Tôi không muốn tranh cãi nên đành gật đầu. Chiều hôm đó người giúp việc tới. Cô ý tên Sơ Lệ, khoảng hai mươi bảy tuổi. Dáng người cao ráo, khuôn mặt thanh tú, khác hẳn hình dung của tôi về một bảo mẫu. Vừa bước vào nhà, cô ta đã nở nụ cười dịu dàng.
- "Chào chị Du Bạch. Từ nay em sẽ chăm sóc chị.”
Tôi gật đầu. Ấn tượng đầu tiên không tệ. Nhưng chỉ ba ngày sau tôi bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng. Buổi sáng tôi đi xuống phòng khách, Sơ Lệ đang đứng trong bếp, mặc một chiếc váy ngủ hai dây cực ngắn, lưng gần như hở hoàn toàn. Mái tóc còn ướt nước. Mà Hà Dĩ thì đang ngồi ăn sáng đối diện. Tôi khựng lại, Sơ Lệ lập tức quay đầu.
- "Chị dậy rồi à? Em vừa tắm xong nên chưa kịp thay đồ.”
Tôi không nói gì, chỉ kéo ghế ngồi xuống. Trong lòng lại dấy lên cảm giác khó chịu. Buổi chiều tôi đi lấy nước, vừa tới cửa phòng làm việc đã nhìn thấy Sơ Lệ đang đứng phía sau Hà Dĩ. Cô ta cúi người rất thấp, gần như dán sát lên lưng anh. Mùi nước hoa nồng nặc tràn ra cả hành lang.
- "Giáo sư Hà, tài liệu này để đâu ạ?”
Hà Dĩ hoàn toàn không nhận ra tư thế ấy có gì bất thường. Anh chỉ thuận miệng đáp:
- "Để trên bàn là được.”
Tôi đứng ngoài cửa không hiểu sao lại cảm thấy nghẹn trong lòng. Buổi tối tôi đem chuyện này kể với Kiều An. Cô ấy lập tức nổi nóng.
- "Con nhỏ đó có vấn đề.”
- "Tớ cũng thấy vậy.”
- "Hà Dĩ không nhận ra sao?”
Tôi cười khổ.
- "Không biết.”
Kiều An nhíu mày.
- "Hay hắn đang giả vờ không biết?”
Tôi không trả lời. Bởi vì câu hỏi đó chính tôi cũng đang nghĩ tới. Một tuần sau sự việc càng ngày càng quá đáng. Hôm ấy tôi đang ở phòng khách bỗng nghe thấy tiếng cười từ phòng bếp. Tôi bước tới nhìn thấy Sơ Lệ đang cười khanh khách, trên mặt dính đầy kem bánh. Hà Dĩ đứng bên cạnh đưa khăn giấy cho cô ta.
- "Lau đi.”
- "Cảm ơn giáo sư Hà.”
Khung cảnh ấy khiến tôi cảm thấy cực kỳ chướng mắt. Tôi xoay người bỏ đi. Đêm hôm đó lần đầu tiên tôi chủ động hỏi Hà Dĩ.
- "Anh có thấy Sơ Lệ hơi vượt quá giới hạn không?”
Anh ngẩng đầu khỏi cuốn sách.
- "Ý em là gì?”
- "Cách cô ta cư xử, cách cô ta nhìn anh.”
Hà Dĩ bật cười.
- "Em nghĩ nhiều rồi. Cô ấy chỉ đang làm việc.”
Một lần nữa anh lại nói tôi nghĩ nhiều. Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y không muốn tiếp tục tranh luận. Nửa đêm tôi khát nước nên xuống tầng. Phòng khách tối om, chỉ có ánh đèn mờ từ phòng làm việc hắt ra. Tôi đi ngang qua, đúng lúc cửa phòng mở ra, Sơ Lệ bước ra ngoài. Mái tóc xõa xuống, mặt hơi đỏ. Nhìn thấy tôi, cô ta giật mình.
- "Chị... chị chưa ngủ sao?”
Tôi nhìn cô ta.
- "Cô đang làm gì trong phòng làm việc của chồng tôi lúc nửa đêm?”
Sơ Lệ lúng túng.
- "Giáo sư Hà bảo em giúp sắp xếp tài liệu…”
Đúng lúc ấy Hà Dĩ cũng đi ra.
- "Có chuyện gì vậy?”
Tôi nhìn hai người. Trong lòng dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt. Có thứ gì đó đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát.
Sáng hôm sau tôi vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng đêm qua. Nhưng Hà Dĩ giải thích rất bình tĩnh. Anh nói đang chuẩn bị tài liệu nghiên cứu. Sơ Lệ chỉ hỗ trợ phân loại. Không hơn, không kém, mọi thứ đều hợp lý. Hợp lý đến mức tôi không tìm ra được bất kỳ bằng chứng nào để phản bác.
Thế nhưng trực giác của phụ nữ chưa bao giờ vô duyên vô cớ. Tôi bắt đầu chú ý tới Sơ Lệ nhiều hơn. Và rồi tôi phát hiện một chuyện khiến mình nổi da gà. Hôm đó tôi vô tình quay về phòng ngủ giữa trưa. Cửa chỉ khép hờ, bên trong không có ai. Nhưng Sơ Lệ lại đang đứng trước tủ quần áo của tôi, trên tay cầm chiếc áo sơ mi của Hà Dĩ. Cô ta áp nó lên mặt rồi nhắm mắt, hít sâu. Như thể đang tận hưởng một thứ gì đó vô cùng quý giá. Tôi đứng c.h.ế.t lặng ngoài cửa. Mấy giây sau Sơ Lệ mới phát hiện ra tôi. Khuôn mặt lập tức trắng bệch.
- "Chị Du Bạch…”
Tôi nhìn cô ta, lần đầu tiên không giữ nổi bình tĩnh.
- "Cô bị điên à?”
Buổi tối, Kiều An vừa nghe xong đã đập bàn.
- "Tớ biết ngay mà! Con nhỏ này chắc chắn có ý đồ! Đi, đi bắt quả tang.”
Cuối cùng, tôi bị cô ấy kéo về nhà. Tiếng giày cao gót vang lên dồn dập trên hành lang như tiếng trống ra trận. Tôi quên mang chìa khóa. Bấm chuông rất lâu, chị Sơ Lệ mới ra mở cửa. Mặt chị ta đỏ bừng.
- “Thưa bà, bà về rồi.”
Nghe thấy tiếng động, Hà Dĩ cũng bước ra.
- “Anh đang định đi tìm em. Em đi đâu cả tối vậ…”
Nhưng chưa kịp nói hết câu, Kiều An đã đẩy anh sang một bên.
- “Cút ra.”
Cô ấy chỉ ngón tay sơn đỏ rực vào mặt Hà Dĩ.
- “Lát nữa tôi sẽ tính sổ với anh.”
Sau đó, Kiều An quay sang nhìn Sơ Lệ.
- “Muốn làm bà chủ à? Cũng phải xem mình có đủ tư cách không đã.”
Sơ Lệ lập tức phản bác.
- “Đừng vu khống người khác. Nói gì cũng phải có bằng chứng.”
Kiều An cười lạnh. Ánh mắt đầy khinh bỉ.
- “Im miệng đi. Biết điều thì thu dọn hành lý rồi cút khỏi đây. Đừng tự làm mất mặt mình nữa.”
Sơ Lệ lập tức nhìn về phía Hà Dĩ cầu cứu. Hà Dĩ bước lên.
- “Đây là chuyện gia đình chúng tôi, không cần cô xen vào…”
- “Câm miệng.”
Kiều An gắt lên. Nói rồi, cô ấy túm tay Sơ Lệ kéo thẳng về phía phòng giúp việc.
- “Cho chị mười phút. Dọn hết đống đồ rác đó rồi biến.”
Nhưng Sơ Lệ cũng không phải người dễ bắt nạt. Nhân lúc Kiều An không đề phòng, chị ta hất mạnh cô ấy vào tường.