11.

Tần Trúc mỉm cười, thì thầm vào tai tôi: “Em sẽ kể cho chị nghe một bí mật nhé!”

Giọng nó rất nhẹ nhàng nhưng lại đọng lại trong tai tôi như hơi thở của những loài rắn độc.

“Chị vẫn muốn biết tại sao tôi ghét chị đến vậy phải không?”

“Bởi vì chị căn bản vốn không phải là con của bố mẹ tôi.”

Tôi trợn trừng mắt, không thể tin được.

Tôi đã ở bên họ từ khi tôi sinh ra!

Tần Trúc nhìn tôi rồi chế nhạo: “Chị không để ý thấy sao? Chị chẳng giống họ tí nào cả!”

“Chính tai tôi đã nghe được bố mẹ nói thế đấy. Họ lấy tóc chị đi xét nghiệm DNA, nhưng chị vốn nào phải con của họ.”

Tôi như mất hết sức lực, mắt trợn ngược.

Phải chăng tất cả mọi thứ họ gây ra cho tôi, đơn giản chỉ là vì tôi không phải con của họ?

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi và tôi chợt nhớ đến lời của người bạn của vợ thầy đã nói với tôi khi đi mua sắm ngày hôm đó.

Một suy nghĩ đáng sợ dần rõ ràng trong đầu tôi.

Tôi nhìn Tần Trúc, nó chắc chắn biết điều gì đó.

Tần Trúc nắm cằm tôi, trong mắt lộ ra ác ý không hề giấu giếm.

“Không ngờ chị vậy mà lại có thể may mắn đến mức quay lại với bố mẹ ruột.”

Tim tôi đột nhiên đập mạnh, Tần Trúc sẽ nói cho tôi biết sự thật.

“Hồi đó, mẹ có t.h.a.i c.h.ế.t lưu, bác sĩ đỡ đẻ cho mẹ lại là một người không chuyên nghiệp. Bà ta sợ bố mẹ gây phiền phức cho mình nên đã lấy chị bù vào.”

“Đúng là như thế đấy, mẹ chị và mẹ tôi lại sinh con ở cùng một bệnh viện, trong cùng một ngày, ngạc nhiên không?”

Cả người tôi đau nhức, não trì trệ khiến tôi không thể suy nghĩ được gì cả.

Tôi nghe thấy giọng nói gay gắt của chính mình

“Đây là lí do cô ghét tôi sao?”

“Rõ ràng bố mẹ đã không đuổi chị đi dù họ biết chị không phải con mình. Rõ ràng tất cả những thứ trong gia đình này vốn chỉ thuộc về một mình tôi.”

Tôi không phải cũng là nạn nhân hay sao?

Tình yêu mỏng manh của họ với tôi đã gần như biến mất sau khi Tần Trúc ra đời. Họ không yêu thương tôi nhưng lại cũng không sẵn lòng để tôi ra đi.

Tôi nhìn nó, cực kì bình tĩnh

“Tôi đã làm gì sai chứ? Tôi phải đáng bị cô ức h.i.ế.p cả đời đúng không?”

Tần Trúc lại như nổi điên, kéo tóc tôi rồi bắt đầu c.h.ử.i bới.

“Bố mẹ đã nuôi mày nhiều năm như vậy, mày chẳng những không trả ơn, còn đưa bố tao vào tù .”

“Mày hủy hoại đi gia đình của tao, mày cho rằng tao sẽ để cho mày cùng bố mẹ ruột mày được đoàn tụ hay sao?”

Một loạt dự cảm không tốt truyền đến, tôi kinh hãi nhìn Tần Trúc, nó rốt cuộc đang muốn làm cái gì vậy?

Tần Trúc chậm rãi lấy điện thoại ra, giơ trước mặt tôi, trên môi nở nụ cười tự hào.

“Tần Vũ, nhìn thử xem, đây là ai?”

Nhìn thấy người bị bịt kín miệng và trói vào cột trên màn hình, tai tôi bắt đầu ù đi, mắt mờ dần và tôi dường như không còn khả năng suy nghĩ.

Sự điên cuồng như quét qua tôi, cơn tức giận của tôi dường như đã lên đến đỉnh điểm.

Vợ của thầy… mẹ của tôi bị Tần Trúc bắt cóc, bên cạnh còn đặt một thùng xăng.

Tần Trúc hài lòng nhìn bộ dáng run rẩy của tôi.

“Nhìn xem, mẹ ruột của mày sắp phải c.h.ế.t vì mày rồi đấy, mày chính là một cái sao chổi!”

Tôi nhìn chằm chằm vào nó, muốn xông tới c.ắ.n đứt cổ của nó ra.

“Mày biết ai đã làm chuyện này không?”

