Để trả thù Tần Dực, tôi đã ngủ với anh em của anh ta.
Vậy mà anh ta lại cùng người kia cười đùa: "Cảm giác với Tô Bạch thế nào?"
"Rất khá, chỗ nào cũng mềm mại, nếu chủ động thêm chút nữa chắc sướng chết tôi rồi. Nhưng này Tần ca, anh biết rõ cô ta vì dỗi anh mới trả thù, vậy mà vẫn nhìn cô ta bò lên giường tôi sao?"
"Như vậy cô ấy mới biết ngoan." Tần Dực đáp lời, đầu ngón tay lấp lánh ánh lửa điếu thuốc.
"Đợi đến khi cô ấy nhận ra mình đã vấy bẩn, sợ tôi chê bai, thì sẽ không còn làm loạn nữa."
Ngày hôm sau, anh ta lại nghe được lời than phiền của tôi với bạn thân.
"Đừng nhắc nữa, mấy tên đó vừa không bắt mắt lại vừa không dùng được, nói là Mac thì còn là đề cao họ đấy, phí cả kỹ năng diễn xuất."
"Tần Dực thì khá hơn, ít nhất mặt mũi cũng tàm tạm, lúc cười có hai phần giống người ấy nhưng lâu dần cũng chán ngấy."
"Thôi bỏ đi, chỉ cần không phải anh Cố, những người khác cũng chỉ là tiêu khiển thôi."
"Chơi đùa thôi mà."
Vừa ngoảnh đầu lại, đã thấy sắc mặt Tần Dực âm trầm như muốn nhỏ ra nước.