22

Tôi nhớ lại hai năm trước, Bùi Tự cũng đứng ở đây đợi tôi trước khi tôi đến Cục Dân chính giống như vậy.

Anh của ngày đó mặc âu phục đi giày da, hăng hái phong độ.

Mà Bùi Tự của ngày hôm nay lại nhếch nhác không chịu nổi.

Chàng trai thanh cao ngày nào giờ mặc bộ quần áo cũ rộng thùng thình, râu ria lởm chởm, mái tóc không được chăm chút cũng rối tung rối mù.

"Bố anh vừa đổ bệnh là cả cái nhà này tan nát hoàn toàn. Hoặc có lẽ cái gia đình này chưa bao giờ thực sự tồn tại. Vốn dĩ anh đã bị tước hết quyền lực, giờ hay rồi, đến cả nhà cửa xe cộ cũng bị mấy kẻ đó cướp sạch."

Tôi lặng lẽ tháo chiếc đồ hàng hiệu xa xỉ đang đeo trên tay xuống rồi nhét vào túi áo.

Lại giấu chiếc túi xách hàng hiếm từng được anh đấu giá với số tiền khủng ra sau lưng.

Mới tiếp tục nghe anh nói:

"Là do từ trước đến nay anh quá tự cao tự đại. Anh cứ ngỡ mọi thứ đó đều nằm trong tầm tay, chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mất đi tất cả. Bao gồm cả em nữa, An Hạ.

Khoảng thời gian không có em ở bên, anh mới hiểu ra rằng việc anh ngầm cho phép Kiều Nhân vượt quá giới hạn đã gây ra tổn thương lớn đến nhường nào cho em."

Nhìn Bùi Tự với đôi mắt đỏ ngầu, vẫn còn chuẩn bị bộc lộ tình cảm chân thành.

Tôi lùi lại một bước, lạnh lùng ngắt lời anh:

"Anh định nói là mất đi tôi rồi anh mới biết người anh yêu thật lòng là tôi đấy chứ?"

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của Bùi Tự, tôi nói tiếp:

"Thực ra Kiều Nhân nói không sai đâu. Anh chỉ bị cảm giác mới mẻ làm cho mờ mắt. Yêu đương tám năm thì chán cô ta, dù có cùng tôi đi tiếp thì sau này sẽ có một ngày anh cũng chán sự tồn tại của tôi thôi…Bây giờ anh không buông bỏ được chỉ là vì anh quá rẻ mạt.

Thứ anh luôn khao khát mãi mãi là những thứ anh chưa giành được."

Lúc tôi nói ra từ "rẻ mạt" đó, tấm lưng Bùi Tự như còng hẳn xuống.

Anh rũ mắt, có vẻ như không muốn nghe thêm nữa, sải bước thật nhanh đi vào Cục Dân chính.

"Đi thôi. Trả lại tự do cho em."

23

Cầm giấy chứng nhận ly hôn trên tay, Bùi Tự đứng dưới cái nắng gay gắt, thẫn thờ nhìn tôi:

"Đợi anh dành dụm đủ tiền mua vé máy bay đi Nam Thành, anh sẽ đến thăm em. Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau đúng không?"

Tôi không trả lời, cũng chẳng hề nói cho anh biết.

Suốt một năm cùng chung sống, vì cảm giác mắc nợ nên anh đã đưa cho tôi một khoản tiền đủ lớn.

Chỉ cần tôi không ăn tiêu hoang phí, số tiền đó đủ để tôi sống thoải mái, an nhàn cả đời.

Thế nên tôi đã xin nghỉ việc, sẵn sàng rời khỏi Nam Thành. Tôi sẽ đi đến một thành phố mới. Từ nay về sau, trời cao đường xa.

Vĩnh viễn không gặp lại Bùi Tự

Lần này tôi nghĩ…Có lẽ sự tự do vẫn là thứ tuyệt vời hơn cả.

(Hết)

Chương 8 - Sự Tự Do Của An Hạ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia