Sự hoảng loạn trên mặt Phương Nghiên khi đối diện với đôi mắt e dè của Chu Hàng đã biến mất một nửa.
Cô ấy gượng cười lắc đầu: "Không có gì."
“Chỉ là chồng tôi đang giận dỗi thôi!"
"À? Vậy, có cần em đi giải thích với anh ấy giúp chị không?"
"Tối qua, em, em thật sự không cố ý!"
"Tại em sợ quá..."
"Em ở đây cũng chẳng có bạn bè gì..."
"Chỉ có thể nghĩ đến việc gọi cho chị..."
Gương mặt nhỏ của Chu Hàng lộ vẻ tủi thân, hốc mắt đỏ hoe như sắp khóc.
"Không, không liên quan đến cậu!"
"Anh ấy chỉ là ở nhà lâu quá nên thiếu cảm giác an toàn thôi, cũng bình thường."
"Đợi tôi giúp cậu chuyển nhà xong sẽ đi dỗ anh ấy."
Ánh mắt Phương Nghiên rơi vào túi trà sữa mang về trên tay Chu Hàng: "Đây là?"
Chu Hàng lập tức thu lại vẻ mặt tủi thân, cười cười giơ túi trà sữa lên: "Để cảm ơn chuyện hôm qua."
"Đây."
"Khách sáo quá rồi."
Phương Nghiên nhận lấy túi trà sữa, bên trong có hai cốc.
Cô ấy tiện tay lấy một cốc đưa cho Chu Hàng.
Hai người đứng trước cửa sổ sát đất, trò chuyện về việc muốn thuê nhà ở đâu rồi bàn về ngân sách thuê nhà, bàn về kế hoạch tương lai mà chỉ số trên đầu Phương Nghiên cũng đang nhảy số giảm dần từng chút một.
66%.
63%.
61%.
Khi đến Ôn Thị, đã gần mười hai giờ đêm.
Chiếc Tesla của bạn thân đỗ trước cửa ga tàu.
Cậu ấy nhìn thấy tôi và Nhạc Nhạc thì cười vẫy tay với chúng tôi.
Nhạc Nhạc phấn khích chạy về phía cậu ấy rồi nhào vào lòng cậu ấy: "Bố đỡ đầu!"
Cậu ấy thuận thế bế Nhạc Nhạc lên, hôn một cái lên má thằng bé: "Thấy bố đỡ đầu có vui không nào?"
"Vui ạ!"
"Vậy con nên thể hiện niềm vui của mình thế nào đây?"
Bàn tay nhỏ của Nhạc Nhạc ôm lấy mặt cậu ấy, cũng hôn lại một cái.
"Ừm, thế mới ngoan chứ."
Cậu ấy nhìn tôi: "Sao đột nhiên lại đến tìm tôi thế?"
Tôi không nói gì, mở cốp xe bỏ vali vào.
Cậu ấy thấy tôi im lặng thì thu lại nụ cười: "Chỉ số thay đổi rồi à?"
Tôi cười khổ.
"Mẹ kiếp!"
"Cứ tưởng trên đời này thật sự có người phụ nữ không thay lòng!"
"Tôi nhìn lầm cô ta rồi!"
Chuyện tôi có thể nhìn thấy độ trung thành, chỉ có một mình cậu ấy biết.
Hồi đại học, hai cô bạn gái của cậu ấy muốn chia tay đều bị tôi dự đoán trước.
Bạn cùng phòng khác, bạn gái muốn ngoại tình, tôi cũng có thể dự đoán trước.
Cậu ấy tò mò hỏi tôi có phải có năng lực đặc biệt gì không.
Tôi cười bảo tôi có thể nhìn thấy độ trung thành trên đầu mỗi người.
Cậu ấy không những không nghi ngờ mà còn tỏ vẻ phấn khích: "Thật á? Thế cậu có nhìn thấy độ trung thành trên đầu tôi không?"
Tôi gật đầu.
"Là bao nhiêu, bao nhiêu?"
Cậu ấy thấy tôi không nói thì sốt ruột.
"Là bao nhiêu cơ mà!"
"95%."
Cậu ấy tặc lưỡi: "Sao không phải là 100%?"
Tôi nói: "Ngoài tình yêu ra, các mối quan hệ khác chỉ cần duy trì trên 60% là đủ rồi."
Sau ngày đó, cứ mỗi khi yêu đương, cậu ấy lại lén hỏi tôi về độ trung thành của đối phương dành cho cậu ấy và chỉ cần độ trung thành tụt xuống dưới 80% thì cậu ấy sẽ chủ động chia tay trước để trừ hậu họa.
Đó cũng là lý do tại sao đến tận bây giờ, khi đã 35 tuổi, cậu ấy vẫn chưa kết hôn.
Cho đến nay, tôi chỉ thấy độ trung thành của một mình Phương Nghiên có thể giữ vững ở mức một trăm phần trăm suốt mười năm ròng.
Chỉ là bây giờ...
7
Bạn nối khố dẫn chúng tôi đi ăn buffet hải sản rồi lái xe đưa về căn hộ lớn của cậu ấy.
Từ sau khi đinh ninh rằng ai rồi cũng sẽ thay lòng đổi dạ thì bạn nối khố lập tức không yêu đương nữa mà toàn tâm toàn ý dồn sức cho sự nghiệp.
Bây giờ đã là tổng giám đốc của một tập đoàn lên sàn rồi.
Tôi và Nhạc Nhạc ở nhà bạn nối khố hai ngày.
Trọn vẹn hai ngày, Phương Nghiên không hề về nhà.
Ban ngày cô ấy bận rộn giúp Chu Hàng tìm nhà và buổi tối còn phải chăm sóc Chu Hàng.
Chu Hàng không biết giặt quần áo, không biết nấu cơm, không biết lau nhà và có lần suýt chút nữa thiêu trụi cả nhà bếp.
Phương Nghiên hết cách, đành tiếp tục chăm sóc cậu ta.
Cô ấy nhắn tin cho tôi: [Khả năng tự lập của Chu Hàng kém quá, đợi em dạy cậu ấy xong rồi em sẽ về.]
Tin nhắn gửi đi vẫn là dấu chấm than màu đỏ.
Phương Nghiên nhìn dấu chấm than màu đỏ mà thấy bứt rứt trong lòng nhưng rất nhanh, cô ấy đã bị giọng nói của Chu Hàng thu hút, bận rộn với những việc khác.
Cô ấy nghĩ Trình Mặc chắc là đang giận dỗi cô ấy thôi.
Dù sao thì trước đây, tôi cũng từng vì chuyện của cô ấy và An Trạch mà cãi nhau với cô ấy rồi.
Nhưng cô ấy đã quên mất chuyện giữa cô ấy và An Trạch, tổng cộng tôi chỉ làm ầm lên đúng một lần.
Hôm đó trời mưa to, tôi bảo cô ấy đi đón Nhạc Nhạc tan học.
Rõ ràng cô ấy đã hứa rất chắc nịch nhưng lại để Nhạc Nhạc đứng chờ ở phòng bảo vệ ròng rã suốt một tiếng đồng hồ, cuối cùng vẫn là giáo viên chủ nhiệm gọi điện cho tôi, tôi mới vội vã chạy đến.
Lúc tôi chạy đến nơi, Nhạc Nhạc ôm lấy tôi khóc nức nở một hồi lâu.
Thậm chí tôi không dám tưởng tượng một đứa bé nhỏ xíu đứng một mình trong phòng bảo vệ mà nhìn những bạn học xung quanh lần lượt được bố mẹ đón về sẽ có cảm giác gì chứ.
Phương Nghiên về nhà là tôi cãi lớn một trận với cô ấy.
Cô ấy giải thích với tôi rằng An Trạch bị viêm ruột thừa cấp tính phát tác.
Trời mưa quá lớn, xe cấp cứu 120 phải mất nửa tiếng mới đến nơi nên cô ấy lái xe đưa đi mười lăm phút là đủ.
Thế là cô ấy đưa An Trạch đi trước.
Kết quả không ngờ lại bị lỡ dở ở bệnh viện một lúc.
Sau này khi An Trạch khỏe lại, còn cố ý xách quà đến nhà cảm ơn Phương Nghiên.
Điều quan trọng nhất là Phương Nghiên đối mặt với An Trạch vô cùng thản nhiên và chỉ số trên đầu cô ấy vẫn luôn không hề thay đổi.
Ba ngày sau, cuối cùng Phương Nghiên cũng giúp Chu Hàng chuyển nhà xong.
Nhà mới nằm ở một khu chung cư mới.
Tiền thuê nhà tính ra một tháng đã hai nghìn.
Lương của Chu Hàng một tháng mới có bốn nghìn.
Phương Nghiên trực tiếp đóng luôn tiền nhà một năm cho Chu Hàng và bảo cậu ta cứ yên tâm ở lại đó.
Để báo đáp Phương Nghiên, Chu Hàng nài nỉ mời cô ấy ăn cơm.
Hai người ăn ở quán lẩu mãi đến mười giờ mới về.
Trên đường quay về, Phương Nghiên mua sầu riêng và bánh kem nhỏ.
Cô ấy thầm nghĩ mình đã mấy ngày không về rồi, nhất định phải dỗ dành hai cái hũ giấm nhỏ ở nhà cho thật tốt mới được nhưng đẩy cửa bước vào mới phát hiện trong nhà tối thui.
“Ông xã, Nhạc Nhạc, em về rồi đây!”
Phương Nghiên vừa thay giày vừa đi về phía phòng ngủ nhưng sau khi phát hiện trong phòng ngủ cũng không có ai thì hoàn toàn hoảng loạn.
Một nỗi sợ hãi không đầu không cuối bao trùm lấy cô ấy.
Cho đến khi cô ấy nhìn thấy tờ thỏa thuận ly hôn đặt trên bàn trà ở phòng khách thì run rẩy cầm tờ thỏa thuận ly hôn trên bàn lên.
Cô ấy mới lật xem hai trang thì nhịp thở đã bắt đầu dồn dập.