Ta và muội muội là hai đệ tử liều mạng tu luyện nhất Nguyệt Kiếm Sơn.
Khi người khác mới thức dậy, ta đã luyện xong mấy lượt kiếm pháp.
Khi người khác đã tắt đèn đi ngủ, muội muội ta vẫn đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt.
Đồng môn bị chúng ta ép cho than trời trách đất, chỉ có tiểu sư muội mới nhập môn là ngưỡng mộ hai chúng ta.
Ta và muội muội vô cùng cảm động, hết lòng yêu thương bảo vệ muội ấy, có bảo bối gì cũng không quên chia cho muội ấy một phần.
Cho đến khi kiếm cốt của ta bị đại sư huynh lấy ra đổi cho tiểu sư muội, thiên linh căn của muội muội cũng bị ma tôn lấy đi thay cho muội ấy.
Tiểu sư muội miệng thì nói muốn báo thù cho chúng ta, nhưng lại vô tình ngất xỉu trong vòng tay đại sư huynh, lại xé rách vạt áo của ma tôn rồi đỏ mặt mắng hắn là đồ háo sắc.
Lúc đó ta và muội muội mới bàng hoàng nhận ra, hóa ra chúng ta chỉ là pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết tu tiên, là công cụ để tiểu sư muội bước lên con đường thành thần.
Sống lại một đời, chúng ta không thèm liều mạng nữa.
Khi muội muội tìm đến, ta liền biết muội ấy cũng đã trùng sinh.