10
Trận đại chiến Nhân - Ma bùng nổ trùng hợp thay lại đúng vào ngày rằm tháng Mười Lăm.
Ta thiết lập trận pháp quanh phòng, hết sức chú tâm viết thêm những dòng b.út mực của chính mình vào cuốn sách mang về từ Ma tộc.
Nếu lần này thật sự thất bại, ít nhất ta cũng muốn ghi chép lại trải nghiệm này cho hậu thế.
Ta đã chịu sự hành hạ của Tình Cổ suốt gần ba mươi năm. Nếu năm xưa không bước lên con đường cầu tiên vấn đạo, e rằng kết cục của ta bây giờ cũng chẳng khá hơn là bao.
Có lẽ ta nên nhẫn nại chờ thêm một thời gian nữa.
Thế nhưng, ta mơ hồ nhận ra Tình Cổ trong cơ thể đang ngày một cuồng bạo hơn, ta e là bản thân chẳng thể chống chọi nổi tới lần đột phá tu vi tiếp theo.
Tâm ta chịu sự quấy nhiễu nặng nề này, đúng như lời sư tôn năm đó từng nói: tâm không tĩnh thì tu vi khó lòng tiến thêm dù chỉ một tấc.
Trên không trung vang lên những tiếng sấm rền vang.
Bên ngoài trời tối đen như mây đen áp đỉnh, những chiếc vân chu đen nhánh lộ ra sắc đỏ nhạt như điềm báo cho trận đại chiến đẫm m.á.u.
Tình Cổ phát tác.
Chẳng biết có phải vì cảm nhận được ý định muốn đồng quy vu tận của ta hay không mà nó trở nên vô cùng hung hãn.
Ta nghiến c.h.ặ.t răng, đôi tay run rẩy nuốt chửng viên t.h.u.ố.c màu đen mà ta đã nhờ vị Dược tu kia luyện chế giúp.
Khoảnh khắc viên t.h.u.ố.c vừa trôi xuống họng, gân xanh trong đầu ta như chực đứt đoạn vì đau đớn dữ dội.
Âm thanh cổ trùng gặm nhấm thịt xương dường như truyền thẳng vào màng nhĩ, ta đau đớn run rẩy tới mức suýt không cầm nổi thanh kiếm của chính mình.
Bên ngoài, tiếng sấm cùng tiếng mưa rơi xối xả gầm rú, sát khí túc sát ngập tràn không gian.
Chốn nhân gian ngoài kia có lẽ sắp rơi vào cảnh sinh linh đồ thán. Trong lúc mơ màng, một tiếng rồng ngâm vang vọng từ khoảng cách vô cùng xa xôi truyền tới Kiếm Tông.
Ta bỗng nhiên phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Ngay sau đó, ta ngậm đầy khuôn miệng toàn vị m.á.u tanh, siết c.h.ặ.t thanh kiếm trên mặt đất rồi run rẩy giơ lên, dùng hết sức bình sinh đ.â.m thẳng vào đan điền của chính mình.
"Phụt!"
Tiếng mũi kiếm xuyên qua da thịt vang lên, cảm giác này hệt như năm xưa khi ta lưu lạc nhân gian, từng cầm chiếc đoản đao gỉ sắt đ.â.m về phía kẻ bắt cóc đang có ý đồ xấu xa với mình.
Ta căng c.h.ặ.t sợi dây thần kinh trong đầu, rốt cuộc cũng tìm thấy con cổ trùng đang bám c.h.ặ.t trên đan điền.
Con sâu màu đen dính đầy m.á.u tươi trông thật gớm ghiếc, nó đang không ngừng quằn quại giãy giụa.
Ta gẩy nó ra ngoài. "Phụt" một tiếng, nó liền bất động.
Cùng lúc đó, ta cảm nhận được tu vi của mình đang liên tục xói mòn, cảm giác linh lực dồi dào chảy trôi trong kinh mạch đang dần rời xa ta.
Chính tay ta đã tự phế bỏ bản thân.
Lực tay buông lỏng, thanh kiếm rơi xuống sàn nhà phát ra tiếng "Loảng xoảng" thanh chát.
