06

Không biết đã ngủ bao lâu, khi khôi phục ý thức lần nữa, ta đang nằm trên một chiếc giường Huyền Ngọc to lớn đến mức khó tin.

Đập vào mắt là mái vòm cực cao, chạm khắc những ma văn dữ tợn, ma hỏa u ám nhảy múa trong những ngọn đèn trên tường.

Đây là Ma Uyên, sào huyệt của Tạ Vô Vọng?

Ta giãy giụa muốn ngồi dậy, nhưng cả người mềm nhũn không nhấc nổi một tia sức lực.

"Tỉnh rồi?" Giọng nói lạnh lẽo vang lên.

Ta nhìn theo tiếng nói, Tạ Vô Vọng đang tựa nghiêng vào một cây cột đá hắc diện thạch khổng lồ trong điện, tay vuốt ve một thanh chủy thủ.

Ánh mắt tối tăm khó dò rơi trên người ta, như đang đ.á.n.h giá một con mồi sắp bị tháo dỡ.

"Vô Vọng..." Cổ họng ta nghẹn lại, giọng nói khô khốc khàn đặc.

"Sư tôn?" Hắn bật cười nhạo báng, chậm rãi bước tới.

Mỗi một bước đi đều như giẫm lên dây thần kinh đang căng cứng của ta.

"Đội lốt khuôn mặt này, thân phận này, ngươi gọi cũng thuận miệng thật đấy."

Hắn dừng lại bên giường, từ trên cao nhìn xuống ta, chủy thủ nhẹ nhàng vỗ lên má ta, mang đến một trận run rẩy.

"Nói nghe xem, ngươi rốt cuộc là thứ gì? Cô hồn dã quỷ đoạt xá? Hay là... một vở kịch khác do y sắp đặt?"

Giọng Tạ Vô Vọng rất nhẹ, nhưng lại mang theo áp bách nặng nề: "Tên Vân Diễn kia, y c.h.ế.t rồi sao? Hay là đang trốn ở một góc nào đó trong cơ thể ngươi, chờ xem ta lại một lần nữa bị đùa giỡn trong lòng bàn tay?"

Đáy mắt hắn cuộn trào những cảm xúc phức tạp.

Kẻ thù từng đẩy hắn xuống địa ngục ở kiếp trước đã biến mất, thay vào đó là "kẻ mạo danh" với ánh mắt ngây ngốc, hành vi quỷ dị, chạm vào là vỡ vụn trước mắt này.

Điều này khiến nắm đ.ấ.m báo thù đã tích tụ đầy sức mạnh của hắn, tựa như đ.á.n.h vào bông, không có chỗ phát tiết, ngược lại còn bị một sự bực bội và vướng bận khó hiểu quấn lấy.

[Cảnh báo! Giá trị sinh mệnh còn lại một ngày! Xin lập tức tục mệnh!]

[Chạm vào yết hầu mục tiêu duy trì năm nhịp thở, giá trị sinh mệnh cộng thêm ba ngày!]

Mẹ kiếp, đây là ngủ bao lâu rồi, vậy mà chỉ còn lại một ngày?

Yết hầu?

Ta nhìn yết hầu đang khẽ lăn lộn trước mắt, nội tâm gào thét điên cuồng.

Hệ thống mi chê ta c.h.ế.t chưa đủ nhanh chưa đủ sáng tạo sao?

Trong lúc hắn rõ ràng đang nghi ngờ thân phận của ta, có thể một đao kết liễu ta bất cứ lúc nào, lại bảo ta đi sờ yết hầu hắn?!

Tạ Vô Vọng hiển nhiên đã bắt được sắc mặt nhợt nhạt tức thì và sự kinh hoàng tuyệt vọng xẹt qua trong mắt ta, hắn khẽ nhíu mày, lực đạo của lưỡi đao tăng thêm một phần.

"Sợ hãi? Chột dạ rồi? Hay là... lại đang tính toán chủ ý gì?"

Sự lạnh lẽo của lưỡi đao kích thích da thịt ta, bóng ma t.ử vong chưa bao giờ rõ ràng đến thế.

Thôi bỏ đi, không quản được nhiều như vậy nữa! Sờ yết hầu một cái còn hơn là bị đ.â.m c.h.ế.t ngay lập tức!

Ngay khoảnh khắc lời hắn vừa dứt, những ngón tay run rẩy của ta bất chấp tất cả mà ấn lên yết hầu nhô ra của hắn!

Xúc cảm ấm nóng, mang theo nhịp đập của sự sống, lại cứng ngắc.

Cơ thể Tạ Vô Vọng tức thì cứng đờ!

Hắn có lẽ hoàn toàn không ngờ ta lại đột nhiên làm ra hành động to gan và quỷ dị đến vậy.

Đôi mắt cuộn trào lệ khí kia đột ngột co rút, bên trong phản chiếu rõ ràng khuôn mặt kinh hoàng tột độ của ta.

[Nhiệm vụ hoàn thành! Giá trị sinh mệnh cộng thêm ba ngày!]

Âm báo của hệ thống tựa như lệnh ân xá!

Ta muốn rụt tay về, nhưng lại bị một bàn tay lớn lạnh lẽo đột ngột nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay!

"Ngươi..."

Giọng Tạ Vô Vọng trầm khàn đáng sợ, ghim c.h.ặ.t lấy ta, tựa như muốn m.ổ x.ẻ cả linh hồn ta ra xem cho rõ ngọn ngành.

Hắn dường như đang cực lực đè nén thứ gì đó, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng.

Đúng lúc này, một tiếng động lớn từ ngoài điện truyền đến, cả tòa ma cung dường như cũng chấn động một cái! Tiếp theo đó là tiếng đ.á.n.h nhau kịch liệt và tiếng hô hoán của ma vệ.

07

"Ma Tôn, Huyền Thanh Tiên Tôn xông vào rồi, bọn thuộc hạ không cản được hắn."

"Vân Diễn sư huynh, huynh có ở trong đó không? Đệ đến cứu huynh." Giọng nói lo lắng của Huyền Thanh xuyên qua cánh cửa điện dày nặng.

Ánh mắt Tạ Vô Vọng chớp mắt sầm xuống, chút kinh ngạc và hỗn loạn do việc "sờ yết hầu" mang lại ban nãy đã bị cơn thịnh nộ lạnh lẽo thay thế.

Hắn đột ngột kéo ta ra sau lưng, giống như bảo vệ một vật sở hữu, lại giống như giam cầm một tù nhân.

"Tìm c.h.ế.t!" Hắn quát khẽ một tiếng, ma khí quanh thân cuộn trào, định xông ra ngoài.

Cửa điện lại vào lúc này bị một luồng kiếm khí cường đại ầm ầm chẻ đôi!

Huyền Thanh Tiên Tôn cầm kiếm đứng đó, thanh sam nhuốm m.á.u, nhưng ánh mắt lại sáng đến kinh người.

"Sư huynh, đừng sợ. Đệ đến đưa huynh rời khỏi ma lăng này."

Ánh mắt hắn lập tức rơi xuống vị trí Tạ Vô Vọng đang nắm c.h.ặ.t cổ tay ta, ngọn lửa giận trong mắt càng bùng cháy: "Tạ Vô Vọng! Buông y ra! Tên nghiệt súc khi sư diệt tổ, cưỡng ép cướp đoạt sư tôn nhà ngươi!"

"Cưỡng ép cướp đoạt?"

Tạ Vô Vọng như nghe được câu chuyện cười lớn nhất thế gian, hắn không những không buông tay, ngược lại còn giấu ta vào sâu hơn sau lưng hắn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng tột độ.

"Huyền Thanh sư thúc, mở to mắt ra mà nhìn cho rõ! Rốt cuộc là ai, vẫn luôn cưỡng ép cướp đoạt?"

Hắn cố ý dừng lại, ánh mắt như mũi kim tẩm độc đ.â.m về phía Huyền Thanh: "Hay là nói, sư thúc ngươi tà tâm chưa c.h.ế.t, vẫn còn đang nhung nhớ thứ không thuộc về mình? Giống như năm xưa lúc y bế quan, ngươi lẻn vào tẩm điện của y làm ra những chuyện trơ trẽn dơ bẩn đó sao?"

"Ngươi nói bậy bạ gì đó!"

Sắc mặt Huyền Thanh đột ngột đỏ bừng, giống như bị chọc trúng nỗi đau thầm kín khó kham nhất, ánh mắt có khoảnh khắc hoảng loạn, ngay sau đó bị sự xấu hổ và phẫn nộ tột độ thay thế.

Bình luận tức thì bùng nổ:

[Đệt! Lượng thông tin bùng nổ! Huyền Thanh hắn???]

[A a a! Là cái đó! Trong nguyên tác từng nhắc qua một câu về sự kiện mộng yểm! Huyền Thanh bị tâm ma vây khốn, tưởng lầm mình và sư huynh xuân phong nhất độ!]

[Đúng đúng đúng! Hắn vẫn luôn tin tưởng không nghi ngờ! Coi giấc mộng đó là thật! Cứu mạng! Hiện trường xã t.ử quy mô lớn!]

[Ma Tôn sao lại biết được?! BUG trùng sinh của hắn lớn quá!]

[Xong rồi xong rồi! Danh tiếng sư tôn bị hại! Nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch!]

Giấc mộng được Huyền Thanh trân trọng cất giấu dưới đáy lòng coi như ký ức quý giá nhất bị x.é to.ạc trước mặt mọi người, tức thì khiến gã mất đi lý trí.

Gã ghim c.h.ặ.t mắt vào Tạ Vô Vọng: "Ngươi câm miệng! Không cho phép ngươi vu khống y! Càng không cho phép ngươi vu khống tình nghĩa giữa chúng ta! Đêm đó, đêm đó rõ ràng là y... là y ngầm đồng ý!"

Gã nói lời này không hề có chút tự tin nào, thậm chí mang theo một sự cố chấp như tự thôi miên bản thân, nhưng Tạ Vô Vọng lại cố tình tin.

"Ngầm đồng ý?"

Khí tức quanh thân hắn tức thì giảm xuống điểm đóng băng, đột ngột quay đầu nhìn ta, đôi mắt trở nên đỏ ngầu.

"Ngươi vậy mà lại để hắn chạm vào ngươi?!" Lực đạo nắm c.h.ặ.t cổ tay ta đột ngột tăng mạnh.

"Dơ bẩn..."

Hắn nhìn ta, ánh mắt tựa như đang nhìn một thứ rác rưởi bị vấy bẩn triệt để, mất đi mọi giá trị: "Thì ra ngươi cũng dơ bẩn như vậy..."

Mẹ kiếp, không giải thích nữa thì ta c.h.ế.t chắc rồi, ta cẩn thận nhớ lại các chi tiết trong sách.

"Không! Không phải!"

Ta không màng đến cơn đau nhức nhối ở cổ tay, dùng hết sức bình sinh gào lên, giọng nói mang theo tiếng nức nở và sự hoảng loạn tột độ, "Là giả! Đều là giả! Huyền Thanh hắn... hắn bị mộng yểm vây khốn rồi! Thứ hắn thấy là mộng! Là ảo giác! Ta và hắn chẳng có gì cả! Trước nay đều không có!"

Chương 5 - Sư Tôn Và Cuộc Sống Bị Ma Tôn Giam Sủng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia