An Trạch trừng mắt lườm Chu Hàng rồi quay đầu bước ra ngoài nhưng Chu Hàng vẫn không đi mà vẫn đứng trước mặt Phương Nghiên.
"Sếp Phương..."
"Tôi bảo cậu ra ngoài, không nghe thấy à?"
Đây là lần đầu tiên Phương Nghiên nói lời nặng nề với Chu Hàng.
Chu Hàng sững người.
Cậu ta không ngờ Phương Nghiên lại dùng giọng điệu này để nói chuyện với mình nên ngẩn ra ba giây, thấy Phương Nghiên không có ý định dỗ dành mình.
Cậu ta phụng phịu quay người bước đi.
10
Phương Nghiên chằm chằm nhìn tờ ly hôn trên bàn mà không sao hiểu nổi.
Cô ấy chỉ giúp đỡ một cấp dưới nhưng sao lại đi đến bước đường ly hôn thế này?
Trình Mặc trước đây đâu phải thế này.
Cô ấy trước kia cũng từng đưa An Trạch về nhà.
An Trạch bị sốt cô ấy cũng từng chăm sóc nhưng lúc đó Trình Mặc còn khen cô chu đáo với cấp dưới.
Tại sao đến lượt Chu Hàng thì lại hoàn toàn khác biệt?
Cô ấy nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một khả năng duy nhất.
Trình Mặc ghen tị vì Chu Hàng trẻ hơn.
Dẫu sao, An Trạch và Trình Mặc tuổi tác xấp xỉ nhau nhưng cô ấy lại quên mất rằng, cô ấy đưa An Trạch về nhà là vì liên hoan công ty, An Trạch đã uống rượu.
Cô ấy chăm sóc An Trạch bị sốt cũng chỉ vỏn vẹn nửa tiếng vì bạn của An Trạch đã đến rồi.
Từ trước đến nay An Trạch vẫn luôn là một trợ lý biết điều chừng mực.
Anh ấy biết cấp trên của mình đã có gia đình, biết nam nữ thọ thọ bất thân và cũng có vòng tròn của riêng mình, có bạn bè của riêng mình, lại càng biết cách giữ khoảng cách với phụ nữ đã có chồng.
Còn Chu Hàng rõ ràng biết Phương Nghiên có gia đình vậy mà nửa đêm vẫn gọi điện cho cô ấy.
Phương Nghiên đổi điện thoại gọi cho tôi, khản đặc giọng nói: “Chồng ơi, chúng ta nói chuyện được không?”
“Nói gì?”
“Em và Chu Hàng…”
“Phương Nghiên, quan hệ giữa em và Chu Hàng thế nào anh không muốn biết, cũng khinh chẳng buồn biết.”
“Nếu em không đồng ý ly hôn thì anh cũng không ngại ra tòa.”
“Thực sự nhất thiết phải làm đến bước này sao?”
“Tình cảm mười năm của chúng ta…”
“Em dám thề rằng em chưa từng động chút tâm tư nào với Chu Hàng không?”
Phương Nghiên chần chừ.
Tôi nói: “Phương Nghiên, anh có thể nhìn thấy độ trung thành trên đầu mỗi người.”
“Trước đây độ trung thành của em đối với anh luôn là một trăm phần trăm.”
“Nhưng bây giờ…”
“Chỉ còn lại sáu mươi phần trăm.”
“Cho nên, Phương Nghiên, là em đã phản bội đoạn tình cảm này trước.”
Phương Nghiên trầm mặc.
Chu Hàng đã bị sa thải, là do An Trạch đuổi việc.
Nghe nói lúc đi, cậu ta còn đến chỗ Phương Nghiên khóc lóc một trận.
Phương Nghiên còn muốn nói giúp cho Chu Hàng nhưng chưa kịp mở lời đã bị An Trạch cắt đứt: "Nếu cô còn muốn vãn hồi với sếp Trình thì đừng có nói giúp cho cậu ta nữa."
Phương Nghiên lập tức ngậm miệng lại.
Sau khi sa thải Chu Hàng, Phương Nghiên lại một lần nữa đến Ôn thị.
Tôi vừa định cùng Đào Triết và Nhạc Nhạc ra ngoài chơi nhưng vừa ra khỏi cửa khu chung cư, đã bị Phương Nghiên gọi lại: "Trình Mặc."
Nhạc Nhạc quay đầu lại, nhìn thấy Phương Nghiên, cười rạng rỡ lao tới: "Mẹ!"
Phương Nghiên ôm xốc Nhạc Nhạc lên: "Nhạc Nhạc có nhớ mẹ không nào."
"Có ạ!"
Cho đến nay, đứa con trai ba tuổi vẫn chưa biết gì cả.
Thằng bé không biết tình cảm của bố mẹ đã đi đến hồi kết và không biết bố mẹ sắp sửa ly hôn.
Phương Nghiên nhìn tôi: "Chu Hàng đã bị sa thải rồi."
"Từ nay về sau em sẽ không bao giờ có bất kỳ liên lạc nào với cậu ấy nữa."
Tôi ngắt lời cô ấy: "Người sa thải Chu Hàng là An Trạch, không phải em."
“Phương Nghiên, đừng vơ công trạng về mình, em không nỡ đâu.”
Đáy mắt cô ấy lướt qua một tia ngượng ngùng: "Dù sao thì Chu Hàng cũng đã bị đuổi việc rồi, anh có thể cho em thêm một cơ hội nữa không?"
"Mấy ngày nay, em thực sự rất nhớ anh."
Miệng thì nói nhớ nhưng con số trên đầu cô vẫn chỉ dừng lại ở mức 63%.
11
Tôi vẫy tay gọi Nhạc Nhạc: "Đi công viên giải trí thôi con."
Nhạc Nhạc vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Phương Nghiên: "Mẹ ơi, con đi công viên giải trí chơi đây, lát nữa con lại tìm mẹ."
Khi chúng tôi từ công viên giải trí trở về thì Phương Nghiên đã về từ lâu.
Chu Hàng lại sốt rồi.
Cậu ta khóc lóc gọi điện cho cô ấy.
Cô ấy chẳng chút do dự mua ngay chuyến bay sớm nhất để quay về chăm sóc Chu Hàng.
An Trạch gửi cho tôi ảnh chụp màn hình bài đăng trên mạng xã hội của Chu Hàng.
Phương Nghiên đang đeo tạp dề nấu cháo trong bếp cho cậu ta.
Dòng trạng thái: [Cảm giác được người khác cưng chiều thật tốt.]
An Trạch nói: [Sếp Trình, trước đây tôi còn muốn khuyên anh, giờ thì thấy, ly hôn là đúng!]
Tôi không ngờ ba ngày sau, Phương Nghiên lại đồng ý ly hôn.
Cô ấy đổi số gọi cho tôi và nói rằng thỏa thuận ly hôn đã ký xong.
"Tài sản đều thuộc về anh, nhà cửa cũng của anh, quyền nuôi con cũng thuộc về anh, em ra đi với hai bàn tay trắng."
Giọng cô ấy đầy vẻ mệt mỏi: "Thỏa thuận ly hôn trước đó em đã xé rồi, khi nào anh về thì ký lại nhé."
Tôi vô cùng kinh ngạc: "Phương Nghiên, chẳng phải trước đây em mãi không chịu đồng ý sao?"
Phương Nghiên trong điện thoại khẽ cười.
Trong tiếng cười đó có quá nhiều điều tôi không hiểu nổi thế là tôi mua vé máy bay về ngay trong ngày.
Đào Triết ngăn tôi lại: "Không phải Phương Nghiên đang ủ mưu gì đó chứ?"
Dù do dự nhưng tôi vẫn quyết định về xem rốt cuộc là chuyện gì.
Khi về đến nhà, trời đã tối.
Tôi đẩy cửa bước vào, một mùi t.h.u.ố.c lá sộc lên.
Phòng khách không bật đèn, thấp thoáng thấy một bóng người đang ngồi trên sofa.
Tôi bật đèn cái 'tạch', thấy Phương Nghiên đang ngồi một mình trên sofa và trong gạt tàn trên bàn trà đầy những mẩu t.h.u.ố.c lá.
Phương Nghiên đã cai t.h.u.ố.c được năm năm rồi nhưng không ngờ bây giờ lại hút lại.
Cô ấy thấy tôi thì nở một nụ cười khổ: "Mẹ em lát nữa sẽ đến đón Nhạc Nhạc, chúng ta nói chuyện t.ử tế đi."
Nhạc Nhạc cũng cảm nhận được bầu không khí không ổn.
Thằng bé không giống lần trước, không lao vào lòng Phương Nghiên nữa mà nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, nép sau lưng tôi.
Trong lúc tôi thu dọn đồ đạc trong phòng thì mẹ vợ đến.
Bà nhìn Phương Nghiên một cái rồi vẫy tay gọi Nhạc Nhạc: "Bà ngoại đưa con đi ăn kem."
Nhạc Nhạc nhảy chân sáo theo bà ngoại đi mất.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Phương Nghiên đẩy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn về phía tôi: "Em đã ký rồi."
Tôi ngước mắt nhìn cô ấy.
Không ngờ chỉ số trên đầu cô ấy đã tăng lên 87% chỉ trong ba ngày ngắn ngủi.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tôi nhíu mày nhìn chằm chằm Phương Nghiên.
Dưới mắt cô ấy có quầng thâm rất đậm, không trang điểm.
Mái tóc dài buộc tùy tiện ra sau trông vô cùng tiều tụy.
"Phương Nghiên, tại sao lại đột nhiên đồng ý ly hôn?"
Hốc mắt cô ấy lập tức đỏ hoe, c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, run rẩy nói: "Em có lỗi với anh, có lỗi với Nhạc Nhạc."
"Tất cả đều là lỗi của em."
"Là em không nên ham hố sự mới mẻ nhất thời."
"Là em bị ma xui quỷ khiến!"
"Là em không nhìn rõ người!"