Rời khỏi quán cà phê, tôi không về nhà ngay. Không hiểu vì sao sau khi thật sự ký tên vào tờ đơn ly hôn tôi lại không thấy nhẹ nhõm như mình tưởng. Ngược lại trong lòng chỉ còn một khoảng trống rất lớn. Tôi đi bộ vô định trên phố, trời đã bắt đầu nhá nhem tối, dòng người qua lại tấp nập mà tôi lại có cảm giác như mình bị bỏ lại ở một thế giới khác. Cuối cùng tôi bước vào một quán cà phê ven đường, gọi một ly latte rồi ngồi xuống cạnh cửa sổ. Ly cà phê đặt được đặt trước mặt nhưng tôi không động vào. Không biết từ lúc nào, nước mắt lại lặng lẽ rơi xuống. Tôi vội vàng đưa tay lau đi, nhưng càng lau, nước mắt lại càng chảy nhiều hơn. Mười năm, một cuộc hôn nhân, một đứa con chưa kịp chào đời, cuối cùng đều kết thúc như một trò cười. Đúng lúc ấy, một chiếc khăn giấy được đưa tới trước mặt tôi.

- "Lau đi."

Một giọng nói dịu dàng vang lên.

- "Mặt cô ướt hết rồi.”

Tôi ngẩng đầu. Người đứng trước mặt rất cao, đường nét gương mặt sắc sảo, sống mũi thẳng, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, trên người mặc chiếc tạp dề pha chế màu đen đơn giản. Khóe môi anh ta luôn mang theo nụ cười nhàn nhạt. Tôi nhận lấy khăn giấy.

- "Cảm ơn.”

Người đó kéo ghế ngồi xuống đối diện.

- "Không có gì. Khách ngồi trong quán tôi khóc thành thế này, tôi cũng không thể làm ngơ được.”

Tôi bật cười. Lần đầu tiên trong cả ngày hôm nay, là một nụ cười thật sự. Người đó đưa cho tôi một tấm danh thiếp.

- "Tôi là Hướng Nam, chủ quán cà phê này.”

Tôi nhận lấy theo phản xạ.

- "Lâm Du Bạch.”

- "Tôi biết.”

Hướng Nam bật cười.

- "Tôi là fan của cô.”

Tôi hơi bất ngờ.

- "Fan của tôi?”

- "Ừ.”

Hướng Nam gật đầu.

- "Tôi rất thích những video nấu ăn cô đăng trên mạng.”

Nói rồi, cô ấy chỉ về phía quầy bar phía sau.

- "Thật ra tôi đang muốn mở thêm một khu bếp bánh và đồ ăn nhẹ. Nếu có cơ hội, tôi rất muốn được hợp tác với cô.”

Tôi ngẩn người. Không ngờ vừa mới kết thúc một cuộc hôn nhân hỗn loạn lại có người chủ động tìm tới nói chuyện công việc với mình.

- "Anh Hướng, tôi…”

Vừa mở miệng tôi lập tức cảm thấy có gì đó không đúng. Hướng Nam nhướng mày.

- "Anh Hướng?”

Mấy giây sau, cô ấy bật cười. Tiếng cười trong trẻo đến bất ngờ. Cô hơi cúi người về phía trước.

- "Thật ra tôi là nữ.”

Tôi lập tức cứng đờ.

- "Tôi... xin lỗi.”

Hướng Nam cười đến mức hai mắt cong cong.

- "Không sao, ai gặp tôi lần đầu cũng nhận nhầm như vậy.”

Nói rồi cô ấy lấy lại tấm danh thiếp trong tay tôi viết thêm một dãy số phía sau.

- "Đây là số riêng của tôi. Nếu sau này muốn hợp tác thì cứ liên lạc.”

Tôi nhìn dãy số trên danh thiếp rồi lại nhìn người phụ nữ trước mặt. Bình tĩnh, tự tin, thoải mái. Giống như hoàn toàn không bị bất cứ ai hay bất cứ chuyện gì ảnh hưởng. Nhìn cô ấy tôi bỗng nhận ra, cuộc đời mình có lẽ không chỉ xoay quanh tình yêu hay hôn nhân. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều khả năng khác đang chờ đợi. Tôi siết nhẹ tấm danh thiếp trong tay. Lần đầu tiên kể từ khi mất con, lần đầu tiên kể từ khi ly hôn, tôi cảm thấy tương lai phía trước không còn tối tăm như trước nữa. Và có lẽ...đây mới là sự khởi đầu thật sự của tôi.