“Tao đã nói với con trai của bà bác sĩ kia mọi chuyện, và tất nhiên anh ta sẽ sẵn sàng làm mọi chuyện kể cả là g.i.ế.t người để bảo vệ mẹ của mình rồi.”

“Nhưng cũng đừng lo lắng quá, gia đình mày sớm muộn gì cũng sẽ được đoàn tụ với nhau ở dưới hoàng tuyền thôi.”

Khoảnh khắc Tần Trúc quay người lại, tôi thoát khỏi sợi dây và lao về phía trước, bịt c.h.ặ.t miệng nó.

Tần Trúc sửng sốt một lúc, không ngờ rằng tôi có thể thoát ra, trong mắt hiện lên vẻ khó tin.

Tôi lấy con d.a.o vừa cắt sợi dây ra, kề vào cổ Tần Trúc, nó lập tức ngừng vùng vẫy.

Tôi luôn nhớ lời Tần Trúc nói lúc ở cầu thang, tôi biết nó nhất định sẽ báo thù.

Vì vậy tôi luôn mang theo một con d.a.o bên mình.

Khi bọn côn đồ kia trói tay tôi ra sau lưng, tôi vừa hay có thể cắt đứt sợi dây mà không để bất cứ ai phát hiện ra.

Lấy cuộn băng dính trên bàn, tôi xé một đoạn ra rồi bịt miệng nó lại.

Bọn côn đồ ngoài cửa vẫn đang đứng gác. Không thể để Tần Trúc có cơ hội gọi bọn chúng vào, dù sao thì bọn chúng cũng người đông thế mạnh.

Tôi cũng nhặt sợi dây lên rồi làm điều tương tự, trói 2 tay nó vào.

Kìm lại sự tức giận, tôi gằn giọng nói

“Tần Trúc, nếu mẹ tao bị thương chút nào, tao sẽ để mày chếc không toàn thây!”

Kề con d.a.o vào cổ nó, tôi nói: “Bảo bọn chúng thả mẹ tao ra!”

Nó nhìn tôi chằm chằm mà không chút sợ hãi, như thể tôi chỉ là trò hề.

Tôi quay lại, khóa cửa, xé miếng băng dính trên miệng Tần Trúc đồng thời chĩa con d.a.o vào mặt nó, ra hiệu nó không được la hét.

Nhưng nó lại nghiêng người về phía trước, hướng về phía điện thoại hét lớn: “Mau lên!”

Một người đàn ông mặc đồ đen ở phía đối diện bước tới, cầm can xăng bên cạnh đổ lên người vợ thầy hiệu trưởng.

Bà vùng vẫy dữ dội, sự tuyệt vọng trong mắt bà làm tôi tổn thương sâu sắc.

Đầu bên này, tôi giận dữ hét lên: “Thả bà ấy ra! Tôi sẽ không bắt mẹ anh phải chịu trách nhiệm!”

“Nếu không, tôi sẽ khiến bà ta c.h.ế.t t.h.ả.m.”

Tần Trúc quát: “Nó lừa anh đấy, anh cho rằng thả bà ta đi thì nó sẽ để mẹ anh được yên sao?”

“Nó trong tay tôi trốn không thoát được, mau g.i.ế.t chếc bà già đó đi!”

Tôi vội vàng kéo tóc nó, dùng hết sức đập vào tường, làm cho nó ngất đi.

Trên màn hình lại vang lên giọng nói khàn khàn của người đàn ông: “Tôi xin lỗi, nhưng các người đều phải c.h.ế.t, tôi xin lỗi.”

“Đừng mà………..”

Điện thoại đột nhiên tối đen, tôi chạy vội ra cửa nhưng cửa đã bị khóa, dù làm thế nào đi nữa cũng không mở được

Tôi với lấy điện thoại của Tần Trúc để gọi cảnh sát, nhưng lại không biết địa điểm hiện tại, cảm giác bất lực tràn ngập trong tôi.

Tôi hét lên với bên ngoài nhiều lần nhưng chỉ có tiếng cười vô lại của bọn côn đồ, không một ai đến giúp tôi cả.

Cổ họng khô khốc, toàn thân đau nhức, tôi liên tục cầu nguyện mong cảnh sát sẽ mau ch.óng đến và cứu lấy tôi cùng vợ thầy.

Tần Trúc tỉnh lại, lúc này nó vẫn còn cả gan dám khiêu khích tôi.

“Cảm giác mất đi người thân rất khó chịu nhỉ. Đừng lo, sắp tới sẽ là lượt của bố mày thôi.”

Tim tôi tê dại đi, nhìn Tần Trúc một cách mơ hồ.

Bố, mẹ, con xin lỗi, kiếp sau, con sẽ lại làm con của mọi người, báo đáp cho mọi người.

“Tần Trúc, chúng ta cùng nhau xuống địa ngục đi!”

Chương 6 - Sự Thiên Vị Của Những Người Làm Cha Mẹ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia