Đại Lực ánh mắt đầy kinh hoàng nhìn khu rừng rậm đưa tay không thấy năm ngón trước mặt, hai chân run rẩy không bước nổi.
Đột nhiên bên hông lạnh toát, một vật cứng nhọn hoắt chọc vào, bên tai là giọng nói âm u như ác quỷ đòi nợ của Lý Uyên:
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mấy anh em đã tiễn mày đến tận đây rồi, chẳng lẽ còn phải ‘tiễn mày thêm một đoạn’ nữa?”
Trong lúc nói, bàn tay cầm d.a.o lại ấn mạnh vào hông cậu ta thêm một chút.
Đại Lực lập tức cảm thấy bên hông truyền đến một cơn đau nhói, hoảng hốt chạy chậm lên phía trước hai bước:
“Không cần tiễn nữa, em đi, em đi ngay đây.”
Nghe ra sự tàn nhẫn trong lời nói của Lý Uyên, Đại Lực biết nếu bây giờ cậu ta không đi, ở lại đây cũng không c.h.ế.t thì bị thương. Sự việc đã đến nước này chỉ có thể đ.á.n.h cược vận may của mình, nhỡ đâu vận may tốt không gặp phải gấu, thì còn có thể sống sót trở về.
Đám người Lý Uyên cứ đứng tại chỗ, luôn giám sát bóng lưng Đại Lực biến mất trong khu rừng rậm, lúc này mới cởi quần đi tiểu, cười đùa cợt nhả chế nhạo bộ dạng hèn nhát vừa rồi của Đại Lực.
Tên đầu đinh kia nhìn hoàn cảnh tối đen xung quanh, không nhịn được rùng mình một cái, vội vàng kéo quần lên:
“Anh Lý, nhỡ thằng đó xui xẻo, thật sự gặp phải gấu thì làm sao?”
Lý Uyên bực bội liếc gã một cái:
“Sao? Lo lắng cho nó à? Vậy hay là mày đi thay nó?”
Tên đầu đinh vội vàng lắc đầu như đ.á.n.h trống bỏi, nhanh ch.óng rũ sạch quan hệ:
“Em mới không lo cho nó đâu, em là lo nhỡ nó xảy ra chuyện, đến lúc đó có liên lụy đến mấy anh em mình không?”
Khóe miệng Lý Uyên nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn:
“Nó không xảy ra chuyện là tốt nhất, xảy ra chuyện thì liên quan gì đến chúng ta? Chân mọc trên người nó, tự nó muốn rời khỏi khu lánh nạn, gặp phải gấu thì cũng chỉ có thể tự trách mình xui xẻo!”
Tên đầu đinh ngước mắt nhìn thấy nụ cười rợn người đó của Lý Uyên, sợ hãi vội vàng tránh ánh mắt, trong lòng giống như thùng nước treo lơ lửng giữa không trung không lên không xuống —
Lúc này gã thực tâm hy vọng Đại Lực có thể bình an trở về, với sự tàn nhẫn này của Lý Uyên, không có Đại Lực, những chuyện xui xẻo này sẽ đến lượt mấy người bọn gã, gã không muốn bỏ mạng trong miệng gấu đâu!
Đại Lực hoảng hốt chạy ra khỏi tầm mắt của đám người Lý Uyên, giây tiếp theo liền mềm nhũn chân ngồi xổm xuống, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, trái tim đập thình thịch không ngừng.
Cậu ta cố gắng mở to mắt cảnh giác đ.á.n.h giá xung quanh, từng sợi lông tơ trên người đều dựng đứng lên, thích nghi trong bóng tối đặc quánh như mực một lúc lâu, mới mượn ánh trăng nhìn rõ được thân cây, rễ cây và các chướng ngại vật khác ở gần đó.
Lúc này cậu ta sợ hãi đến mức thực sự muốn khóc rống lên một trận, lại sợ phát ra âm thanh thu hút gấu đen đến, chỉ có thể c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới mặc cho nước mắt chảy dài trên má, trong đầu suy nghĩ bước tiếp theo mình nên làm thế nào.
Nếu lén lút chuồn về khu lánh nạn, đi cầu cứu các đồng chí Giải phóng quân, nhưng bọn Lý Uyên cũng không có hành động thực tế nào làm hại cậu ta, cùng lắm là bị các đồng chí Giải phóng quân phê bình giáo d.ụ.c vài câu là xong.
Nhưng như vậy cậu ta coi như đắc tội hoàn toàn với bọn họ, cho dù ở khu lánh nạn không thể ra tay, đợi nước lũ rút trở về trấn, cậu ta chắc chắn sẽ bị bọn Lý Uyên xử lý đến sống không bằng c.h.ế.t!
Nếu không muốn bị trả thù, bây giờ chỉ có thể nghe lời bọn họ, đi vớt thịt cho bọn họ trong dòng nước lũ, trên đường đi nhỡ đâu gặp phải gấu, cũng là cửu t.ử nhất sinh!
Lùi một bước là c.h.ế.t, tiến một bước hình như còn có thể đ.á.n.h cược vận may.
Đại Lực không nghĩ ra cách nào tốt hơn, chỉ có thể đập nồi dìm thuyền c.ắ.n răng, dùng sức chống hai chân khom lưng, thẳng nửa người lên, hai tay run rẩy dò dẫm phía trước, gian nan từng bước từng bước tiến về phía trước.
Tiếng “rắc rắc” phát ra từ cành khô lá rụng dưới chân cũng làm cậu ta sợ mất nửa cái hồn, tiếng gió thổi lá cây lọt vào tai cậu ta, giống như tiếng bước chân của Hắc Bạch Vô Thường đến đòi mạng, khiến tim cậu ta giật thót lên tận cổ họng.
Cứ gian nan tiến bước như vậy không biết bao lâu, cuối cùng cậu ta cũng đến gần mép nước.
Bờ nước tương đối trống trải khiến cậu ta càng thêm hoảng hốt, cảm thấy mình giống như một con mồi trần trụi phơi bày trong không khí, giây tiếp theo con gấu đen ăn thịt người kia không biết sẽ từ góc tối nào đột nhiên lao ra, một ngụm c.ắ.n đứt đầu cậu ta.
Trong đầu Đại Lực toàn là những hình ảnh kinh khủng đó, cậu ta không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa, vội vàng tìm một cành cây chắc chắn bên bờ, dùng đầu cành có chạc cây khua khoắng một trận trong đống rác rưởi ven bờ.
Ban ngày cậu ta đã được Lý Uyên dẫn đi quan sát, trong nước lũ quả thực có không ít xác động vật từ thượng nguồn trôi xuống, ven bờ tích tụ không ít rác rưởi trôi theo dòng nước, cũng cản lại một số động vật bị c.h.ế.t đuối.
Mục tiêu của cậu ta là từ trong đống rác rưởi ven bờ, vớt lên vài con động vật mang về khu lánh nạn, như vậy mới coi như hoàn thành nhiệm vụ Lý Uyên giao cho, tiếp theo mới không bị hắn nhắm vào.
Đại Lực vừa căng thẳng nhìn đông ngó tây, vừa dùng cành cây lục lọi trong đống rác rưởi, không ngờ chỉ một lát sau, thật sự bị cậu ta phát hiện ra một con cừu nhỏ.
Con cừu nhỏ đó nhìn ước chừng mới hai tháng tuổi, nhìn là biết một con cừu non chưa cai sữa.
Trong lòng Đại Lực vui mừng, dùng sức lấy cành cây gạt con cừu nhỏ vào bờ, vứt cành cây đi, ôm con cừu non chạy thục mạng lên núi, hoàn toàn quên mất yêu cầu của Lý Uyên là phải vớt ít nhất hai ba con về.
Cũng không biết con gấu đen kia bị Giải phóng quân đ.á.n.h chạy rồi, hay là chạy sang ngọn núi khác kiếm ăn rồi, tóm lại vận may của Đại Lực chuyến này quả thực không tồi, không gặp phải gấu đen thì chớ, lại còn nhanh ch.óng vớt được một con cừu non như vậy, trong lòng cậu ta cuối cùng cũng có một tia vui mừng.
Khác với lúc đến, Đại Lực lúc này chạy như bay, chớp mắt đã đến chỗ vừa nãy chia tay với đám Lý Uyên. Cậu ta làm theo lời đã hẹn trước giấu con cừu non dưới một gốc cây lớn, lại tìm cành khô phủ lên, sau đó làm dấu trên thân cây, lúc này mới giả vờ như không có chuyện gì xảy ra đi về phía khu lánh nạn.
Chiến sĩ tuần tra dùng đèn pin chiếu tới, Đại Lực vội vàng nở nụ cười nịnh nọt giơ tay với chiến sĩ:
“Đồng chí, tôi vừa đi giải quyết nỗi buồn về.”
Chiến sĩ tuần tra cũng không nghi ngờ gì, gật đầu với cậu ta, rồi cho cậu ta vào.
Đám người Lý Uyên đã sớm ngủ ngáy o o, Đại Lực nhìn mấy người bọn họ, trong mắt đầy vẻ hận thù, nhưng lại không dám làm gì, chỉ có thể lặng lẽ mặc nguyên quần áo nằm xuống góc bên cạnh.
Vốn định nhắm mắt tranh thủ thời gian ngủ một lát, ai ngờ chuyến mạo hiểm này trở về lại hưng phấn đến mức không ngủ được, cứ thế nhắm mắt cố chống đỡ đến lúc sáu giờ báo cáo quân số.
Cậu ta nhắm mắt nghe chiến sĩ nhỏ giọng điểm danh:
“Một, hai, ba, bốn, năm... đủ rồi.”
Lại nghe thấy Tiểu đội trưởng thống kê đủ quân số xong, báo cáo:
“Đại đội 2 trung đội 2 tiểu đội 3 đủ!”
Nghe thấy âm thanh này, Đại Lực vừa đi một chuyến từ quỷ môn quan về mới an tâm thở phào một hơi dài, cảm thấy trái tim mình cuối cùng cũng yên tâm, mới dần dần có cảm giác buồn ngủ.
Ai ngờ vừa ngủ thiếp đi chưa được bao lâu, trên chân đột nhiên truyền đến một cơn đau.
Cậu ta mơ màng mở mắt ra, lại phát hiện đám người Lý Uyên quây thành một vòng tròn, đang từ trên cao nhìn xuống cậu ta, một người trong số đó đang dùng chân đá vào đùi cậu ta.
Lý Uyên thấy cậu ta tỉnh rồi, nhếch mép:
“Ngủ ngon gớm nhỉ, chuyện làm đến đâu rồi?”
Đại Lực vội vàng luống cuống bò dậy, hạ thấp giọng nhỏ tiếng nói:
“Làm, làm xong rồi, anh Lý, đồ ở dưới gốc cây lớn bên ngoài.”