Trong đầu ta lướt qua biết bao hình ảnh quá khứ, bao gồm cả những ký ức từ thời thơ ấu xa xôi mà ta vốn tưởng mình đã quên từ lâu.
Hình ảnh một người phụ nữ bị Tình Cổ hành hạ đến mức bộ dạng biến dạng hoàn toàn.
Bà bị nhốt trong một căn phòng nhỏ hẹp.
Ta không biết liệu bà đã từng được trân trọng hay chưa, chỉ biết về sau những gã đàn ông có thể bước vào căn phòng đó ngày một nhiều lên.
Căn phòng ấy không khóa, cũng chẳng có xích sắt xiềng xìu, chỉ là cả con người bà vốn dĩ đã bị khóa c.h.ặ.t từ bên trong rồi.
Bà không thể chạy thoát.
Để rồi cuối cùng bỏ mạng ngay trong căn phòng đó.
Kẻ đã hại c.h.ế.t cả đời bà sau đó lại nuôi dưỡng một con Tình Cổ mới, gieo nó vào người những nữ t.ử khác, trong đó có cả ta.
Ta cũng từng bị nhốt trong một căn phòng như thế.
Vào ngày chạy trốn được ra ngoài, ta bò trườn ra với thân thể đầy vết m.á.u, hai bàn tay dính c.h.ặ.t m.á.u tươi của kẻ đó.
Nhiều ngày sau nữa, ta tìm tới Kiếm Tông...
Ý thức ngày một mơ hồ, ta lại nhớ tới đại sư tỷ.
Trên người đại sư tỷ luôn sở hữu vẻ tiêu sái mà ta xa xa không sao sánh bằng, tỷ ấy sống một đời tùy ý lại chẳng hề sợ hãi bất cứ điều gì.
Thật tốt biết bao.
Chẳng biết đại sư tỷ hiện giờ ở Ma giới sống ra sao rồi.
11
Ta không ngờ bản thân lại còn có ngày tỉnh lại.
Nơi ch.óp mũi vương vất hương trúc nhàn nhạt.
Lúc mở mắt ra, phản ứng đầu tiên của ta vẫn là cơn đau nhói nơi đan điền, cả người hoàn toàn không thể cử động nổi.
Cơn đau này lập tức khiến ta sực nhớ lại tất cả những gì bản thân đã làm trước khi hôn mê.
"Tỉnh rồi sao?" Một giọng nói thanh lãnh vang lên, ta theo bản năng ngoảnh đầu nhìn sang.
Là đại sư huynh trong tà áo trắng.
"Đại sư huynh," ta cất tiếng nói khàn khàn, "Đây là đâu?"
Bài trí xung quanh hoàn toàn khác với căn phòng của ta.
Đại sư huynh trên tay bưng một thứ gì đó, đứng trên cao nhìn xuống ta.
Chẳng rõ huynh ấy đang suy nghĩ điều gì, gương mặt đó quanh năm suốt tháng vẫn chỉ duy nhất một biểu cảm, khiến người ta chẳng thể nào nhìn thấu nổi tâm tư hay cảm xúc.
Huynh ấy vẫn không lên tiếng.
Ta cẩn trọng mở lời lần nữa: "Đại sư huynh, tình hình chiến sự thế nào rồi?"
Đại sư huynh ngồi xuống bên cạnh, bảo: "Đình chiến rồi."
Ta không rõ mình đã hôn mê bao nhiêu ngày. Đại sư huynh như đọc được suy nghĩ của ta, huynh ấy nói tiếp: "Kể từ trận đại chiến đó, tới nay đã trôi qua chừng bảy tám ngày."
Ta trầm mặc.
Hai tộc giao chiến xưa nay t.ử thương luôn nghiêm trọng. Đại sư huynh trông có vẻ không gặp vấn đề gì lớn, vậy những người khác thì sao?
"Sư tôn và mọi người thế nào rồi?" Ta hỏi.
Đại sư huynh bưng chén đồ trên tay tới gần hơn, lúc này ta mới ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c gắt nồng. Huynh ấy thản nhiên đáp: "Sư tôn bị trọng thương, đã bế quan. Đại sư tỷ hiện giờ chắc vẫn đang ở Ma giới, còn nhị sư huynh của muội thì ở lại trấn giữ tông môn."