Một tuần sau khi ly hôn, tôi đăng video đầu tiên kể từ ngày biến mất. Tiêu đề rất đơn giản: "Cuộc sống mới bắt đầu." Video mở đầu bằng căn bếp quen thuộc. Tôi đứng trước máy quay, gầy hơn trước một chút nhưng tinh thần tốt hơn rất nhiều. Tôi nhìn vào ống kính rồi mỉm cười.

- "Xin lỗi vì đã để mọi người chờ lâu. Khoảng thời gian vừa rồi tôi đã nghỉ ngơi khá lâu. Nhưng bây giờ tôi đã trở lại rồi.”

Bình luận lập tức tràn ngập màn hình. Ai cũng vui mừng, ai cũng hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì. Tôi không trả lời, chỉ tiếp tục giới thiệu công việc mới.

- "Ngoài ra hôm nay tôi muốn thông báo một chuyện. Sắp tới tôi sẽ hợp tác với một quán cà phê để phát triển thực đơn bánh ngọt và đồ uống. Nếu mọi người có thời gian thì nhớ ghé ủng hộ nhé.”

Sau đó tôi bắt đầu giới thiệu các món bánh mới, giới thiệu thực đơn, giới thiệu không gian quán. Từ đầu tới cuối, không nhắc một chữ nào tới Hà Dĩ, cũng không nhắc tới Kiều An. Video kết thúc bằng nụ cười của tôi, giống như một lời tuyên bố rằng cuộc sống của tôi đã bước sang một chương mới. Thế nhưng cư dân mạng không nghĩ như vậy. Bởi vì có quá nhiều thứ bất thường. Tại sao tôi đột nhiên biến mất? Tại sao không còn xuất hiện cùng chồng? Tại sao không còn đeo nhẫn cưới? Tại sao chưa từng nhắc tới Hà Dĩ suốt thời gian qua? Sự tò mò bắt đầu lan rộng.

Một người, hai người rồi hàng trăm người. Có người đào lại các buổi livestream cũ. Có người lục lại video sinh nhật hôm đó. Và rồi một đoạn clip bất ngờ bị cắt ra. Chính là đoạn Hà Dĩ kéo Kiều An vào lòng sau đó hôn nhau trong lúc tôi rời khỏi khung hình. Đoạn video lập tức bùng nổ, chỉ trong một đêm, lượt xem vượt quá một triệu. Cư dân mạng nhanh ch.óng tìm ra danh tính hai người. Mọi chuyện hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.

Diễn đàn trường đại học nơi Hà Dĩ công tác ngập tràn bài viết. Sinh viên truyền tay nhau đoạn clip, cả khoa đều biết. Nhà trường buộc phải mở cuộc điều tra. Danh tiếng mà Hà Dĩ gây dựng suốt nhiều năm sụp đổ chỉ trong vài ngày. Cuối cùng anh ta bị đình chỉ công tác, không lâu sau thì chủ động nộp đơn từ chức. Kiều An cũng chẳng khá hơn. Cô ta vốn là người rất coi trọng hình tượng. Nhưng bây giờ bất kể đi tới đâu, đều có người nhận ra, đều có người bàn tán. Những người bạn từng thân thiết bắt đầu tránh mặt. Đồng nghiệp cũng không còn muốn tiếp xúc. Cuộc sống mà cô ta từng tự hào dần dần tan vỡ.

Điều trớ trêu nhất là khi hai người cuối cùng cũng có thể danh chính ngôn thuận ở bên nhau thì họ lại không còn hạnh phúc nữa. Áp lực từ dư luận, áp lực từ công việc, áp lực từ cuộc sống từng chút một nghiền nát thứ tình yêu được xây dựng trên sự phản bội. Nghe nói họ bắt đầu cãi nhau liên tục, nghe nói Kiều An trách Hà Dĩ vô dụng, nghe nói Hà Dĩ lại trách Kiều An đã phá hủy cuộc đời mình. Nhưng những chuyện đó đã không còn liên quan tới tôi nữa. Buổi chiều hôm ấy tôi đang chuẩn bị nguyên liệu cho video tiếp theo. Điện thoại đột nhiên hiện lên một bình luận. Người đó hỏi:

"Chị có hận họ không?"

Tôi nhìn câu hỏi ấy thật lâu sau đó trả lời:

"Không."

"Vì người sống tốt nhất mới là người thắng."

Tôi nhấn gửi rồi tắt điện thoại. Ngoài cửa sổ ánh nắng đầu hạ rơi xuống ban công, ấm áp và sáng rõ. Tôi biết, từ hôm nay trở đi, cuộc đời của tôi sẽ không còn liên quan tới Hà Dĩ hay Kiều An nữa. Mà chỉ thuộc về chính tôi mà thôi.

Hết - Sự Thật Còn Kinh Khủng Hơn Tôi Nghĩ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia