biết? Em còn tưởng điền đơn là được rồi.”
Những bạn từng điền đơn đều tỏ vẻ chán ghét, quay mặt đi không thèm nhìn cô ta.
Ai bảo trước đây cô ta lúc nào cũng vênh váo trong lớp.
Mọi người đã chán ghét cô ta từ lâu.
Đã không muốn nói chuyện, thì sao lại phải cất công nói cho cô ta biết rằng sau khi điền đơn tiến cử còn phải chờ phản hồi từ Nam Đại?
Khi Vương Linh Linh nhận giấy dự thi…
Cô ta buộc phải chấp nhận sự thật rằng mình không được tiến cử.
Cô ta ngồi ngẩn ra tại chỗ, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Từ lúc biết tin mình được tiến cử, cô ta chưa từng đọc nổi một trang sách.
Ngày nào cũng ôm điện thoại chơi.
Với trạng thái này, đừng nói thi vào Nam Đại.
Ngay cả đỗ đại học hạng nhất cũng khó.
Cô Lý nhìn tôi đầy bất ngờ.
“Trịnh Yên, em đến đây làm gì? Em đâu cần tham gia kỳ thi đại học.”
Tôi mỉm cười với cô Lý.
“Cô, em đến để ‘g.i.ế.c người trong lòng’ thôi.”
Cô Lý nhìn tôi thật sâu.
Phát xong giấy dự thi, cô không nói gì thêm.
Ngày mai là thi rồi, bây giờ nói gì cũng vô ích.
Cô rời khỏi lớp, các bạn bắt đầu xì xào bàn tán.
Thảo luận xem ai thi ở điểm nào.
Tôi vẫn nhìn chằm chằm vào Vương Linh Linh.
Vừa nãy, câu của cô Lý, cô ta đã nghe rõ.
Cô ta không ngu, đương nhiên hiểu việc tôi không thi có nghĩa là gì.
“Trịnh Yên, đồ l.ừ.a đ.ả.o, chẳng phải cô nói sẽ thi đại học, tranh thủ khoa tỉnh sao?”
Tôi tỏ vẻ khó hiểu: “Sao cô biết?”
Vương Linh Linh lập tức im bặt.
“Vương Linh Linh, là mẹ cô — Vương Phương — nói cho cô đúng không? Vốn dĩ tôi thật sự định tham gia kỳ thi, nhưng mẹ cô quá ngu, suốt ngày lải nhải bên tai tôi, ép tôi đi thi. Với tư cách mẹ kế, bà ta can thiệp quá sâu, khiến tôi sinh nghi. Thế nên tôi mới đổi ý, chấp nhận tiến cử.”
Vương Linh Linh trừng mắt nhìn tôi đầy căm hận.
“Trịnh Yên, cô thật đê tiện.”
Tôi khẽ lắc đầu, khinh thường nói: “Đừng trách tôi, muốn trách thì trách mẹ cô đi. Bà ta làm lộ quá rõ.”
Nhìn dáng vẻ sụp đổ của Vương Linh Linh.
Tôi biết, mục tiêu đã đạt được.
Tôi quay người, rời khỏi lớp.
11
Thật ra, Vương Phương chẳng hề ngu.
Ban đầu bà ta dùng sự quan tâm tỉ mỉ để lấy lòng tôi và bố.
Sau đó liên tục cổ vũ, tâng bốc tôi, khiến tôi từ bỏ suất tiến cử.
Nhưng bà ta không tính đến chuyện tôi có thể trọng sinh.
Nếu không, bà ta sẽ không bao giờ ghé sát tai tôi vào khoảnh khắc đẩy tôi xuống lầu, nói câu: “Trịnh Yên, chỉ khi mày c.h.ế.t, con gái tao — Linh Linh — mới có được tất cả.”
Đúng vậy, ngay từ ngày đầu tiên trọng sinh, tôi đã biết Vương Linh Linh là con gái ruột của bà ta.
Và từ thông tin này, tôi còn biết thêm rất nhiều chuyện khác.
Rời khỏi cổng trường, tôi đi tìm bố, kể lại toàn bộ mọi chuyện.
Bố tôi kinh ngạc nhìn tôi.
Ban đầu là vui mừng tột độ vì tôi được tiến cử vào Nam Đại.
Nhưng sau khi nghe sự thật tôi nói, ông lại không thể tin nổi.
Tôi vỗ vai bố.
“Bố đừng lo, vài hôm nữa thám t.ử tư sẽ mang tin tức về, đến lúc đó mọi chuyện sẽ sáng tỏ. Nhưng bây giờ, việc đầu tiên là đến bệnh viện kiểm tra tim của bố.”
Bố tuy không muốn đi, nhưng không cãi lại được tôi.
Đến bệnh viện, kết quả kiểm tra cũng tạm ổn.
Chỉ là mạch m.á.u tim hơi tắc nhẹ, chưa đến mức bệnh mạch vành, cũng không cần phẫu thuật.
Sau này chỉ cần uống t.h.u.ố.c định kỳ là được.
Tôi hỏi bác sĩ, nếu cảm xúc quá kích động thì có nguy hiểm không?
Bác sĩ gật đầu: “Tất nhiên là có. Cảm xúc quá kích động sẽ khiến tim đập nhanh, vì mạch m.á.u bị hẹp nên dễ gây đau thắt n.g.ự.c. Nếu không xử lý kịp thời có thể dẫn đến nhồi m.á.u cơ tim, rất nguy hiểm.”
Cuối cùng tôi cũng biết nguyên nhân cái c.h.ế.t của bố ở kiếp trước.
Rời bệnh viện, tôi và bố ở lại khách sạn gần trường.
Sáng hôm sau, tôi có mặt ở cổng trường.
Phòng thi của Vương Linh Linh đặt tại trường.
Tôi và bố trốn ở xa quan sát.
Vương Phương cúi đầu đứng bên cạnh Vương Linh Linh.
Vương Linh Linh liên tục mắng bà ta:
“Mẹ đúng là đồ ngu, chẳng trách bị bố con đuổi ra khỏi nhà, còn trắng tay. Khó khăn lắm mới bám được người khác, vậy mà chuyện tiến cử cũng làm hỏng, mẹ nói xem mẹ có ích lợi gì không?”
Giọng cô ta rất to, khiến các phụ huynh bên cạnh đều quay lại nhìn.
Càng nói, Vương Linh Linh càng tức, cuối cùng thẳng tay tát Vương Phương một cái.
Tôi vốn nghĩ Vương Phương sẽ phản ứng.
Không ngờ bà ta chỉ ôm mặt, không làm gì cả.
Các phụ huynh xung quanh đồng loạt lên tiếng chỉ trích Vương Linh Linh.
Bị nhiều người vây quanh, cô ta nổi trận lôi đình:
“Các người biết gì chứ? Bà ta đâu phải mẹ tôi, chỉ là một con đàn bà hèn hạ không biết xấu hổ. Chính vì ngoại tình nên mới bị bố tôi đuổi khỏi nhà.”
Lời này khiến Vương Phương càng không biết giấu mặt vào đâu.
Dù vậy, bà ta vẫn không bỏ đi.
Xem ra bà ta thật sự yêu thương Vương Linh Linh.
Nhưng nhìn dáng vẻ mất bình tĩnh của Vương Linh Linh, tôi lại thấy hả lòng.
Với trạng thái này, để xem cô ta thi cử thế nào.
Bố tôi nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp.
Trước đây, ông chỉ tin lời tôi năm sáu phần.
Giờ thì đã tin đến tám chín phần.
Tôi đắc ý nhướng mày với ông.
Ông xót xa xoa đầu tôi:
“Yên Yên, sau này bố sẽ không tìm ai nữa.”
Tôi không nói gì, chỉ đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy ông.