Tôi nhìn độ trung thành 88% trên đầu Phương Nghiên, cứ tưởng mắt mình có vấn đề.

Dẫu sao yêu nhau năm năm, kết hôn với Phương Nghiên năm năm tính ra là tròn mười năm.

Độ trung thành trên đầu cô ấy vẫn luôn là một trăm phần trăm.

Phương Nghiên thấy tôi cứ đăm đăm nhìn đỉnh đầu cô ấy, bèn cười hỏi tôi: "Nhìn gì thế? Mê mẩn thế cơ à?"

Tôi hoàn hồn lại, thuận miệng đáp không có gì nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c lại thấy bức bối khó chịu.

Chiếc mũ sinh nhật trên đầu con trai Nhạc Nhạc vẫn chưa tháo xuống, tay cầm chiếc ô tô đồ chơi hộp quà do Phương Nghiên mua mà đôi mắt cười cong cong: "Bố ơi nhìn này, đây là quà sinh nhật mẹ tặng con đấy!"

Tôi ngồi xổm xuống xoa má thằng bé: "Đẹp quá nhỉ!"

Nhạc Nhạc ngồi bệt xuống t.h.ả.m bắt đầu tháo hộp đồ chơi.

Độ trung thành trên đầu thằng bé vẫn hiển thị một trăm phần trăm.

Thế nên mắt tôi không hề có vấn đề gì cả.

Người có vấn đề là Phương Nghiên.

Từ một tháng trước tôi đã bàn với Phương Nghiên là sẽ cùng nhau tổ chức sinh nhật con trai.

Cô ấy cũng đồng ý rất suôn sẻ.

Một tuần trước tôi còn nhấn mạnh lại với cô ấy rằng năm ngoái cô ấy không ở bên con trai trong ngày sinh nhật, năm nay nhất định phải bù đắp.

Cô ấy cũng đồng ý.

Ngay cả tối qua trước khi đi ngủ, con trai còn kéo tay Phương Nghiên nhắc nhở cô ấy ngày mai đừng đến muộn.

Cô ấy còn dịu dàng b.úng mũi Nhạc Nhạc bảo là chắc chắn sẽ không muộn đâu.

Kết quả là khoảng sáu giờ chiều, Phương Nghiên bất ngờ nhắn tin cho tôi bảo công ty có việc gấp không về được.

Có việc ư?

Có thể có việc gì chứ?

Nhất thiết phải là cô ấy làm mới được sao?

Nhưng tôi không dám hỏi.

Tôi đành bảo cô ấy cố gắng về sớm một chút.

Quả thực Phương Nghiên nói được làm được.

Vừa quá tám giờ, cô ấy đã gõ cửa nhà và mang cả bánh ngọt và trà sữa cùng hộp quà xe đua hứa tặng cho Nhạc Nhạc nữa.

Cô ấy cứ như chẳng có chuyện gì thay đổi.

Vừa vào cửa đã nhào vào lòng tôi đòi hôn một cái rồi đưa quà cho Nhạc Nhạc, lại bế thằng bé lên hôn chụt một miếng.

Nếu không vì con số thay đổi trên đỉnh đầu thì tôi sẽ thật sự tưởng rằng cô ấy đang tăng ca.

Phương Nghiên bảo hơi mệt, cô ấy cởi áo khoác vứt lên ghế sofa rồi đứng dậy đi vào phòng tắm tắm rửa.

Tôi cầm chiếc áo khoác của Phương Nghiên lên.

Một mùi t.h.u.ố.c lá thoang thoảng xộc vào mũi nhưng tôi từ trước đến nay không hề hút t.h.u.ố.c.

Tôi ngước mắt nhìn về phía phòng tắm.

Cửa phòng tắm đóng c.h.ặ.t, bên trong vọng ra tiếng nước chảy róc rách.

Tôi nghĩ mình nên thu dọn đồ đạc để rời đi rồi.

2

Ngày hôm sau, mọi thứ vẫn không có gì thay đổi.

Tôi vẫn thức dậy từ sớm chuẩn bị bữa sáng cho ba người rồi đặt bộ quần áo Phương Nghiên định mặc hôm nay ở cuối giường.

Sau đó đ.á.n.h thức con trai dậy, thay quần áo và vệ sinh cá nhân cho thằng bé.

Mười một giờ trưa, tôi làm cơm hộp lái xe đến công ty của Phương Nghiên.

Phương Nghiên là phó tổng giám đốc của công ty.

Tiệc tất niên nào của công ty cô ấy cũng dẫn tôi và con trai đi cùng nên phần lớn nhân viên đều quen biết tôi.

Bây giờ thấy tôi xách theo hộp cơm thì ai nấy đều cười chào hỏi tôi.

Thang máy lên đến tầng mười một, tôi chào lễ tân rồi đi về phía phòng làm việc của Phương Nghiên.

Tôi vừa đẩy cửa bước vào thì thấy trên ghế giám đốc có một cậu nam sinh vừa mới tốt nghiệp đang ngồi với gương mặt non nớt, trông rất trẻ trung năng động.

Phương Nghiên một tay chống phía sau cậu ta, một tay chỉ vào màn hình máy tính.

Hai người nghe thấy động tĩnh thì đồng loạt ngẩng đầu lên.

Ánh mắt tôi rơi vào con số trên đầu Phương Nghiên.

Chỉ mới qua ba tiếng đồng hồ ngắn ngủi mà con số trên đầu Phương Nghiên đã tụt từ 88% của tối qua xuống còn 77%.

Cô ấy nhìn thấy tôi thì sững người trước rồi mỉm cười: "Sao anh lại đến đây?"

Giọng điệu mang theo vẻ kinh ngạc.

"Vị này là?"

Tôi nhìn sang nam nhân viên: “Ồ, trợ lý của An Trạch, Chu Hàng.”

An Trạch là thư ký của Phương Nghiên, ba mươi lăm tuổi, là một người đàn ông rất điềm đạm.

Cô giải thích: "An Trạch về quê kết hôn rồi, tuần sau mới về, mấy ngày nay cậu ấy thay thế vị trí của An Trạch.”

"Cậu ấy mới tốt nghiệp chưa có kinh nghiệm, em đang dạy cậu ấy đây."

"Hôm qua tăng ca cũng là vì cậu ấy làm sai một bộ dữ liệu!"

Giọng cô ấy nhẹ bẫng giống như chuyện làm sai dữ liệu là một chuyện chẳng có gì to tát vậy.

Nam nhân viên nhìn tôi với ánh mắt hơi rụt rè rồi cất tiếng gọi: "Sếp Trình."

Phương Nghiên nhìn thấy hộp cơm trên tay tôi: "Anh còn mang cả cơm trưa nữa à?"

Cô ấy vừa nói vừa gọi lớn với Chu Hàng: "Qua đây ăn cơm trước đi! Chồng tôi nấu ăn ngon lắm đấy!"

Câu nói này của Phương Nghiên tự nhiên đến mức tôi còn chưa kịp phản ứng thì Chu Hàng đã đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Phương Nghiên rồi.

Trước đây mỗi lần tôi chuẩn bị cơm cho Chu Hàng đều mang phần cho hai người rồi ở lại công ty ăn cùng cô ấy.

Ngay cả An Trạch cũng chỉ mới ăn cơm tôi nấu có một lần.

Tôi cứ tưởng cô ấy muốn ba chúng tôi cùng ăn nhưng tôi không ngờ cô ấy lại trực tiếp đưa đũa cho Chu Hàng vô cùng thành thạo, giọng điệu tự nhiên: "Ăn đi, ăn xong còn phải làm tiếp đấy!"

Chu Hàng nhận lấy đôi đũa, nói một câu cảm ơn.

Cô ấy hoàn toàn không hỏi xem tôi đã ăn chưa.

Tôi ngồi đối diện Phương Nghiên, nhìn hai người đang ăn uống trước mặt mà trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Chu Hàng gắp một con tôm rồi vừa c.ắ.n một miếng, đôi mắt lập tức sáng rực lên: "Ngon quá đi!"

"Sếp Phương, chị thật có phúc lớn, lấy được một người chồng tuyệt vời thế này!"

Rõ ràng trên mặt Phương Nghiên đang nở nụ cười đắc ý hưng chỉ số trên đầu lại vì một câu nịnh nọt của Chu Hàng mà sụt giảm thêm hai phần trăm.

75%.

Cảm giác nghẹn ứ không nói nên lời ở n.g.ự.c cuối cùng đã có đáp án.

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, hoàn toàn coi tôi như không khí.

Cho đến khi họ ăn xong, cả hai đều đặt đũa xuống.

Phương Nghiên nói: "Chồng ơi, anh dọn dẹp chỗ này xong là có thể về rồi."

"Em còn có việc phải bận."

Tôi nhìn chằm chằm Phương Nghiên với nụ cười như không cười.

Tôi nói: "Phương Nghiên, anh vẫn chưa ăn cơm trưa."

3

Phương Nghiên sững người, Chu Hàng cũng ngẩn ra.

Phương Nghiên nhanh ch.óng phản ứng lại.

Phần cơm cho hai người này vốn dĩ là của tôi và cô ấy thế mà cô ấy lại để cho Chu Hàng ăn phần của tôi.

Chu Hàng lập tức hoảng hốt, lúng túng giải thích: "Sếp Trình, xin lỗi, em, em không biết!"

"Để em đi mua phần khác cho anh nhé, anh muốn ăn gì?"

Tôi lại cúi đầu bắt đầu dọn dẹp đĩa thức ăn thừa trên bàn rồi bình thản nói: "Không cần."

Chu Hàng sốt ruột đến mức vành mắt đỏ hoe: "Sếp Trình, em thật sự không cố ý đâu, sếp Phương bảo em ăn thì em ăn thôi!"

"Em..."

Chương 1 - Sự Phản Bội Tuyệt Đối Của Cô Ấy - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia