Ta sinh ra đã bị mù, phu quân lại đối đãi với ta vô cùng tốt.

Nhưng sau khi chàng từ biên cương trở về, lại tựa như biến thành một người khác.

Không chỉ chuyện phòng the càng thêm hung mãnh, ngay cả nhi t.ử của chúng ta, chàng cũng chẳng muốn bế.

Ta hỏi chàng vì sao.

Chàng chỉ nói ở chiến trường lâu ngày, con người ắt sẽ thay đổi.

Nhưng rõ ràng ta nghe thấy thuộc hạ của chàng gọi chàng là Trọng Thanh.

Mà vị tiểu thúc t.ử đang ở nơi biên cương xa xôi của ta, tên cũng là Trọng Thanh.

1

Kinh thành ai ai cũng biết Giang gia có một đôi song sinh t.ử.

Đại lang Giang Thời Vũ nổi danh tài hoa một thời, nhưng bởi thân thể yếu ớt, nhiều bệnh nên khó lòng thăng tiến.

Nhị lang Giang Trọng Thanh thông tuệ khỏe mạnh, tuổi còn trẻ đã lập được chiến công hiển hách nơi biên cương.

Còn ta là thứ nữ không được sủng ái của Thẩm gia, từ nhỏ đã bị mù, vẫn luôn được nuôi dưỡng tại trang t.ử ngoài thành.

Đến tuổi nghị thân, không có ai hỏi cưới vốn cũng nằm trong dự liệu.

Nào ngờ, Giang gia đại lang lại sai bà mối đến tận cửa cầu thân.

Ta tuy kinh ngạc, nhưng trong lòng vẫn mang theo vài phần mong đợi mà nhận lời.

Cuộc sống sau khi thành thân có thể nói là mỹ mãn.

Trưởng bối Giang gia qua đời từ sớm, huynh đệ Giang gia chống đỡ gia môn, mà Giang Trọng Thanh vẫn chưa thành thân, ta gả qua liền được giao quyền quản gia.

Giang Thời Vũ tuy thân thể yếu ớt, tính tình lại ôn hòa hữu lễ, đối đãi với ta vô cùng tốt.

Chàng biết mắt ta không thể nhìn thấy, nên khắp nơi đều săn sóc chu đáo.

Lúc đi đường sẽ dắt tay ta, khi dùng cơm sẽ đích thân gắp thức ăn cho ta, lúc nhàn rỗi còn đọc thoại bản cho ta nghe để giải khuây.

Năm thứ hai sau khi thành thân, ta sinh hạ nhi t.ử Kỳ Nhi, khiến sân viện vốn yên tĩnh này thêm vài phần sinh khí.

Ngày tháng bình đạm như nước, chỉ có một chuyện không được như ý.

Ngày thành thân, sau khi lễ thành, bên ngoài phủ bỗng truyền đến một trận huyên náo.

Sau tiếng vó ngựa dồn dập là tiếng tranh cãi kịch liệt.

Ta ngồi trong tân phòng, chỉ nghe thấy Giang Thời Vũ phát ra những lời giận dữ kích động mà trước nay chưa từng có.

Cuối cùng kết thúc bằng một tiếng đóng sầm cửa chấn động cả tai.

Sau đó ta mới biết, là nhị lang Giang Trọng Thanh đang ở nơi biên cương xa xôi đã cấp tốc trở về suốt đêm.

Không biết vì sao lại xảy ra xung đột với huynh trưởng, phẫn nộ rời đi, ngay cả rượu mừng cũng không uống.

Từ ngày đó, ta liền không còn gặp lại vị tiểu thúc t.ử này nữa.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, cho đến khi Kỳ Nhi sắp tròn một tuổi, Giang Thời Vũ nhận được điều lệnh đến biên cương.

Chuyến đi này, kéo dài suốt một năm.

Mà hôm nay, chính là ngày chàng hồi phủ.

2

Lúc Giang Thời Vũ trở về, trong phủ có phần rối ren.

Thúy Trúc sợ người đông tay chân va phải ta, nên đã sớm đỡ ta vào nội thất, ngồi trên nhuyễn tháp.

Ta ôm Kỳ Nhi trong phòng, nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc dừng lại ngoài cửa.

Tiếng bước chân ấy, so với trước kia nặng nề hơn rất nhiều.

Ta đẩy cửa: “Phu quân?”

Giang Thời Vũ đáp một tiếng, giọng khàn khàn trầm thấp, khác hẳn vẻ ôn nhuận như ngọc ngày trước.

Sau đó là một khoảng im lặng thật lâu.

Ta nở nụ cười, hỏi chàng nơi biên cương có ổn không.

Chàng im lặng hồi lâu, chỉ nói: “Chiến sự vẫn liên miên.”

Ta có chút đau lòng, nắm lấy tay chàng, dẫn chàng đến bên nhuyễn tháp: “Phu quân, một năm qua chàng vất vả rồi.”

Giang Thời Vũ khựng lại, rồi nắm ngược lấy tay ta: “Không vất vả, chỉ là… ngày ngày đều nhớ nàng.”

Suốt một năm qua, chàng thường xuyên viết thư cho ta.

Lúc Thúy Trúc đọc cho ta nghe, những lời lẽ ám muội ấy luôn khiến ta đỏ bừng mặt, nhưng vẫn chẳng bằng một câu “ngày ngày đều nhớ nàng” ngoài đời thực, khiến lòng ta mềm nhũn thành một mảnh.

Ta đỏ mặt, bế Kỳ Nhi đặt vào lòng chàng: “Lúc chàng rời đi, Kỳ Nhi còn chưa biết nói. Bây giờ không những biết gọi mẫu thân, ngay cả những câu đơn giản cũng đã nói rất sõi.”

Ta nắm lấy tay Kỳ Nhi: “Kỳ Nhi, nhìn xem, là phụ thân trở về rồi, gọi phụ thân đi nào.”

Kỳ Nhi không chịu gọi, khẽ nức nở, nép vào lòng ta.

“Thôi vậy, lúc ta đi nó còn nhỏ, đã không nhận ra ta nữa rồi.” Giang Thời Vũ bế Kỳ Nhi đặt lại vào lòng ta, sau đó lập tức thu tay về, xoay người thẳng thừng rời đi.

Ta sững người, trong lòng mơ hồ dâng lên cảm giác bất an.

Chạng vạng, Thúy Trúc hầu hạ ta tắm rửa.

Nàng vừa cẩn thận dùng khăn vải lau lưng cho ta, vừa không nhịn được hạ thấp giọng: “Phu nhân, người có cảm thấy cô gia có chút khác trước không?”

Ta tựa vào thành thùng, nhắm mắt: “Khác chỗ nào?”

“Không nói rõ được…” Thúy Trúc thở dài: “Cô gia vốn đã thể nhược, một năm ở biên cương nhất định chịu không ít khổ cực, sắc mặt đen đi nhiều, ánh mắt khi nhìn người cũng trở nên sắc bén hơn.”

Nàng nhỏ giọng oán trách: “Nhị công t.ử đã ở nơi biên cương liều mạng rồi, cũng chẳng biết để cô gia, một văn quan, đến đó làm gì.”

“Cẩn ngôn.” Ta khẽ nói: “Thân thể chàng vốn đã không tốt, có thể bình an trở về đã là vạn hạnh, những loại t.h.u.ố.c thường ngày chàng uống đều chuẩn bị cả đi.”

Thúy Trúc ừ một tiếng, không nói thêm nữa.

Đêm đã khuya, nhưng Giang Thời Vũ vẫn còn ở thư phòng.

Trước kia, dù chàng có rời nhà ba ngày, việc đầu tiên sau khi trở về cũng là ôm lấy ta, dịu dàng thủ thỉ thân mật nửa ngày.

Nhưng lần này, chàng lại giống như đang cố tránh né ta.

Cảm giác bất an trong lòng càng thêm mãnh liệt, ta c.ắ.n răng: “Thúy Trúc, đỡ ta đến thư phòng.”

Thúy Trúc đỡ ta đến trước cửa thư phòng, bên trong truyền ra một tiếng quát lạnh:

“Ai?”

“Phu quân, là ta.”

Ta bảo Thúy Trúc rời đi, một mình bước vào thư phòng.

Ta vịn tường, lần mò hồi lâu, nhưng Giang Thời Vũ vẫn không hề động đậy.

Trước kia, chàng luôn là người đầu tiên nắm lấy tay ta…

Ta c.ắ.n răng, bước về phía trước một bước, nhưng đột nhiên vấp phải góc bàn, cả người thẳng tắp ngã xuống.

“Phu quân!” Ta kinh hô thành tiếng.

Ngay giây tiếp theo, một đôi bàn tay lớn kéo ta vào lòng.

Vạt áo trước n.g.ự.c ta xộc xệch, để lộ một mảng da thịt.

Cánh tay đang ôm lấy eo ta cứng đờ, nhưng rồi lại ôm ta càng c.h.ặ.t hơn.

Ta mím môi, cởi bỏ chiếc áo khoác duy nhất trên người.

Lớp vải mỏng manh rơi xuống đất, hơi thở của người trước mặt rõ ràng trở nên nặng nề hơn vài phần.

Ta áp sát vào người chàng, kiễng chân, ghé môi lại gần.

Dù không nhìn thấy, ta vẫn cảm nhận rõ sự khác thường của người trước mặt, nhưng chàng lại chậm chạp không động đậy.

Ta càng thêm tủi thân: “Phu quân, chàng làm sao vậy? Chàng… không yêu Như Ý nữa sao?”

Im lặng hồi lâu, người trước mặt cuối cùng cũng hôn lên môi ta, động tác từ nhẹ nhàng dần trở nên phóng túng, chàng lẩm bẩm: “Sao ta có thể không yêu Như Ý?”

Đến lúc tình ý dâng trào, ta nghẹn ngào khóc mãi không thôi.

Chàng ngẩng đầu lên, động tác cũng nhẹ đi: “Đau sao?”

“Không phải…” Cảm giác ngọt ngào mãnh liệt ập đến, đương nhiên là dễ chịu vô cùng.

Ta ôm c.h.ặ.t lấy Giang Thời Vũ, có chút thẹn thùng: “Hôm nay phu quân đối với ta rất lạnh nhạt, ta còn tưởng phu quân ở bên ngoài có người khác, không cần ta nữa.”

Chàng khẽ cười một tiếng: “Ta chỉ là của Như Ý…”