“Hắn hiện đang ở Nam Thủy Châu.”
Nữ Bạt đột nhiên im lặng, một lúc lâu sau, nó đột nhiên phát ra tiếng cười điên cuồng:
“Ha ha ha ha ha! Ha ha ha ha! Ta muốn g.i.ế.c hắn, ta muốn băm vằm hắn thành trăm mảnh! Ta muốn hành hạ hắn, để hắn nếm trải nỗi đau gấp trăm lần, nghìn lần của ta!”
“Ta sẽ giúp ngươi.”
Ngự Đan Liên nhìn Nữ Bạt, rồi lại ngẩng đầu nhìn Lạc Bằng Kiêu, chìm vào suy tư.
Nói chứ, Phật tu bình thường không phải sẽ khuyên Nữ Bạt buông bỏ đồ đao, lập địa thành Phật sao?
Ý của hắn, lại là muốn giúp Nữ Bạt có thù báo thù, có oán báo oán.
Lúc này, trong nụ cười từ bi trên mặt Đại sư huynh, dường như có thêm chút tà vọng.
Nhưng mà, lại ngầu bá cháy luôn!
Đặt mình vào hoàn cảnh mà nghĩ.
Nữ Bạt này và người chồng tra nam của nó, cũng không khác gì cô và Tạ Thanh Dư.
Đều là thù g.i.ế.c thân hành hạ.
Thậm chí tên tra nam kia còn lừa gạt tình cảm của Nữ Bạt.
Thực sự đáng c.h.ế.t!
Lạc Bằng Kiêu thu lại thuật pháp áp chế Nữ Bạt.
Nữ Bạt kia yên tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn Lạc Bằng Kiêu nói: “Ta tự biết dựa vào mình có lẽ vĩnh viễn cũng không thể báo thù, nếu ngươi thật sự có thể trói tên phụ bạc tàn nhẫn kia đến cho ta, đợi ta g.i.ế.c hắn xong, nhất định sẽ tự kết liễu, để tiêu trừ nghiệp chướng! Không làm khó ngươi.”
Lạc Bằng Kiêu khẽ gật đầu, Nữ Bạt kia cúi mắt bay trở lại vào trong quan tài, mà đất xung quanh cũng tự động lấp lại, vun thành gò mộ.
“Sư huynh, nếu chúng ta giúp Nữ Bạt g.i.ế.c người, có phạm giới, rồi bị trừ công đức không?”
“Không.”
“Tại sao? Chẳng lẽ sát sinh không nằm trong ba mươi hai giới luật của Phật môn sao?”
“Tiểu sư muội, chúng ta không phải sát sinh, chúng ta là an ủi vong hồn, siêu độ vong hồn.”
Ngự Đan Liên nhìn nụ cười từ bi của Lạc Bằng Kiêu, trong lòng có chút m.ô.n.g lung.
Con đường Phật tu, dường như không giống như cô nghĩ.
“Chúng ta tu tâm… Tiểu sư muội sau này sẽ hiểu.”
Lạc Bằng Kiêu không nói nhiều nữa, đưa Ngự Đan Liên quay trở lại A Nhược Thôn.
Khi họ về đến nhà Thạch Đầu, màu m.á.u trên mặt trăng đã phai đi, tròn vành vạnh treo trên bầu trời, giống như cái đầu trọc của Đại sư huynh.
Lạc Bằng Kiêu bảo Ngự Đan Liên để lại một bức thư trên bàn.
Báo cho Thạch đại nương và Thạch Đầu, họ đi xử lý một số việc, cần ba năm ngày, xử lý xong sẽ quay lại.
Sau đó, họ rời khỏi A Nhược Thôn, vào Nam Thủy Thành.
Nam Thủy Thành là thành phồn hoa nhất của cả Nam Thủy Châu.
Nam Thủy Châu không có gia đình đế vương, chỉ có các thành lớn nhỏ.
Thành chủ là quan lớn nhất trong thành.
Giữa các thành cũng không phân cấp bậc, nhưng lại có mấy liên minh.
Trong các thành trì này, Nam Thủy Thành không nghi ngờ gì là thành phát triển tốt nhất.
Khi họ vào thành vừa đúng là ban ngày.
Cổng thành có thị vệ gác, kiểm tra văn điệp thân phận của mọi người.
Khi Lạc Bằng Kiêu đưa Ngự Đan Liên cùng xuất hiện ở cổng thành, tên thị vệ gác cổng lập tức cúi người tươi cười chào đón.
“Hai vị có phải là tiên nhân đến từ Bồng Lai Châu không?”
“Thành chủ đại nhân đã nói, có tiên nhân từ Bồng Lai Châu đến, đều được ở trong Thành Chủ Phủ, có người chuyên phục vụ.”
Lạc Bằng Kiêu chỉ ngước mắt nhìn tên thị vệ gác cổng một thoáng, tên thị vệ lập tức như mất hồn, lẩm bẩm: “Hai vị… hai vị mời vào thành.”
Lạc Bằng Kiêu cứ thế đưa Ngự Đan Liên vào Nam Thủy Thành.
Họ tìm một khách sạn tạm nghỉ.
Dung mạo của người tu tiên đều xuất chúng hơn phàm nhân.
Mà Nam Thủy Thành là thành phồn hoa nhất Nam Thủy Châu, tự nhiên cũng có không ít người trong tiên môn từng đến đây.
Ông chủ khách sạn liếc mắt đã nhận ra họ không tầm thường, thứ gì tốt cũng đều sắp xếp.
Đương nhiên, sự ân cần của ông chủ khách sạn, cũng không thể không kể đến công của một khối thượng phẩm linh thạch mà Lạc Bằng Kiêu đã đưa.
Ngự Đan Liên vào phòng khách rồi mới hỏi những thắc mắc trên đường đi: “Đại sư huynh, sao huynh biết chồng của Nữ Bạt kia tên gì? Lại còn biết hắn bây giờ đang ở trong Nam Thủy Thành? Còn biết hắn là đệ t.ử Hải Thần Tông!”
Lạc Bằng Kiêu trầm ngâm một lát, đột nhiên lấy ra một tấm ngọc bài, đưa cho Ngự Đan Liên.
Ngự Đan Liên nghi hoặc tra xét ngọc bài.
Không ngờ thần thức vừa vào trong ngọc bài, đã thấy được thông tin thân phận của các đại đệ t.ử Hải Thần Tông.
Từ lão tổ khai sơn của Hải Thần Tông, đến một đệ t.ử ngoại môn không đáng chú ý của Hải Thần Tông, đều được liệt kê trong đó.
Chân dung, họ tên, quá khứ, rõ ràng trong nháy mắt.
Ngự Đan Liên rút khỏi ngọc bài xong thì kinh ngạc: “Đại sư huynh, sao huynh lại có cái này?”
Lạc Bằng Kiêu mỉm cười từ bi nói: “Từng siêu độ một tên nghiệt chướng của Hải Thần Tông, lục soát được từ trên người hắn.”
Thì ra là vậy.
“Vậy huynh làm sao biết, người này đang ở đây?”
Lạc Bằng Kiêu lại từ bi nói: “Trong ngọc bài có lưu lại khí tức của mỗi người họ, tra một cái là biết được tung tích của họ.”
A, vậy xem ra tên nghiệt chướng của Hải Thần Tông mà Đại sư huynh siêu độ trước đó, địa vị cũng không thấp.
Ngự Đan Liên đột nhiên cảm thấy mình đã giác ngộ.
Xem ra, Đại sư huynh cũng không phải hạng xoàng!
Trước có Tam sư huynh, tay không đổi linh căn, một viên đan d.ư.ợ.c đưa cô lên thẳng Nguyên Anh.
Sau có Thất sư huynh, nuôi quỷ ở Vô Ưu Thành, coi Hóa Thần như không tồn tại.
Nay có Đại sư huynh, dưới gương mặt từ bi là trái tim sát phạt.
Trong tay huynh ấy còn nắm giữ định vị thời gian thực của toàn bộ người trong Hải Thần Tông - một trong tứ đại tiên môn, từ lão tổ trên cao cho đến đệ t.ử quét rác dưới thấp.
Ngự Đan Liên cảm thấy mình cũng không còn quá chấn động nữa.
Thậm chí cô bắt đầu cảm thấy, cái danh Trúc Cơ của sư phụ, có thật sự là Trúc Cơ không vậy?
Lạc Bằng Kiêu xoa đầu Ngự Đan Liên, sau đó nói: “Tiểu sư muội, chốn thanh lâu muội không tiện lui tới, muội cứ ngoan ngoãn ở lại đây…”
Lời còn chưa dứt, áo cà sa của Lạc Bằng Kiêu đã bị Ngự Đan Liên túm c.h.ặ.t.
Hắn rũ mắt xuống, chỉ thấy Ngự Đan Liên ngẩng đầu, hưng phấn nhìn hắn chằm chằm, kích động nói: