Chất độc thực vật trong cơ thể nó còn chưa kịp phát tác, phần độc ta hạ vẫn còn nằm nguyên trong bát cháo trôi nước dính ngọt kia chưa kịp tiêu hóa.

Thục Quý phi cuối cùng đã nhận ra điều gì đó từ câu nói 'mùi hương trên người kỳ lạ' của Thẩm Quân Nhu.

Khi còn ở Tiềm để, nàng vốn đã ở bên cạnh Hoàng đế, từ nhỏ lại khỏe mạnh, chưa từng mắc bệnh, tại sao mãi vẫn không thể mang thai?

Đó là vì từ lâu, Hoàng hậu đã luôn bí mật bỏ t.h.u.ố.c vào hương liệu mà nàng dùng để ướp áo quần.

Hoàng hậu tính toán rất kỹ, địa vị của Thục Quý phi chỉ đứng dưới mình. Khi sinh Tứ hoàng t.ử, Hoàng hậu đã tổn hại thân thể, vĩnh viễn không thể sinh nở được nữa. Nếu Thục Quý phi sinh ra đứa trẻ thông minh hơn Tứ hoàng t.ử, thì Hoàng hậu biết đặt mình vào đâu?

Chuyện xấu xa như vậy bị phơi bày, gia tộc Hoàng hậu dù có muốn che đậy cũng chẳng thể giấu nổi nữa.

Bao năm qua, Hoàng hậu mưu hại phi tần, sát hại hoàng tự, từng chuyện từng chuyện đã làm sụp đổ vị thế của bà ta. Thêm vào cái c.h.ế.t của Tứ hoàng t.ử, bà ta hoàn toàn không còn cơ hội xoay chuyển tình thế.

Hoàng đế nhân cơ hội này tước bỏ phong hiệu của cha và anh trai Hoàng hậu. Nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu vì chuyện này mà suy sụp hoàn toàn, nhờ đó tinh thần Hoàng thượng cũng phấn chấn hơn nhiều.

Thẩm Quân Nhu cũng đã vực dậy. Nàng mang ta cùng đến gặp Hoàng hậu đang bị giam lỏng trong nơi ở.

Ta lại nhìn thấy bà ma ma từng tát Thẩm Quân Nhu năm đó.

24

'Ngươi tưởng mình có thể trở thành Hoàng hậu sao?' Hoàng hậu cười khẩy, 'Xuất thân của ngươi thấp hèn-'

Thẩm Quân Nhu không kiên nhẫn: 'Đủ rồi, lặp đi lặp lại chỉ có một câu đó thôi à.'

Hoàng hậu vẫn giãy giụa: 'Ngươi nghĩ trong cung này sẽ thiếu những đóa hoa tươi thắm hay sao?'

Thẩm Quân Nhu chán ghét bĩu môi: 'Thì đã sao?'

Đôi môi Hoàng hậu run rẩy: 'Ngươi đang nói cái gì vậy? Chẳng lẽ ngươi không đau lòng sao? Chẳng lẽ ngươi có thể trơ mắt nhìn Hoàng thượng đến bên người phụ nữ khác sao?'

Thẩm Quân Nhu cười lớn thành tiếng, như thể vừa nghe được chuyện gì buồn cười nhất vậy: 'Đến lúc này rồi sao ngươi vẫn ngu ngốc thế? Ở cái nơi này, phụ nữ chỉ là quân cờ, vui buồn của một món đồ chơi thì ai thèm quan tâm?'

Hoàng hậu im lặng. Là một quý nữ được giáo d.ụ.c theo tư tưởng 'phu vi thê cương', bà ta cuối cùng cũng ngẩng đầu lên: 'Ta khác với các ngươi!'

Bà ta thở hồng hộc: 'Ta là chính cung! Các ngươi chỉ là thiếp thất-Tình cảm giữa chúng ta thuở thiếu thời vẫn còn đó-'

Giọng Thẩm Quân Nhu lạnh lùng: 'Nếu ngươi thật sự tin tưởng ông ấy, thì đã không tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t A Khác của ta. Ngươi vốn chẳng tin ông ấy sẽ bảo vệ ngươi và con của ngươi, nên ngươi mới phải tự mình ra tay.'

Ta lặng lẽ nhìn Thẩm Quân Nhu, từ cơ thể nàng, ta lại thấy được sức sống không chịu khuất phục. Cuối cùng, nàng cũng đã vượt qua tất cả.

Thẩm Quân Nhu không nhìn Hoàng hậu nữa, chỉ lững thững bước tới bên cửa sổ.

Nhìn qua khung cửa hẹp, ngay cả bầu trời bên ngoài cũng như bị cắt xẻ ra làm nhiều mảnh.

Thẩm Quân Nhu nhìn bầu trời vụn vỡ đó, rồi lại nhìn Hoàng hậu đang phủ phục dưới chân mình.

"Thật ra bản thân ngươi cũng cảm nhận được rồi, đúng không?"

Thẩm Quân Nhu điềm tĩnh nói tiếp: "Chỉ là chính ngươi không muốn thừa nhận mà thôi."

"Dù ngươi có mặc lên mình phượng bào, cũng chẳng có ai thực sự quan tâm đến ngươi. Ngươi là Hoàng hậu, nhưng người khác cũng có thể là Hoàng hậu, ta cũng có thể là Hoàng hậu. Chẳng ai biết Hoàng hậu rốt cuộc là ai cả."

"Hôm nay ngươi đ.á.n.h ta, ngày mai ta đ.á.n.h ngươi."

"Ngươi đóng vai đoan trang, ta đóng vai nhu thuận."

"Thật vô vị."

"Ngươi muốn con trai mình làm Thái t.ử? Vốn là chuyện không thể nào, nhưng ngươi vẫn cứ làm đấy thôi, chẳng phải sao?"

Nàng khẽ lẩm bẩm: "Đã đều là những chuyện không thể nào rồi."

"Ngươi thì chẳng còn hy vọng gì nữa, nhưng ta vẫn còn có con gái."

25

Có những người, bẩm sinh đã không sợ khó khăn; càng là chuyện khó, càng là chuyện không làm được, họ lại càng muốn thách thức.

Thẩm Quân Nhu là một người như vậy, và hai nàng công chúa Cơ Thanh cùng Cơ Húc của nàng cũng học theo tính cách đó.

Cơ Thanh chính là Hoan Duyệt công chúa.

Nếu nói A Khác thông minh bẩm sinh, thì Hoan Duyệt còn thông minh hơn cả A Khác.

Thẩm Quân Nhu không còn nghĩ tới chuyện m.a.n.g t.h.a.i nữa. Một phần vì trong cung người mới ngày càng nhiều, phần khác là do di chứng sau sinh của nàng đã dần lộ rõ. Nàng m.a.n.g t.h.a.i quá sớm, thời gian giữa các lần sinh nở lại quá gần nhau.

Trong thời đại này, không có t.h.u.ố.c kháng sinh, cũng không thể thực hiện phẫu thuật ổ bụng, Thái y thì toàn những kẻ bất tài chỉ biết lo giữ mạng, họ đều nói nếu Thẩm Quân Nhu m.a.n.g t.h.a.i lần nữa, khả năng khó sinh là rất lớn.

Thẩm Quân Nhu không suy nghĩ về chuyện này nữa, chỉ dồn tâm sức để bồi dưỡng các con gái của mình.

Nàng cầu xin ta truyền dạy lại tất cả những gì ta từng học cho hai vị công chúa.

Ta đồng ý. Ban ngày, Hoan Duyệt và A Húc học Nữ đức, Nữ huấn trong nội cung, tối đến thì học Toán, Lý, Hóa với ta.

Hoan Duyệt đặc biệt thích toán học.

Thật ra nhiều thứ ta đã không còn nhớ rõ, chỉ có thể tính toán từng chút một, nhưng sau này, nàng còn tính nhanh hơn cả ta.

Mỗi một bước đi, nàng đã có thể nhìn thấy trước cả trăm bước sau đó.

Chương 15 - Sự Trưởng Thành Của Người Chiến Thắng Chốn Cung Đấu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia