Vừa mở mắt ra ta đã thấy ch.ói.

Bên trái là sư huynh Kỳ Chiêu của ta, còn bên phải là ma tôn Mặc Trạch.

Sắc mặt của cả hai người đều đỏ bừng, vô cùng tức giận.

Ta trùng sinh nên hiểu rất rõ tình hình trước mặt là gì.

Bọn họ bị trúng độc tình.

Nhưng lại c.h.ế.t không ra c.h.ế.t , trong túi của ta chỉ có một viên t.h.u.ố.c giải.

Thế nên bây giờ ta phải đưa ra lựa chọn.

Ta cân nhắc một chút rồi thăm dò hỏi: ”Sư huynh, Ma tôn, trong túi của muội chỉ có một viên t.h.u.ố.c giải, hiện giờ trong giới tu chân quan hệ đồng tính không phải là hiếm, hay là hôm nay hai người chịu oan ức một chút, thì sau này cũng sẽ trở thành một câu chuyện hay."

Sư huynh ta còn chưa đáp lại, ma tôn đã mắng lớn: "Cút."

Âm thanh khiến núi non rung chuyển, chứng tỏ hắn vô cùng phản đối.

Đại sư huynh đáp lại bằng sự im lặng, nhìn ta với ánh mắt khao khát tha thiết:

"A âm, muội..."

"Ta biết!"

Ta lập tức hiểu ra rằng kiếp trước ta đã vượt quá tình huynh muội, dính lấy sư huynh cuối cùng phải nhận kết cục bi t.h.ả.m.

Đời này ta hiểu rõ, sư huynh đã có người trong lòng rồi, thân thể đồng t.ử tuyệt đối không thể phá hủy.

Người cần t.h.u.ố.c giải nhất bây giờ chính là huynh ấy!

Dưới ánh mắt có phần choáng váng của sư huynh, ta đỡ huynh ấy rồi đưa viên t.h.u.ố.c trong tay vào miệng huynh ấy nhanh như chớp.

Viên t.h.u.ố.c vừa uống vào tan chảy, ma tôn muốn cướp cũng không kịp nữa.

"Hắn đã uống t.h.u.ố.c này,còn ta thì sao?"

Ma tôn vô cùng tức giận, dùng chút sức lực cuối cùng của mình để tạo ra một cơn cuồng phong.

Với tâm trạng đau xót, thở dài, ta vô tình liếc nhìn sư huynh trong vòng xoáy.

Trong mắt hắn thực sự có một chút lo lắng và... hối hận?

Chắc ta nhìn nhầm rồi.

Duyên phận kiếp trước giữa ta và sư huynh là do ta sắp đặt.

Ta thích huynh ấy đã nhiều năm.

Ngày hôm đó, huynh ấy nhắm c.h.ặ.t mắt lại, đè nén hơi nóng đang bốc lên trong người,

Đại sư huynh đã cùng ta luyện kiếm từ khi còn nhỏ, đại sư huynh như ánh trăng sáng trong lòng ta...

Những khung cảnh xưa hiện lên trong tâm trí ta, người ta để trong lòng mê hoặc tâm trí ta.

Ta chỉ trách mình đã mù quáng che mất lí trí, và mặc cho đại sư huynh có đồng ý hay không, đã triền miên một đêm với huynh ấy.

Sau này ta mới hiểu ra, dưa ép chín thì không ngọt.

Con người cuối cùng sẽ phải trả giá cho sự ảo tưởng của mình.

Sau này ta mới biết, Đại sư huynh đã có người trong lòng.

Nàng ta không ai khác chính là một tiểu sư muội đồng môn với ta.

Lẽ ra ta phải hiểu sớm hơn rằng Sư huynh đối xử khách sáo với tất cả mọi người.

Chỉ có đối với Tiểu sư muội là vô cùng nghe lời.

Thân thể tiểu sư muội từ nhỏ đã không tốt, thường xuyên bị bệnh.

Mỗi lần như vậy, đại sư huynh luôn là người đầu tiên lo lắng, tìm linh d.ư.ợ.c cho muội ấy.

Ở kiếp trước, ta suy nghĩ đơn giản, cứ ngỡ rằng sư huynh đang bao bọc đồng môn của mình.

Bây giờ nghĩ lại, đó chính là tình yêu.

Ta trở thành con d.a.o chen ngang tình cảm của người khác.

Vậy thì ai mà không tức giận về điều này?

Lúc đầu khi điều này xảy ra, Sư tôn đã ra lệnh cho sư huynh cưới ta.

Trong đêm tân hôn, sư huynh đứng cao dùng một thanh kiếm xé rách hôn phục của ta.

Sự lạnh lùng của từng lời nói vẫn văng vẳng bên tai ta:

"Trầm Âm, muội đã làm cạn tình huynh muội của chúng ta rồi."

“Một nữ t.ử như muội chỉ nhìn thôi cũng khiến ta ghê tởm.”

Cơn đau dưới cằm khiến ta khôi phục thần trí.

Đập vào mắt là một khuôn mặt xinh đẹp hấp dẫn.

Đôi lông mày dài, nói toạc ra là phóng túng.

Lúc này, Ma tôn nắm lấy cằm ta, đôi mắt đen láy đè vào mặt ta, giọng nói nhuốm đầy sắc d.ụ.c.

"đệ t.ử Lưu Vân Sơn, ngươi lấy gì để bồi thường bản tôn?"

Ta chưa kịp trả lời thì một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía bên kia.

"Bồi thường? Ta gi.ết được ngươi thì nợ sẽ được xóa sạch. Vẫn xin Ma tôn thả sư muội của ta xuống, nếu không ta sẽ gi.ết ngươi."

Càng về sau, trong mắt sư huynh đầy sát ý.

Sau khi uống t.h.u.ố.c, công lực của sư huynh gần như đã hồi lại, cầm kiếm trong tay từng bước tiến lại gần.

"Ha." Ma tôn cười nhạo: "Gi.ết bản tôn? Ngươi có thể thử."

“Ngươi gi.ết ta, bản tôn sẽ ngay lập tức đốt bông sen Chu Đan của Nguyệt Đàm này.”

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve mặt ta, đôi mắt sâu thẳm, không biết hắn đang nghĩ gì.

"Nghe nói đệ t.ử Lưu Vân Sơn một mực yêu thương tiểu sư muội, lần này tới đây vì bông sen Chu Đan này, ngươi có muốn nhìn thấy sư muội của mình nằm t.h.ả.m hại trên giường chờ ch.ết không?"

Đại sư huynh khựng lại rồi dừng lại tại chỗ.

Ma tôn nói đúng, mục đích chuyến đi của chúng ta là vì bông sen Chu Đan này.

Bông sen này là một loại thần d.ư.ợ.c của đất trời, điều kiện sinh trưởng của nó vô cùng khắc nghiệt.

Đây chính xác là một trong những loại t.h.u.ố.c mà tiểu sư muội cần.

Một mùa chỉ có một bông, nếu bỏ lỡ lần này, không biết lần sau sẽ là khi nào.

Thấy thời gian phát bệnh của tiểu sư muội càng ngày càng gần, ta cùng sư huynh đến Nguyệt Đàm tìm t.h.u.ố.c, không ngờ lại đụng phải Ma tôn.

Trong lúc đ.á.n.h đấu, sư huynh và ma tôn vô tình hít phải độc tình do thực vật trong Nguyệt Đàm tỏa ra.

Vì thế mới xuất hiện tình huống như bây giờ.

"Bản tôn cũng đổi ý rồi, ngươi để nàng ta cho bản tôn, ta sẽ đưa cho ngươi bông sen Chu Đan này. Thế nào?"

Chương 1 - Sư Huynh Và Ma Tôn Đều Bị Trúng Độc Tình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia