Sau đó một tuần, Hà Âm nói anh phải đi công tác. Anh bảo mình đến một thành phố lân cận để tham dự buổi diễn thuyết của một giáo sư nổi tiếng. Lần này bọn họ chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng. Không những có lịch trình cụ thể, mà còn đưa cho tôi xem cả vé tham dự. Nhưng…bọn họ có thật sự đi hay không. Chẳng mấy chốc tôi sẽ biết. Tôi bất ngờ ghé thăm nhà Kiều An. Cô ấy mở cửa trong bộ đồ ngủ lụa mỏng. Khi nhìn thấy tôi, vẻ mặt cô ấy thoáng hiện lên sự thất vọng.
- “Du Bạch, sao cậu lại đến đây?”
Tôi nhướng mày, đưa túi mua sắm trong tay cho cô ấy.
- “Cậu thích sầu riêng mà. Cửa hàng trái cây dưới nhà tớ vừa nhập lô sầu riêng Ri6 mới, nên tớ mua hai quả mang qua cho cậu.”
Kiều An nghiêng người nhường đường cho tôi vào. Đúng lúc tôi chuẩn bị thay giày, ánh mắt tôi chợt dừng lại. Dưới tủ giày có một đôi dép nam. Kích cỡ gần giống hệt đôi dép của Hà Âm. Màu xanh lam cũng là màu anh thích nhất. Tôi bật cười.
- “Cậu có người yêu từ khi nào thế? Sao không giới thiệu bạn trai cho tớ biết?”
Kiều An lúng túng đá đôi dép vào sâu dưới gầm tủ. Sau đó vội vàng vuốt tóc.
- “Mọi thứ vẫn chưa ổn định hẳn. Tớ định khi nào chính thức rồi sẽ nói cho cậu biết.”
Tôi nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ, giả vờ ngây thơ hỏi:
- “Ồ? Đẹp trai không? So với Hà Âm thì ai đẹp trai hơn?”
Kiều An nhìn tôi sau đó đột nhiên mỉm cười, khôi phục lại vẻ bình tĩnh thường ngày.
- “Cậu đúng là trẻ con. Ừm… cũng khá giống nhau đấy.”
Trước khi tôi kịp hỏi thêm gì. Cô ấy đã nhanh ch.óng đổi chủ đề.
- “Đừng nói chuyện của tớ nữa. Còn việc ly hôn giữa cậu và Hà Âm thì sao rồi?”
- “Tớ không định ly hôn nữa.”
Tôi mỉm cười.
- “Dạo này Hà Âm đối xử với tớ rất tốt. Bây giờ anh ấy chẳng cho tớ làm việc gì cả.”
Nhìn thấy vẻ mặt hơi biến sắc của cô ấy tôi biết mình đã thành công. Tôi ghé sát lại, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa.
- “Hà Âm còn nói muốn có thêm một đứa con với tớ nữa.”
Cô ấy nghe xong thì cố gắng kiềm chế cảm xúc nhưng trong ánh mắt lại hiện lên vẻ thất vọng rõ rệt. Nếu không biết sự thật có lẽ tôi sẽ thật sự cảm động trước sự lo lắng đó.
- “Lâm Du Bạch, đôi khi tớ thật sự không hiểu cậu nghĩ gì. Cậu quên cảm giác đau đớn trước đây rồi sao?”
Không, cậu nhầm rồi. Thứ rác rưởi mà chính tôi còn không cần. Thì làm sao có thể để cậu nhặt được? Tôi kéo tay Kiều An, làm nũng:
- “Ôi đừng giận mà. Tớ thấy Hà Âm thật sự thay đổi rồi. Tớ tin bọn tớ sẽ hạnh phúc.”
Nhìn cô ấy cố nén giận mà không có chỗ phát tiết. Trong lòng tôi vô cùng hả hê.
- “Tớ biết cậu lo cho tớ. Nhưng cậu cũng nên nghĩ cho bản thân đi. Nếu người đàn ông đẹp trai đó thật sự phù hợp thì cưới luôn đi. Hôn nhân vốn là chuyện tốt mà.”
Trong lòng cả hai đều hiểu, người đàn ông đẹp trai mà tôi đang nói tới chính là Hà Âm. Nếu tôi không ly hôn thì cô ấy mãi mãi không thể cưới anh. Muốn tôi ly hôn sao? Xin lỗi. Tôi sẽ không làm vậy. Kiều An lạnh giọng:
- “Vậy ra cậu cũng biết tớ quan tâm cậu à? Tớ bảo cậu ly hôn mà cậu không nghe. Sau này cãi nhau thì đừng đến khóc với tớ nữa.”
Tôi mỉm cười tựa đầu lên vai cô ấy tiếp tục làm nũng.
- “Biết rồi mà. Cậu là người tốt nhất với tớ.”
Đúng lúc ấy chiếc điện thoại đặt trên bàn đột nhiên đổ chuông. Tôi liếc nhìn màn hình. Tên hiển thị là: Hà Âm. Gần như ngay lập tức Kiều An theo phản xạ muốn cúp máy. Tôi giả vờ ngây thơ:
- “Ơ? Hà Âm gọi kìa. Mau nghe xem có chuyện gì gấp không.”
Kiều An nuốt khan một cái rồi nhận cuộc gọi. Giọng nói bất lực của Hà Âm vang lên từ đầu dây bên kia:
- “Dưới nhà em khó tìm chỗ đậu xe quá…”
Khoảnh khắc ấy tôi có cảm giác như chính mình mới là kẻ chen chân vào giữa một đôi tình nhân đã yêu nhau nhiều năm. Kiều An vội vàng ngắt lời anh:
- “Tôi bảo anh đến đón Du Bạch thôi mà, sao còn làm quá lên vậy? Cứ đậu xe trước cửa hàng tiện lợi là được.”
Đầu dây bên kia rõ ràng khựng lại.
- “À… được.”
Thú vị thật. Tôi đến nhà bạn thân nhưng lại được chồng đón trong khi chồng tôi đang đi “công tác”. Tôi rất muốn biết sau này anh định giải thích chuyện này thế nào. Kiều An cúp máy rồi vội vàng giải thích:
- “Tớ thấy trời sắp mưa nên bảo anh ấy đến đón cậu. Ai ngờ anh ấy còn không tìm được chỗ đậu xe.”
Còn chưa đợi tôi hỏi, bọn họ đã chủ động giải thích trước. Đây chẳng phải hành động che giấu điển hình sao?
- “Ôi An An, cậu đúng là chu đáo với tớ quá.”
Khi Hà Âm bước vào nhà, anh thoáng ngẩn người. Có lẽ anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần rằng tôi sẽ làm ầm lên, sẽ chất vấn anh vì sao nói dối chuyện công tác. Nhưng tôi không làm vậy. Tôi mỉm cười bước tới.
- “Anh yêu, chẳng phải anh đang đi công tác sao? Nếu muốn đến đón em thì sao không gọi cho em trước?”
Chưa kịp để Hà Âm trả lời, Kiều An, người luôn cho rằng mình rất thông minh, đã vội vàng lao ra giải vây.
- “Anh ấy không tìm được chỗ đậu xe. Ngoài gọi cho tớ thì còn biết hỏi ai nữa?”
Tôi suýt bật cười. Không hỏi bảo vệ tòa nhà, lại đi hỏi cô? Lý do này thật sự quá vụng về. Tôi bước tới nắm lấy tay Hà Âm mỉm cười nhìn anh.
- “À! Em hiểu rồi. Anh muốn tạo bất ngờ cho em đúng không?”
Hà Âm sững người trong giây lát. Sau đó nở nụ cười dịu dàng quen thuộc. Anh đưa tay véo nhẹ má tôi.
- “Em thông minh thật đấy.”
Xin lỗi nhé, tôi vô tình phá hỏng buổi hẹn hò của hai người rồi. Nhưng những lời nói dối của các người thật sự quá sơ hở. Chỉ cần là người tỉnh táo đều nhận ra. Tôi chưa từng nói với Hà Âm rằng mình đang ở nhà Kiều An. Vậy làm sao anh biết được? Kể từ lúc tôi bước vào nhà Kiều An cũng chưa từng động vào điện thoại. Cho nên cô ấy càng không thể gọi anh tới đón tôi. Vì thế chỉ còn một khả năng duy nhất. Ngay từ đầu Hà Âm đến đây để gặp Kiều An. Chỉ là trong ván cờ này tôi muốn mình tiếp tục đóng vai một kẻ ngốc thêm một chút nữa.