5
Đại sư huynh cùng đại sư tỷ dắt nhau tỉ thí, sau đó ta mới nghe đồn lại, hôm ấy đại sư tỷ đã đ.á.n.h cho đại sư huynh một trận tơi bời đến mức không bò nổi lên giường.
Nhị sư huynh hay tin này xong thì trong lòng cân bằng lại không ít.
Thế nhưng câu chuyện này rơi vào tay các đồng môn khác thì lại thành ra câu chuyện đại sư tỷ phát bệnh điên ngày càng nặng, ngay cả đệ t.ử ruột thịt chung sư môn cũng ra tay tàn nhẫn đến thế.
Có vị đồng môn quan hệ khá tốt chạy tới dặn dò ta: "Khanh Khanh này, dạo này nhớ né đại sư tỷ của muội ra xa một chút, biết đâu người tiếp theo ăn đòn lại là muội đấy."
Ta chỉ biết trầm mặc. Đại sư tỷ mà đã muốn ra tay đ.á.n.h người thì ta có né xa đến mấy thì có tác dụng gì chứ?
Ta vẫn tiếp tục đắm chìm trong việc tu luyện. Đại sư huynh nói không sai, kiếm của ta thiếu đi nét sắc bén của kiếm ý, thiếu cả tín niệm cần có của một kiếm tu.
Tình Cổ vẫn là mối lo ngại lớn nhất trong lòng ta, nhưng may sao chiếc trâm Phượng Hoàng Mộc mà đại sư tỷ tặng đã phát huy tác dụng. Ta dần học được cách vận dụng nó để đè nén Tình Cổ trong cơ thể.
Tuy nhiên, đây chỉ là giải pháp trị gốc không trị tận gốc, mỗi lần Tình Cổ phát tác ta vẫn rơi vào cảnh sống không bằng c.h.ế.t như cũ.
Danh tiếng của đại sư tỷ trong tông môn chẳng những không khá lên mà còn có phần tệ đi. Tới mức các sư đệ sư muội mới nhập môn vừa thấy bóng dáng tỷ ấy từ xa đã biết đường đi vòng ngả khác.
Thấm thoắt mấy năm trôi qua, cuối cùng ta cũng đột phá lên Kim Đan kỳ. Cảm nhận được nguồn linh lực cuồn cuộn không ngừng dâng trào trong cơ thể, ta vui sướng vô cùng.
Tuy chưa tìm ra phương pháp trừ tận gốc Tình Cổ, nhưng tu vi tăng lên suy cho cùng vẫn là một chuyện tốt.
Mấy năm qua Tình Cổ liên tục tái phát, những góc hẻo lánh nhất trong Tàng Thư Các của Kiếm Tông đều đã bị ta lục tung tìm kiếm. Những lúc không luyện kiếm, ta toàn trốn ở trong đó.
Sau khi ta thăng cấp Kim Đan kỳ, sư tôn và các sư huynh tặng không ít quà chúc mừng. Trong đó, đại sư huynh và nhị sư huynh chẳng biết vì sao lại ăn ý đến thế, cả hai đều tặng trâm cài.
Nhị sư huynh tặng một chiếc trâm bướm xanh làm từ linh thạch, ta vui vẻ nhận lấy. Nghe đâu món quà nhị sư huynh tặng các nữ tu đa phần đều na ná như nhau, duy chỉ có quà tặng cho đại sư tỷ là khác biệt.
Nhưng rất tiếc, nhập môn nhiều năm như vậy, sở thích dễ hiểu nhất của đại sư tỷ chỉ xoay quanh chuyện ăn uống và ngẫu hứng nổi điên. Nhị sư huynh vẫn như cũ không được đại sư tỷ lấy làm vừa mắt.
Món quà đại sư huynh tặng là một chiếc trâm ngọc. Tay nghề chạm khắc khá bình thường, trông như tác phẩm của học đồ, nhưng chất ngọc cầm trên tay lại ôn hòa ấm áp.
Có điều, chiếc trâm ta thích nhất vẫn là chiếc trâm gỗ đại sư tỷ tặng năm nào.
Sư tôn đã đi vân du nên không kịp chứng kiến cảnh ta thăng cấp. Dạo gần đây nghe đồn ma sát giữa Chính đạo và Ma tộc ngày càng nghiêm trọng, ngài ấy quả thực bận rộn ngập đầu.
Ta dần cảm thấy sư tôn đúng là vị tiền bối đức cao vọng trọng, khí thái ấy là thứ mà gương mặt tuấn mỹ của ngài cũng chẳng thể nào che lấp nổi.
Đại sư tỷ mấy ngày nay không biết đã đi đâu, ta tìm trong tông môn mãi mà chẳng thấy bóng dáng tỷ ấy. Đến cả ngọn cây tỷ ấy hay trèo lên nghỉ ngơi giờ cũng có mấy chú chim nhỏ dạn dĩ ghé chân.
Đại sư huynh thấy ta cứ suốt ngày chạy ra sau núi liền túm lấy tai đề ta về phòng: "Cả ngày muội cứ chạy ra sau núi làm cái gì thế?"
Gương mặt đại sư huynh vẫn đẹp đến mức ngạt thở như trước, trong lòng ta vẻ đẹp ấy chỉ đứng sau đại sư tỷ.
Ta cúi đầu đáp: "Đã lâu không gặp đại sư tỷ, muội thật sự rất nhớ tỷ ấy."
Có lẽ vì cả tông môn ai nấy đều có thái độ né đại sư tỷ như né tà, nên việc ta thân thiết như vậy khiến huynh ấy có chút bực bực trong lòng.
Huynh ấy lên tiếng: "Đại sư tỷ không có ở tông môn chẳng phải chuyện gì lạ lẫm. Muội không chịu chuyên tâm tu luyện, cả ngày nhớ thương tỷ ấy làm gì?"
Chắc là sực nhớ ra điều gì, đại sư huynh lại nghiêm túc bổ sung thêm một câu: "Bớt học theo đại sư tỷ của muội đi."
Huynh ấy dường như khó mà chấp nhận được việc mình lại có thêm một sư muội suốt ngày chui vào góc tối vặn quẹo bò trườn gào thét.
Ta thì lại thấy đại sư tỷ tuy tính nết có hơi quái gở một chút nhưng hoàn toàn không phải người vô lý.
Đại sư huynh và nhị sư huynh tuy ngày thường đều ăn đòn của tỷ ấy, nhưng một người là do muốn tỉ thí võ nghệ, còn một người là do cái miệng hại cái thân.
Mấy ngày nay đại sư tỷ chắc là không có ở tông môn, nhưng dù tỷ ấy vắng mặt thì khắp tông môn vẫn truyền tai nhau những giai thoại về tỷ ấy.
Cuộc sống của ta gần như yên bình không chút gợn sóng: tu luyện, tu luyện và tu luyện. Tôn chỉ của kiếm tu chính là: Luyện không c.h.ế.t thì cứ hướng c.h.ế.t mà luyện!
Câu chuyện của đại sư huynh và đại sư tỷ dạy ta rằng việc tìm một người bạn đồng luyện là vô cùng quan trọng.
Thế nhưng với tu vi hiện tại của ta, đứng trước mặt vị đại sư huynh đã chạm tới đỉnh cao Nguyên Anh kỳ thì thực sự không đủ gãi ngứa, vậy nên ta đành chuyển mục tiêu sang các đồng môn khác.
Các vị sư bá sư thúc không giống sư tôn ta, họ trong chuyện nhận đồ đệ lại vô cùng nhiệt tình, thế nên ta chẳng bao giờ thiếu người cùng luyện kiếm.
Tề Việt sư huynh ở ngọn núi kế bên ban đầu vô cùng nhiệt tình, nhưng sau khi bị ta đ.á.n.h bại vài lần thì lại viện cớ né tránh mỗi khi ta hẹn giao đấu.
Nghe đâu huynh ấy dạo này chuyển sang làm đồng luyện cho vị sư muội khác, ta đành tiếc nuối đi tìm đồng môn mới.
Nói chung là ở Kiếm Tông, thứ không thiếu nhất chính là bạn đồng luyện đấy!