23
Từ ngân hàng trở về, tôi không nói cho hai người bạn cùng phòng còn lại biết những gì mình đã điều tra được.
Không phải tôi không tin họ.
Chỉ là tôi không muốn chuyện Mít Ướt đã làm bị nhiều người biết hơn.
Có lẽ chuyện này không mấy vẻ vang.
Mít Ướt đã c.h.ế.t rồi, thôi thì đừng để danh tiếng của cậu ấy sau khi c.h.ế.t còn khó nghe hơn nữa.
24
Đầu tháng Sáu, năm học đầu tiên đã sắp kết thúc.
Giáo viên các môn đều đã giao bài tập đ.á.n.h giá cuối kỳ. Yêu cầu đ.á.n.h giá của chuyên ngành tôi đặc biệt nghiêm ngặt, nên cả đám chúng tôi túm tụm trong phòng ký túc xá, bận tối mắt tối mũi.
Bài tập ở đại học, rất nhiều khi không nhất thiết phải tự mình làm, có thể nhờ những bạn có kinh nghiệm giúp đỡ.
Nói thật, ba người chúng tôi đều không phải kiểu người ham học. Bình thường, phần lớn bài tập đều nhờ Mít Ướt giúp.
Mặc dù cậu ấy không học cùng chuyên ngành với chúng tôi, nhưng kiến thức nào cũng có thể vận dụng linh hoạt, bài tập làm ra có chất lượng rất cao.
Không ngờ lần đầu tiên chúng tôi tưởng nhớ cậu ấy, lại là nhớ những ngày có cậu ấy giúp làm bài tập.
Cũng thật trùng hợp, từ chuyện này, tôi chợt liên tưởng đến một manh mối.
Có một ngày, lớp Mít Ướt có tiết học, còn lớp chúng tôi được nghỉ.
Trên lớp, Mít Ướt không mang theo máy tính, nhưng lại cần một tập tin trong máy tính, nên gọi điện nhờ tôi gửi cho cậu ấy.
Khi đó, cậu ấy đã gửi mật khẩu mở khóa máy tính cho tôi.
Chính mật khẩu mở khóa này khiến tôi nghĩ ra hướng tiếp tục điều tra.
25
Trong cuộc sống, rất nhiều người có thói quen đặt mật khẩu là dùng cùng một dãy số cho mật khẩu màn hình, QQ và WeChat.
Bây giờ tôi đã biết mật khẩu màn hình máy tính của Mít Ướt, vậy thì có khả năng dùng mật khẩu này để đăng nhập vào WeChat và QQ của cậu ấy.
Mang theo suy nghĩ ấy, tôi lập tức mở QQ, tìm tài khoản QQ của Mít Ướt, rồi tìm lại mật khẩu máy tính cậu ấy từng gửi cho tôi.
Tôi thử dùng điện thoại đăng nhập vào tài khoản QQ của cậu ấy.
Kết quả, dễ dàng đăng nhập thành công.
26
Thông tin trên QQ đều được đồng bộ lên đám mây, chỉ cần kiểm tra là có thể xem được lịch sử trò chuyện.
Nhưng cậu ấy không phải hội viên, chỉ có thể lưu lịch sử trò chuyện trong một tháng. Có điều, như vậy cũng đủ rồi.
Xem xong lịch sử trò chuyện, tôi không khỏi cảm thán, Mít Ướt đúng là Mít Ướt.
Tổng cộng cậu ấy cũng chẳng có mấy người trò chuyện trên QQ, trong nhóm lớp cũng không nói chuyện. Đừng nói là manh mối, ngay cả những đoạn đối thoại hơi riêng tư một chút cũng chẳng tìm thấy.
Tôi biết, QQ đối với cậu ấy không quan trọng.
Vì vậy, tôi định chuyển sự chú ý sang WeChat, nơi có tính riêng tư cao hơn.
27
Tôi dùng cách tương tự để đăng nhập vào tài khoản WeChat.
Kết quả…
Thành công!
28
Sau khi đăng nhập WeChat thành công, vẫn cần xác minh danh tính.
Có ba lựa chọn:
“Quét mã QR để xác minh”
“Mời bạn bè hỗ trợ xác minh”
“Xác minh bằng tin nhắn SMS”
Rõ ràng, cách thứ nhất và thứ ba đều không phù hợp với tôi. Chỉ có cách thứ hai là thích hợp nhất.
Hai người còn lại trong phòng chúng tôi đều là bạn của cậu ấy, vừa hay có thể thực hiện xác minh hỗ trợ từ bạn bè.
Vì vậy, tôi mượn điện thoại của hai người họ, hoàn thành bước xác minh.
Sau đó tôi xóa lịch sử hỗ trợ xác minh rồi trả điện thoại lại cho họ.
29
Sau một loạt thao tác, tôi đã đăng nhập thành công vào WeChat của cậu ấy.
WeChat hoàn toàn khác QQ. Lịch sử trò chuyện của cậu ấy về cơ bản không được đồng bộ lên đám mây mà chỉ lưu trong chiếc điện thoại ban đầu của cậu ấy.
Cho nên dù tôi đăng nhập được vào tài khoản WeChat của cậu ấy, bên trong cũng chẳng còn bất kỳ lịch sử trò chuyện nào.
Muốn xem nội dung trò chuyện thì chỉ có thể dùng chiếc điện thoại cũ của cậu ấy.
Nhưng khi cảnh sát điều tra, họ đã nói điện thoại của Mít Ướt bị khôi phục cài đặt gốc rồi.
Trong điện thoại của cậu ấy đã không còn lịch sử trò chuyện WeChat.
Tuy nhiên, tôi không vì thế mà nản chí, bởi tôi biết ngoài điện thoại ra, máy tính của cậu ấy cũng từng đăng nhập WeChat.
Những thông tin đó hẳn cũng đã được đồng bộ vào máy tính.
30
Máy tính của Mít Ướt đã được cha mẹ cậu ấy mang về nhà.
Nói thật, nếu lúc đó tôi không quá muốn biết đáp án của câu đố này, có lẽ tôi đã trực tiếp từ bỏ việc điều tra, sau đó chuyển toàn bộ số tiền trong chiếc thẻ ngân hàng này cho cha mẹ cậu ấy, coi như chuyện này đã qua.
Nhưng tôi không làm vậy.
Tôi lấy thân phận bạn học của Mít Ướt liên lạc với cha mẹ cậu ấy.
Tôi nói rằng trong máy tính của Mít Ướt có một bài tập mà tôi và cậu ấy cùng làm, hy vọng họ có thể gửi máy tính đến cho tôi. Có thể gửi theo hình thức người nhận trả phí, sau khi dùng xong tôi sẽ gửi trả lại.
Chú và dì đều là những người hiểu chuyện. Sau khi kết bạn WeChat và xác nhận thân phận, đến ngày thứ ba, tôi đã thuận lợi nhận được máy tính của Mít Ướt.
31
Tôi nóng lòng mở máy tính của cậu ấy, dùng điện thoại quét mã để đăng nhập WeChat trên máy tính.
Quả nhiên, tôi đã tra được lịch sử trò chuyện WeChat trong máy tính của cậu ấy.
Mít Ướt không có nhiều người trò chuyện trên WeChat. Rất nhanh, tôi lọc ra được một tài khoản có tên ghi chú là “XX - Gia sư”.
Tên tài khoản cụ thể thì ở đây tôi không nói, mọi người chỉ cần biết đó là phương thức liên lạc phục vụ công việc gia sư là được.
Tôi xem nội dung trò chuyện trên WeChat, phát hiện bên kia là một nữ sinh lớp 11. Nội dung trò chuyện giữa hai người cũng rất bình thường, quả thực đều là trao đổi về việc học.
Thỉnh thoảng cô bé còn gửi cho Mít Ướt vài tấm ảnh tự chụp. Cô bé trong ảnh trông cũng khá xinh.
Quan trọng nhất là công việc gia sư này mỗi tuần đều thanh toán 300 tệ qua hình thức chuyển khoản WeChat.
Đến lúc này, trong tài khoản WeChat của cậu ấy vẫn còn hơn 600 tệ.
Tôi bắt đầu nhận ra rằng khoản tiền 5.000 tệ được chuyển thêm vào ngân hàng mỗi tuần hoàn toàn không liên quan đến công việc gia sư.