50
Tôi đi đến trước cửa văn phòng hiệu trưởng. Tôi biết nửa tiếng nữa là đến giờ họp thường kỳ của trường, trước khi cuộc họp bắt đầu, hiệu trưởng sẽ ở trong văn phòng.
Vì vậy, tôi gõ cửa.
“Vào đi.”
Tôi đẩy cửa bước vào.
Hiệu trưởng ngẩng đầu lên, thấy là tôi thì hơi ngạc nhiên.
“Cậu là… Tôi có chút ấn tượng với cậu, cậu là…”
Tôi không nhanh không chậm nói:
“Cháu là bạn cùng phòng của Mít Ướt.”
Vừa nhắc đến Mít Ướt, gương mặt hiệu trưởng lập tức có một phản ứng co giật rất rõ.
Tôi cảm giác mình đã tìm đúng người.
Hiệu trưởng đẩy kính, hỏi:
“Đúng đúng đúng, nhớ ra rồi. Cậu đến đây làm gì?”
Một mặt tôi giả vờ trò chuyện, mặt khác lén thò tay vào túi, ấn nút gọi mà mình đã chuẩn bị từ trước.
“À, cháu sắp đi thực tập rồi, hy vọng thầy có thể giới thiệu cho cháu một vài đơn vị tốt.”
Trong lúc tôi nói, trên bàn hiệu trưởng vang lên tiếng điện thoại rung.
Tôi liếc nhìn, không phải chiếc điện thoại đặt trên bàn của ông ta.
Tôi chỉ thấy ông ta mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc điện thoại từ bên trong rồi ấn nút từ chối cuộc gọi.
Ngay sau đó, chiếc điện thoại trong túi tôi cũng ngừng gọi.
Với tâm lý muốn xác nhận lại một lần, tôi lại ấn gọi lần nữa.
Quả nhiên, chiếc điện thoại mà hiệu trưởng vừa đặt vào ngăn kéo lại rung lên.
Hiệu trưởng lập tức mất kiên nhẫn cúp máy, cuộc gọi từ điện thoại trong túi tôi cũng dừng lại.
Lần này, tôi đã xác định được.
51
Nhưng xác định được chuyện này cũng chẳng có tác dụng gì nhiều.
Nó chỉ giúp tôi xác nhận hiệu trưởng quả thực đang mua bán bằng cấp.
Và…
Tài khoản ngân hàng mỗi tuần đều chuyển tiền cho Mít Ướt, quả thực là tài khoản của hiệu trưởng.
Hiệu trưởng cất điện thoại đi, sau đó nói với tôi:
“Chuyện tìm việc, thầy không tiện nhúng tay. Nếu chuyện gì cũng phải để hiệu trưởng giới thiệu việc làm, vậy còn uy quyền của hiệu trưởng ở đâu? Sau này công việc của thầy cũng khó làm.”
Nghe xong, tôi giả vờ cười:
“Cũng đúng ạ, xin lỗi đã làm phiền thầy.”
Nói rồi tôi cúi người chào.
Lúc cúi xuống, tôi nhìn thấy khung ảnh trên bàn hiệu trưởng.
Đó là ảnh gia đình ông ta.
Hiệu trưởng, vợ hiệu trưởng, con trai cả và một cô con gái nhỏ.
Cô con gái nhỏ này giống hệt cô bé mà Mít Ướt từng dạy gia sư.
52
Sợ mình nhận nhầm, tôi đặc biệt quay về xem lại ảnh chụp đoạn trò chuyện năm đó.
Dù nhìn đi nhìn lại bao nhiêu lần, cô bé trong khung ảnh trên bàn hiệu trưởng và cô bé từng là học sinh được Mít Ướt phụ đạo vẫn là cùng một người.
Đến lúc này, tôi đột nhiên nhận ra, cô bé này mới chính là nhân vật quan trọng nhất để tôi tìm ra chân tướng.
Ba năm sau, tôi lại một lần nữa đăng nhập vào tài khoản WeChat của Mít Ướt.
Tìm đến người liên hệ có tên “XX - Gia sư”, tôi gửi sang một tin nhắn:
“Có đó không?”
Bên kia có lẽ đã bị dọa sợ.
Chắc chắn cô bé biết Mít Ướt đã c.h.ế.t, dù sao cô bé cũng là con gái hiệu trưởng.
Một người gia sư đã c.h.ế.t thế mà lại gửi tin nhắn cho cô bé.
Chuyện này phải đáng sợ đến mức nào?
Chẳng khác gì Điện thoại lúc nửa đêm.
Nhìn thấy phần đầu WeChat liên tục chuyển đổi giữa “tên” và “đang nhập”, tôi biết mình thực sự đã dọa cô bé sợ rồi.
53
Cô bé do dự rất lâu, cuối cùng cũng gửi sang một tin nhắn.
“Là本人吗?” — “Có phải chính thầy không?”
Tôi trả lời:
“Thầy là bạn học của cậu ấy.”
Sau khi gửi tin nhắn này, sợ cô bé vẫn chưa yên tâm, tôi lại gửi thêm một tin nhắn thoại:
“Thầy là bạn học của Mít Ướt, tìm em là muốn hỏi một chuyện.”
Nghe thấy giọng người thật, cô bé mới yên tâm.
“Thầy muốn hỏi chuyện gì?”
“Thầy muốn biết trước đây Mít Ướt có phải là gia sư của em không?”
“Đúng vậy.”
“Mỗi tuần thường dạy vào thời gian nào?”
“Thầy hỏi chuyện này làm gì?”
“Thầy đang điều tra chân tướng việc Mít Ướt tự sát.”
“…………”
Rõ ràng cô bé đang do dự.
Suy nghĩ rất lâu, cô bé chỉ hỏi một câu:
“Chẳng phải thầy ấy treo cổ tự sát vì bệnh trầm cảm sao?”
“Thầy cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy, nên muốn hỏi em một chút. Trước đây cậu ấy thường đến dạy em vào thời gian nào, địa điểm phụ đạo ở đâu?”
Lần này cô bé im lặng còn lâu hơn.
Cuối cùng, cô bé dứt khoát không trả lời tin nhắn của tôi nữa.
Sau đó, tôi sợ hãi vô cùng.