Nhưng Bạch Trì còn chưa kịp vui mừng, một đạo công kích linh lực cực mạnh, lại vô cùng quen thuộc, mang theo kiếm khí cuồn cuộn, ập thẳng vào đầu hắn.
Bạch Trì:?
Đạo công kích đó mang theo sức mạnh hùng hậu, cho dù là kết giới phòng ngự mà Bạch Trì vội vàng thiết lập cũng hoàn toàn không thể ngăn cản.
“Ầm!”
Sau một tiếng nổ lớn, Bạch Trì bị trọng thương, cả người như một con diều trắng lớn, rơi thẳng xuống dưới.
Mà Ngự Đan Liên nhìn thấy, kết giới bị Bạch Trì đ.á.n.h vỡ trước đó, vẫn còn nguyên vẹn ở đó.
“Được rồi, xem kịch xong rồi, trời cũng sáng rồi.”
Ninh Triều phất tay, thu lại đống xương Huyền Điểu mà hắn đã nhả ra, cùng với vỏ hạt dưa hạt lạc mà Ngự Đan Liên đã c.ắ.n.
Ngự Đan Liên tự giác nói: “Con cũng nên về rồi.”
“Tạm biệt sư phụ.”
Nói xong, cô nhảy xuống mái nhà, vẫy tay với Ninh Triều, sảng khoái đi về phía thiên điện của mình.
Cô đã nhìn ra, kết giới đó ban đầu thực ra là đang hấp thụ công kích của Bạch Trì, đợi đến khi hấp thụ đủ, sẽ trực tiếp tập hợp tất cả công kích lại rồi phản đòn.
Vết thương mà Bạch Trì phải chịu trong đêm nay, còn nặng hơn nhiều so với lần bị trận pháp hộ thể của Ninh Triều chặn lại trước đó!
Quả nhiên là sư phụ của cô!
Tu vi tuy không cao, nhưng lại liệu sự như thần!
Sư tổ của cô cũng là một nhân tài, có thể thiết lập được trận pháp âm hiểm như vậy.
Chín tầng đầu không chỉ làm hao mòn sự kiên nhẫn của người phá trận, mà còn khiến họ lơ là cảnh giác.
Còn tầng cuối cùng, trực tiếp tung một đòn chí mạng!
Bên ngoài Thanh Liên Phong vang lên một tiếng nổ lớn.
Toàn bộ Cửu Huyền Kiếm Môn đều rung chuyển.
Chưởng môn và các phong chủ của mấy ngọn núi đều tụ tập lại, ngẩng đầu nhìn đám mây cuồn cuộn bên ngoài Thanh Liên Phong.
“Chuyện gì vậy? Ta vừa cảm thấy trời đất rung chuyển! Động tĩnh hình như phát ra từ phía Thanh Liên Phong!”
Phong chủ Khí Phong nhíu mày, vô cùng không vui.
Chưởng môn: “Đi xem thử.”
Sắc mặt của phong chủ Kiếm Phong không được tốt lắm.
Những chuyện gặp phải gần đây cũng đủ khiến ông ta phiền lòng rồi.
Đệ t.ử kia của ông ta, thiên phú và tốc độ tu luyện đều là hàng đầu ở Kiếm Phong.
Tiếc là, chỉ miễn cưỡng cứu được một mạng.
Đan điền và linh căn đều bị hủy hoại tan nát, tu vi tự nhiên cũng không còn, con đường tiên đạo coi như đã chấm dứt.
“Các ngươi đi đi, ta không đi nữa.”
Phong chủ Kiếm Phong quay người rời đi.
Chưởng môn và phong chủ Khí Phong, phong chủ Đan Phong cùng nhau đến bên ngoài Thanh Liên Phong.
Từ xa, họ đã nhìn thấy một bóng trắng lướt qua.
“Đuổi theo!”
Chưởng môn ra lệnh, ba người cùng nhau đuổi theo bóng trắng đó.
Không ngờ vừa đuổi tới, bóng trắng đó đã biến mất không dấu vết.
Chưởng môn nhíu mày: “Tu vi của người đó trên chúng ta, trong không khí thoang thoảng mùi m.á.u, e là bị thương không nhẹ.”
“Bị thương bên ngoài Thanh Liên Phong… người đó chẳng lẽ là?”
Phong chủ Đan Phong đột nhiên im bặt.
Phong chủ Khí Phong dường như cũng hiểu ra điều gì, ông ta lập tức tức giận nói: “Những bảo bối mà Lăng Vân lão tổ để lại trước khi bế quan thật là lợi hại! Lại bảo vệ Thanh Liên Phong của hắn tốt như vậy!”
Chưởng môn thở dài một hơi, liếc nhìn phong chủ Khí Phong nói: “Có những chuyện, tự mình biết là được, chuyện này nếu truyền ra ngoài, sẽ làm mất mặt Cửu Huyền Kiếm Môn của chúng ta.”
“Còn những lời như vậy, cũng nên nói ít thôi, bảo bối gì chứ, Lăng Vân lão tổ để lại cho đồ đệ của ông ấy, tiền nhiệm chưởng môn sư thúc… để lại cho con trai ông ấy, là chuyện thiên kinh địa nghĩa.”
Phong chủ Khí Phong: “Ta không chịu được khi thấy bảo bối tốt bị một kẻ ngũ linh căn làm lãng phí!”
Phong chủ Đan Phong bổ sung: “Không chỉ có một kẻ ngũ linh căn đó, ngoài hắn ra còn có tám tên phế vật cùng nhau lãng phí.”
Chưởng môn: “…”
“Chưởng môn sư huynh, ta có một đề nghị, chúng ta đặt ra môn quy đó, ép Ninh Triều phải luôn ra ngoài nhặt phế vật về, những bảo bối của Thanh Liên Phong không thể cứ thế bị lãng phí được.”
“Từ lần trước nữ oa chín tuổi kia ăn nói ngông cuồng, các đệ t.ử bên dưới cũng bàn tán xôn xao về chuyện này, hay là chúng ta bãi bỏ môn quy này đi.”
Chưởng môn suy nghĩ một lát rồi nói: “Được, bãi bỏ môn quy, ngoài ra chuyện bên ngoài Thanh Liên Phong đã kinh động đến các đệ t.ử, chư vị về còn phải an ủi các đệ t.ử, tránh gây hoang mang.”
Ngự Đan Liên trở về thiên điện của mình, đột nhiên phát hiện tu vi thứ hai của cô đã bất tri bất giác đạt đến Luyện Khí tầng bốn.
Do bản thân cô còn có một tầng tu vi Trúc Cơ, nên lúc đột phá cô cũng không hề hay biết.
Vừa rồi lúc c.ắ.n hạt dưa đã cảm thấy linh khí trong hạt dưa khá đậm đặc.
Lại còn khiến cô bất tri bất giác tăng tu vi!
Trong lòng Ngự Đan Liên thực ra có chút hoang mang.
Cô chưa bao giờ nghe nói tu vi của con người lại có hai tầng.
Cho dù là Phật tu và linh căn cùng tu, thì cũng nên là chia sẻ tu vi chứ.
Tại sao cô lại một tầng Trúc Cơ, một tầng Luyện Khí chứ!
Trước đó cô đã nói bóng nói gió hỏi Tam sư huynh về chuyện hai tầng tu vi, nhưng Tam sư huynh rất chắc chắn nói với cô là chưa từng nghe thấy, cô sợ huynh ấy lo lắng, nên cũng không nhắc đến bản thân.
Còn sư phụ chỉ là Trúc Cơ, Trúc Cơ ngũ linh căn…
Ừm, không hỏi cũng được.
Chỉ có thể hỏi Đại sư huynh cũng là Phật tu thôi.
Tiếc là Đại sư huynh vẫn luôn bế quan, chắc là lần trước bị Tịnh Phạn Tâm Liên làm bị thương không nhẹ.
Ngự Đan Liên thở dài một hơi.
Bây giờ còn có thể làm sao.
Cứ tu thôi.
Có tu còn hơn là không có gì để tu.
Cô ngồi lên bồ đoàn, nhắm mắt bắt đầu dẫn khí vào cơ thể, hô hấp tu luyện.
Khi tỉnh lại, cô mơ hồ cảm thấy ngoài cửa dường như có bóng người.
Ngự Đan Liên vừa mở cửa, liền đ.â.m vào một bộ hắc bào viền bạc.
Người đó rất cao, cô phải ngẩng đầu lên nhìn hắn.
“Thất sư huynh?”
Diệp Thanh Minh cúi đầu nhìn cô, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng không có biểu cảm gì, ánh mắt cũng lạnh lẽo, đ.á.n.h giá Ngự Đan Liên từ đầu đến chân.
“Tiểu sư muội.” Giọng hắn trầm thấp từ tính, lạnh lùng mà thờ ơ: “Muội muốn ở lại Thanh Liên Phong tiếp tục tu luyện, hay là theo ta đến Nhân Gian Giới?”