Đã thành thân hơn một tháng, Cảnh Chiêu lại từ biên quan gửi thư về.
Từng nét chữ chắp nhặt, giấu không nổi chút nài nỉ cầu hòa cùng ấm ức.
"Năm đó là ta sai, không nên cùng nàng giận dỗi."
"Ba năm qua đi, nàng một phong thư cũng chưa từng hồi đáp."
"Khanh khanh ngoan, tha cho ta một lần được không?"
Ta cùng hắn vốn là thanh mai trúc mã, thuở nhỏ không chút nghi kị, cũng từng nghe người lớn trong nhà đem chuyện cưới xin ra trêu đùa rồi định ước.
Lễ cập kê ba năm trước.
Chỉ vì hắn chuẩn bị cho muội muội sinh đôi của ta một phần hỉ lễ.
Ta liền cùng hắn đại náo một trận.
Khi ấy, Cảnh Chiêu cúi người nhặt lên chiếc trâm ngọc đã bị ta ném đứt làm đôi, giọng nói vừa trầm vừa lạnh:
"Thẩm Tri Nghi, nếu nàng không sửa được cái nết ghen tuông hẹp hòi này."
"Mối duyên này của chúng ta, không thành cũng được."