Việt Phi Huỳnh nghe xong, cái liếc mắt suýt nữa thì bay thẳng lên trời.
Sao nào, bây giờ trong nhà đã nghèo đến mức chỉ thiếu mỗi bát gạo là Kỳ Thịnh Chi để cho vào nồi rồi sao? Còn cần phải đặc biệt chạy tới hỏi một tiếng à?
Lúc này Kỳ Thịnh Chi đã chỉnh đốn trang phục ổn thỏa, đôi chân dài bước vài bước đã xuất hiện phía sau Việt Phi Huỳnh, tiện tay mở cửa rộng ra thêm một chút, khách sáo đáp lại:
“Cảm ơn chú Việt, nhưng hôm nay cháu đã báo với người nhà là sẽ về ăn cơm rồi, để lần sau cháu lại đến làm phiền ạ.”
Ánh mắt Việt Gia Lương nhanh ch.óng đ.á.n.h giá Kỳ Thịnh Chi một lượt, lại thấy sắc mặt anh ta vẫn bình thường, lúc này mới nặn ra một nụ cười trên mặt:
“Được, nếu cháu đã báo với người nhà rồi thì hôm nay chú không giữ cháu lại nữa, sau này hai vợ chồng trẻ các cháu cứ thường xuyên về ăn cơm là được.”
Kỳ Thịnh Chi gật đầu, sau khi lễ phép chào tạm biệt Việt Gia Lương liền nhanh ch.óng rời đi như trút được gánh nặng.
Việt Gia Lương nhìn bóng lưng có vẻ hơi vội vã của anh ta, cảm thán nói:
“Xem ra gia quy của nhà họ Kỳ cũng nghiêm ngặt thật, về nhà ăn cơm cũng phải đúng giờ, sau này con gả qua đó ngàn vạn lần phải chú ý, thu lại cái tính tình tản mạn tùy ý của con đi...”
Bên này ông còn chưa nói xong, vừa quay đầu lại đã phát hiện cửa phòng Việt Phi Huỳnh đã đóng c.h.ặ.t.
“Ây! Cái đứa trẻ này...”
Việt Phi Huỳnh thật sự hơi không chịu nổi sự càm ràm của ông, từ nhỏ đến lớn làm gì có ai dành nhiều sự quan tâm cho cô như vậy, quả thực khiến cuộc đời cô đi từ thái cực này sang một thái cực khác.
Tất nhiên cô biết Việt Gia Lương yêu thương cô, phàm là chuyện gì cũng muốn tốt cho cô, nhưng đồng thời cô cũng biết rõ, thực chất người mà Việt Gia Lương yêu thương là con gái “Việt Phi Huỳnh” của ông, chứ không phải một kẻ ngoại lai từ trên trời rơi xuống như mình.
Cho nên, mỗi khi Việt Gia Lương đối xử tốt, quan tâm đến cô, trong lòng cô một mặt không nhịn được mà dâng lên dòng nước ấm, mặt khác lại không quên tự dội gáo nước lạnh cho mình.
Tâm trạng mâu thuẫn như vậy khiến cô cảm thấy phiền chán, dứt khoát cố gắng giảm bớt việc tiếp xúc với Việt Gia Lương, tính toán đợi sau khi kết hôn dọn ra ngoài ở là có thể tai ngưng vướng bận, hoàn toàn giải thoát rồi.
Cô uể oải ngồi lại xuống sô pha, chợt nhìn thấy ở một góc sô pha có rơi một phong thư, mở ra xem mới phát hiện thì ra là bức ảnh cưới chụp cùng Kỳ Thịnh Chi ở Tiệm chụp ảnh Vịnh Tư hôm nọ.
Thì ra Kỳ Thịnh Chi đến là để đưa ảnh cho mình.
Nhìn bản thân để mặt mộc và Kỳ Thịnh Chi với nụ cười không chạm tới đáy mắt trên bức ảnh, khóe miệng Việt Phi Huỳnh nở một nụ cười hờ hững, trong lòng tự trào phúng:
“May mà làm một người theo chủ nghĩa độc thân không kết hôn không sinh con là lời thề của kiếp trước, kiếp này kết hôn chắc không tính là tự vả đâu nhỉ?”
Nhìn Kỳ Thịnh Chi môi đỏ răng trắng trên ảnh, Việt Phi Huỳnh càng nhìn càng thấy hài lòng.
Quan điểm tình cảm của cô ở thập niên 70 không dễ được người ta chấp nhận, nếu không có gì bất ngờ, chắc chắn sẽ bị liệt vào hàng ngũ những hành vi lưu manh không lấy kết hôn làm mục đích.
Nếu như quen một người bình thường, đợi khi cô hết cảm giác mới mẻ, cô tuyệt đối sẽ không miễn cưỡng bản thân cố chống đỡ tiếp, cuối cùng vừa làm tổn thương người ta, bản thân cũng khó thoát khỏi tiếng xấu là người phụ nữ phụ bạc.
Nhưng gặp phải Kỳ Thịnh Chi thì khác, không chỉ ngoại hình và vóc dáng của anh ta là gu của cô, hai người còn sớm đã bàn bạc thân thiện với tiền đề là thời hạn cuộc sống hôn nhân kéo dài nửa năm, nửa năm sau cô còn có thể nhận được một khoản tài sản lớn rồi cùng Thước Nhi đi du lịch vòng quanh thế giới.
Cứ theo tình hình hiện tại mà xem, quả thực không có đối tượng nào khiến cô hài lòng hơn Kỳ Thịnh Chi!
Huống hồ, ban nãy cô “vô tình” cọ trúng một cái...
Nói thế nào nhỉ, vẫn là hai chữ đó —— hài lòng!
......
Kỳ Thịnh Chi cũng không biết mình đã lái xe về nhà họ Kỳ bằng cách nào, tâm trạng nhấp nhô gợn sóng đến tận lúc này vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại.
Rõ ràng anh ta mang theo ý định muốn tìm hiểu sâu hơn về những nghi vấn mà Việt Phi Huỳnh mang lại cho mình mới đến Việt công quán, ai ngờ đi chuyến này xong trong đầu lại càng thêm hồ đồ.
Ban đầu anh ta tưởng Việt Phi Huỳnh thích Lục Chiến, sau đó lại nghi ngờ Việt Phi Huỳnh thích Thiều Kinh Thước, nhưng hành động táo bạo hôm nay của Việt Phi Huỳnh khiến anh ta cảm thấy mình đã hoàn toàn không đoán được tâm lý của cô nữa —— cô không thể nào lại thích anh ta được chứ?!
Đột nhiên, bên cổ truyền đến một trận ngứa ngáy nhè nhẹ, anh ta tiện tay sờ lên, từ chỗ giao nhau giữa cổ và cổ áo lấy xuống một sợi tóc đen dài mềm mại.
Nhìn sợi tóc dài nằm trong lòng bàn tay, trong đầu anh ta không kìm được mà nhớ lại hình ảnh Việt Phi Huỳnh trằn trọc bên cổ mình ban nãy, đôi môi hơi lạnh của cô chạm vào làn da nóng rực của anh ta, giống như gieo xuống từng mầm lửa, hết lần này đến lần khác thiêu đốt anh ta.
Trong hơi thở cũng toàn là mùi hương thoang thoảng truyền đến từ trên người cô, thanh lãnh nhã nhặn hệt như con người cô vậy, nhưng lại khắc sâu dấu ấn trong ký ức của anh ta, khiến anh ta bây giờ vừa nhớ lại, ch.óp mũi dường như có thể ngửi thấy lại mùi hương làm anh ta mê mẩn đó.
Sợi tóc dài kia theo động tác của anh ta trượt khỏi lòng bàn tay, nhưng lại bị anh ta nhanh ch.óng nắm lấy một lần nữa, xúc cảm còn nhẹ nhàng hơn cả lông vũ lướt qua đó khiến lòng bàn tay anh ta ngứa ngáy, trong lòng lại nóng lên, yết hầu không nhịn được mà lăn lộn lên xuống.
Đột nhiên, vài tiếng “cốc, cốc” bên tai cắt ngang dòng suy nghĩ vẩn vơ của anh ta, ngoài cửa sổ xe xuất hiện bóng dáng một nam thanh niên đeo kính.
Vẻ mặt thư giãn trên mặt Kỳ Thịnh Chi ở giây trước nháy mắt tan biến không còn sót lại chút gì, thay vào đó lại đổi thành vẻ mặt cợt nhả như mọi ngày.
Anh ta nhấc mí mắt nhìn một cái, lông mày nhướng lên, không xuống xe mà chỉ hạ cửa sổ xe xuống một chút.
Nam thanh niên thấy anh ta hạ cửa sổ xe, nụ cười càng thêm rạng rỡ, thân thiết gọi:
“Anh, anh về rồi à, em nhớ anh c.h.ế.t đi được! Đến nhà rồi sao anh còn chưa xuống xe? Bố và mẹ đều đang đợi anh ăn cơm đấy!”
Kỳ Thịnh Chi nhìn Kỳ Quang Diệu đang tươi cười rạng rỡ, trên mặt nở một nụ cười ngoài da nhưng trong lòng không cười:
“Thế à? Là nhớ tao c.h.ế.t đi được, hay là muốn tao c.h.ế.t đi?”
Nụ cười trên mặt Kỳ Quang Diệu cứng đờ, ngay sau đó lại giống như không nghe hiểu, tiếp tục vui vẻ đáp:
“Anh, anh vẫn thích nói đùa với em như vậy, mau xuống xe đi, bố mẹ đều đợi một lúc lâu rồi, muộn chút nữa là thức ăn nguội mất.”
Kỳ Thịnh Chi mím môi cười, bất ngờ đẩy cửa xe ra, đụng trúng Kỳ Quang Diệu đang đứng bên cửa xe khiến gã lảo đảo một cái.
“Anh!”
Kỳ Quang Diệu lập tức biến sắc, lông mày nhíu c.h.ặ.t, rõ ràng là hơi tức giận ——
Cái tên Kỳ Thịnh Chi này đúng là cho thể diện mà không cần, nếu không phải vì muốn diễn một màn kịch anh em hòa thuận trước mặt bố gã, gã mới thèm vào bắt chuyện với cái loại lưu manh như Kỳ Thịnh Chi, càng không có chuyện đứng ở cổng lớn đợi anh ta về ăn cơm.
Kỳ Thịnh Chi hừ lạnh một tiếng từ trong mũi, thế này là không giả vờ được nữa rồi sao?
“Tao? Tao làm sao? Không phải mày bảo tao mau xuống xe à?”
“Bảo tao xuống xe, lại chắn trước cửa xe, mày sợ tao về nhà đến thế cơ à? Hay là sợ tao về nhà tranh gia sản với mày?”
Kỳ Quang Diệu bị hai câu nói của anh ta chọc tức đến mức nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, mẹ gã nói không sai, cái đuôi của tên sói mắt trắng Kỳ Thịnh Chi này cuối cùng cũng không nhịn được mà lòi ra rồi.
Hồi nhỏ gã làm vỡ cái tách trà mà Kỳ Minh Viễn thích nhất, đổ thừa lên người Kỳ Thịnh Chi, anh ta cũng không dám phản bác hé răng nửa lời, đâu có giống như bây giờ, vừa mở miệng là kẹp d.a.o giấu kiếm!
Kỳ Quang Diệu tự nhủ với bản thân phải bình tĩnh, không thể bị Kỳ Thịnh Chi dăm ba câu đã chọc giận —— Kỳ Thịnh Chi chính là biết bản thân anh ta trong mắt bố gã đã là một kẻ tồi tệ rồi, bây giờ muốn kéo gã xuống nước cùng đây mà.
Gã tuyệt đối không thể để gian kế của Kỳ Thịnh Chi đắc sính!
Sau cặp kính dày cộp của Kỳ Quang Diệu lóe lên tia sáng tinh ranh, gã hít sâu một hơi, cong khóe miệng lên lần nữa, cười với Kỳ Thịnh Chi:
“Anh, anh lại trêu em rồi! Sao em có thể tranh gia sản với anh được, em còn mong anh thường xuyên về nhà bầu bạn với bố mẹ ấy chứ!”
Khóe miệng Kỳ Thịnh Chi nhếch lên, dường như rất vui vẻ:
“Vậy thì tốt quá, mày không tranh thì đỡ phiền phức, dù sao thì tao cũng nhất định sẽ tranh với mày!”