Anh ta đầy vẻ bất ngờ và vui mừng chạy tới trước mặt tôi, nhìn tòa nhà phía sau rồi nói: “Thì ra bây giờ em làm việc ở đây.”

Động tác của tôi khựng lại. Tôi đứng nguyên tại chỗ, cuối cùng vẫn chào anh ta: “…Ừ.”

Trần Phàn là bạn trai cũ của tôi, cũng là mối tình đầu.

Chúng tôi yêu nhau ba năm thời đại học, nhưng sau khi tốt nghiệp lại vì tương lai riêng mà đường ai nấy đi. Một câu chuyện chẳng thể bình thường hơn.

“Tốt nghiệp lâu như vậy rồi, anh vẫn chưa từng quên em…”

Anh ta nói năng lộn xộn: “Bây giờ lại gặp nhau ở đây, có phải là duyên phận ông trời sắp đặt không?”

“Em đã có bạn trai rồi.”

Anh ta sững người, nét mặt lập tức tối xuống.

Bầu trời lại bắt đầu nổi sấm, rõ ràng một trận mưa lớn sắp tới.

Xe của tôi đang được mang đi bảo dưỡng, vì vậy tôi đồng ý để anh ta đưa về nhà.

Nhưng vừa bước vào cửa, tôi đã nhìn thấy một bóng người đen đứng ở huyền quan.

“Nghiêm Thận? Sao anh về sớm…”

Tôi còn chưa nói hết câu, cũng chưa kịp bật đèn thì cổ tay đã bị túm lấy, cả người bị ép mạnh vào tường.

Chìa khóa trong tay rơi xuống đất, phát ra một tiếng leng keng giòn tan.

“Ai đưa em về?”

Giọng nói quen thuộc mang theo vẻ khàn khàn vang ngay sát tai tôi.

“Anh nhìn thấy hết rồi… Khanh Khanh, em cười với hắn, còn cho phép hắn đặt tay lên vai em…”

Hơi rượu ẩm nóng lan ra bên tai, rất nhanh bao phủ lấy toàn thân tôi.

Một cảm giác tê rần chạy dọc sống lưng. Tôi hoàn hồn, dùng sức đẩy anh ra rồi lập tức bật đèn trần.

“Đang yên đang lành anh phát điên cái gì?”

Tôi cau mày nhìn anh.

“Bên ngoài trời mưa, em đi nhờ xe về thì có vấn đề gì?”

Dưới ánh đèn trắng nhợt, Nghiêm Thận đứng cách tôi một bước, từ trên cao nhìn xuống.

Một lúc sau, anh bỗng bật cười.

“Có phải dáng vẻ ngoan ngoãn của anh diễn quá lâu rồi nên Khanh Khanh quên mất lúc anh không ngoan thì sẽ như thế nào không?”

Câu nói ấy kéo tôi trở về rất nhiều ký ức hỗn loạn.

Tôi ngẩn người nhìn Nghiêm Thận.

Rồi đột nhiên phát hiện bàn tay anh đang nhét trong túi áo nỉ, phần vải nhô lên thành một hình dạng kỳ lạ.

Nhận ra tôi đang nhìn, Nghiêm Thận chậm rãi bật cười rồi rút tay ra khỏi túi.

Thứ đang móc trên đầu ngón tay anh là một chiếc còng tay.

“Chậc, bị phát hiện rồi.”

Anh nhướng mày, bước về phía trước. Khi tôi còn chưa kịp phản ứng, anh đã kéo hai tay tôi lại, ép hai cổ tay sát nhau rồi giơ lên quá đầu.

Một tiếng “tách” vang lên.

Còng tay khóa c.h.ặ.t hai cổ tay tôi, đồng thời nụ hôn nóng bỏng và ẩm ướt của anh cũng rơi xuống.

“Xem ra chỉ có thể đường đường chính chính làm vậy thôi.”

7

Tối hôm đó, mùi hương gỗ lạnh lẽo trên người anh vẫn luôn bao phủ lấy tôi, không rời nửa bước.

Nó khiến người ta liên tưởng tới những cây thông lặng lẽ giữa núi sâu khi tuyết rơi.

Nhưng lại hoàn toàn khác với mùi cam bưởi tràn đầy sức sống trước đây.

Không biết là vì mùi hương ấy hay vì nguyên nhân nào khác.

Tôi bị đẩy ngồi xuống ghế sofa, dần dần cảm thấy toàn thân mất sức.

Trong tầm nhìn mơ hồ, chỉ có gương mặt đẹp đến nổi bật kia cùng đôi mắt ngập tràn d.ụ.c vọng là rõ ràng một cách kỳ lạ.

Trước khi ở bên Nghiêm Thận, thật ra anh chẳng hề thân thiện với tôi chút nào.

Khi mới được điều tới bộ phận này, anh luôn đối đầu với tôi.

Trong cuộc họp nhóm, anh bám lấy một lỗi nhỏ trong phương án của tôi để truy hỏi hết lần này tới lần khác, cuối cùng thậm chí còn chuyển thành nghi ngờ năng lực làm việc của tôi.

Khi ấy tôi nghĩ mãi vẫn không nhớ mình từng đắc tội với anh lúc nào, vì thế đã tìm anh nói chuyện riêng một lần.

Tôi vẫn nhớ hôm ấy mặt trời đang dần lặn.

Sau khi nghe tôi nghiêm túc và thành khẩn hỏi, anh nheo mắt rồi bật cười một cách khoa trương.

“Cô Hạ, cô có hơi tự luyến quá rồi không?”

Nghiêm Thận nhướng mày, dùng ánh mắt trêu chọc gần như khinh miệt nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Tôi chỉ đang thực hiện trách nhiệm của một thành viên tổ giám sát, đưa ra nghi vấn hợp lý về năng lực làm việc của cô. Tại sao cô lại cho rằng tôi cố ý nhằm vào cô?”

“Ồ, vậy là tôi hiểu lầm rồi. Xin lỗi.”

Tôi gật đầu rồi quay người rời đi.

Nhưng từ sau đó, hành động nhằm vào tôi của anh lại càng ngày càng rõ ràng.

Đến cuối cùng, ngay cả cấp trên cũng gọi tôi tới hỏi: “Giữa cô và Nghiêm Thận có hiểu lầm gì sao?”

Tôi im lặng hai giây.

“Tôi sẽ nói chuyện với anh ấy.”

Tối hôm đó, công ty tổ chức liên hoan.

Tôi uống một chút rượu rồi lên sân thượng hóng gió, mới phát hiện Nghiêm Thận đang đứng ở đó.

Tôi quay người định đi, nhưng lại bị anh nắm cổ tay kéo trở lại.

“Chẳng phải bảo sẽ nói chuyện với tôi sao? Hóa ra chỉ nói cho có thôi à, nhân viên gương mẫu?”

“Anh muốn tôi nói chuyện gì với anh?”

Anh hơi cúi đầu, nhìn tôi, đôi mắt cong lên.

“Bàn chuyện yêu đương nhé, được không?”

Ban đầu tôi cảm thấy đầu óc anh có vấn đề.

Nhưng Nghiêm Thận dường như thật sự nghiêm túc.

Thái độ của anh đối với tôi từng chút một bắt đầu thay đổi.

Cảm giác như đang thuần phục một con thú hoang, nhìn nó dần biến thành một chú ch.ó nhà khiến tôi mê mẩn không dứt ra được.

Sau lần Nghiêm Thận thay tôi uống rượu trong một buổi tiếp khách, đồng thời vặn cánh tay của kẻ dám khoác lên vai tôi đến mức hơi trật khớp, tôi đã đồng ý lời tỏ tình của anh.

Từ ngày đó, Nghiêm Thận từng luôn đối đầu với tôi, nhìn tôi làm gì cũng thấy chướng mắt đã biến mất.

Anh trở thành một người bạn trai gần như hoàn hảo, trước mặt tôi vô cùng ngoan ngoãn, chỉ thỉnh thoảng vào một vài thời điểm mới lộ ra chút xấu xa.

Nhưng ngay lúc này.

Nghiêm Thận của ngày trước dường như đã quay trở lại.

“Ngoan nào, uống thêm một chút.”

Anh còng tôi bên cạnh ghế sofa, đưa ly rượu sát môi tôi rồi ép uống từng ngụm.

Tôi nuốt không kịp, một phần rượu tràn ra khóe môi, chảy dọc xuống cổ rồi nhanh ch.óng làm ướt một mảng lớn trên phần áo trước n.g.ự.c đã nhăn nhúm.

Theo bản năng, tôi ngửa người ra sau, nhưng ánh đèn trên trần quá ch.ói khiến nước mắt tôi trào ra.

“Rốt cuộc anh… muốn làm gì…”

Động tác của Nghiêm Thận dừng lại, nụ cười vẫn dịu dàng.

“Ngay trước mặt anh mà Khanh Khanh lại cho phép người đàn ông khác chạm vào mình, đương nhiên phải chịu phạt.”

“Đừng sợ, sẽ không đau lắm đâu.”

Cơn say dần dần dâng lên.

Trong trạng thái mơ hồ, sau gáy tôi truyền tới một cảm giác đau nhói rất nhẹ, tiếp đó trước mắt đột nhiên tối sầm như có người tắt đèn.

Việc bất ngờ mất đi thị giác khiến nỗi hoảng sợ khổng lồ trào lên trong lòng tôi.

Hai chân theo bản năng đá loạn nhưng lại bị hai bàn tay mạnh mẽ giữ c.h.ặ.t.

Cảm giác ch.óng mặt ngày càng dữ dội, cuối cùng gần như nuốt chửng cả con người tôi.

Tôi cố co người lại, nhưng lại có một lực khác giữ c.h.ặ.t vai tôi.

Một bàn tay giữ lấy đầu tôi.

Một người… làm sao có thể có bốn tay được?

Không đúng.

Không đúng.

Nhưng tiếng kêu cứu còn chưa kịp thoát khỏi miệng đã bị một nụ hôn nóng bỏng và dữ dội chặn lại.

Ngay sau đó, một giọng nói nhẹ nhàng vang bên tai tôi, dịu dàng nhưng ẩn chứa một vòng xoáy tối tăm khó nhận biết.

“Có muốn chơi một trò chơi không?”

Chương 4 - Song Sinh Chiếm Hữu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia