“Hạ Bách Lý kia đã làm công việc buôn bán nữ t.ử bao nhiêu năm nay, cô chẳng lẽ không muốn đích thân g-iết ch-ết Hạ Bách Lý để đòi lại công đạo cho những nữ t.ử đó sao?
Nếu cô chịu giúp bản cung lật đổ phe cánh Hạ Bách Lý, đến lúc đó toàn bộ tài sản của Hạ Bách Lý và vây cánh dưới trướng hắn bản cung đều có thể giao hết cho cô.”
Vân Khinh Yên không mảy may lay động.
“Cho nên ngay từ lúc biết bản Thần nữ triệt phá phái Liên Tinh, ngươi đã có ý định muốn bản Thần nữ giúp ngươi lật đổ phe cánh Hạ Bách Lý rồi, phải không?”
Hạ Lệ Uyên không hề né tránh.
“Phải.
Sinh mẫu của Hạ Bách Lý là đệ nhất sủng phi của triều ta, được phụ hoàng sủng ái nhiều năm, gia đình bên ngoại và vây cánh của hắn bao nhiêu năm qua rễ sâu lá tốt.
Hắn lại cùng với Tuyên Vương của Tuyên Đức quốc, Diệp Giang Đình của Hoằng An quốc hợp tác làm công việc buôn bán nữ t.ử, có viện trợ bên ngoài mạnh mẽ.”
“Tuyên Vương thì bản cung không chắc chắn, nhưng Diệp Giang Đình này tuyệt đối hy vọng nội bộ hai nước khác loạn lạc, từ đó thừa cơ xâm nhập.
Cho nên bản cung không thể một mình lật đổ Hạ Bách Lý, chỉ có thể tới đây bàn chuyện hợp tác với cô.”
“Đợi sau khi hạ gục Hạ Bách Lý, bản cung có thể phái người tìm ra hết những nữ t.ử bị phái Liên Tinh bán sang Quảng Hòa quốc bao nhiêu năm nay và giao hết cho cô sắp xếp.”
Vân Khinh Yên lại đứng dậy.
“Ồ, những chuyện ngươi nói đó, bản Thần nữ có thể bảo Độc Cô Hằng phái người đi hoàn thành.
Độc Cô Hằng hắn vừa là người đàn ông của bản Thần nữ, vừa là thuộc hạ của bản Thần nữ, hắn làm việc bản Thần nữ vô cùng yên tâm.”
“Cho đến thời điểm hiện tại, lý do bản Thần nữ chưa bảo Độc Cô Hằng đi theo danh sách tìm lại hết những nữ t.ử bị phái Liên Tinh bán đi là vì sợ đ.á.n.h rắn động cỏ, khiến Diệp Giang Đình và Hạ Bách Lý bọn họ nhận ra điều gì đó.”
“Đã là đại chiến sắp bùng nổ, vậy thì cứ để bọn chúng kéo tới.
Bản Thần nữ đăng cơ xưng đế sớm ngày nào thì sớm làm cải cách ngày đó.”
Hạ Lệ Uyên:
“......!”
Vốn dĩ muốn dùng phương pháp “luộc ếch bằng nước ấm", tiến hành từng bước để nàng đi theo nhịp điệu của mình.
Giờ thì hay rồi, chỉ mới giao phong vài hiệp mình đã tuôn ra hết sạch sành sanh.
Đáng ghét thật, mình không những thua t.h.ả.m hại mà còn bị nàng nắm thóp đến ch-ết......
Một loại xung động kỳ lạ khó tả đột nhiên xuất hiện, và một cảm giác cấp bách mãnh liệt chưa từng có cũng tràn về như thác đổ.
Hạ Lệ Uyên đứng dậy tiến lên, ôm chầm lấy Vân Khinh Yên vào lòng, sau đó cúi đầu đặt nụ hôn lên bờ môi anh đào của nàng.
Đôi mắt Vân Khinh Yên cong cong như vầng trăng khuyết.
Một loại tình cảm khó tả đang nảy nở.
Hôn đủ rồi Vân Khinh Yên mới nhẹ nhàng đẩy hắn ra.
“Cho nên Thái t.ử nước láng giềng định dùng mỹ nam kế sao?”
Hạ Lệ Uyên thèm thuồng l-iếm môi.
“Cô đều nói đến mức đó rồi, bản cung còn có sự lựa chọn nào sao?”
“Bản cung tự phụ là một tay câu cá giỏi, nhưng sau khi giao đấu vài chiêu với cô mới nhận ra cô mới là tay câu cá đỉnh cao.”
“Cô nói đến mức đó, không cho bản cung bất kỳ cơ hội hợp tác nào, mục đích cuối cùng chẳng phải là để bản cung cam tâm tình nguyện nộp v.ũ k.h.í đầu hàng sao?
Đã vậy, bản cung nguyện ý trở thành người đàn ông của cô.
Bởi vì bản cung không còn sự lựa chọn nào khác.”
Vân Khinh Yên hài lòng nhếch môi, mỗi lần “diễm ngộ" của nàng dưới sự đấu trí tâm lý đều phát triển nhanh như ngồi tên lửa vậy.
Năm mỹ nam, cuối cùng cũng tập hợp đủ rồi nha.
Quãng đời còn lại, ta có thể hô phong hoán vũ ở thời đại này rồi.
“Thái t.ử nước láng giềng, sao bản Thần nữ cảm thấy từ câu chữ của ngươi có vẻ như ngươi không tình nguyện lắm nhỉ?”
Hạ Lệ Uyên thẳng thắn nói.
“Không những có chút không tình nguyện, mà còn có chút coi thường chính mình.
Trên đời này, có người đàn ông nào cam tâm tình nguyện cùng người đàn ông khác chia sẻ một người phụ nữ chứ?
Huống hồ bản cung còn là Thái t.ử một nước.”
Vân Khinh Yên nghiêng đầu cười, làm một cái “nghiêng đầu sát".
“Sai rồi, sai rồi.
Trên đời này cũng không có bất kỳ người phụ nữ nào cam tâm tình nguyện cùng người phụ nữ khác hầu hạ chung một chồng cả.”
“Cho nên thế gian này kẻ mạnh mới là người đặt ra quy tắc, không phải sao?”
Hạ Lệ Uyên mím môi mỏng.
“Phải.
Chính vì bản thân không đủ mạnh nên mới chỉ có thể thần phục kẻ mạnh.”
Vân Khinh Yên nâng cằm hắn lên.
“Sao hả?
Không tình nguyện đến mức đó sao?
Bản Thần nữ chỉ thu nhận những mỹ nam thực sự thần phục cả thể xác lẫn tâm hồn thôi, cái điệu bộ miễn cưỡng này của ngươi cho dù có tuấn mỹ vô song đi chăng nữa bản Thần nữ cũng không thu đâu nha.”
“Thiên hạ bao la, mỹ nam vô số, bản Thần nữ không lo không có mỹ nam để thu, cho nên ngươi vẫn là nên chấn chỉnh lại thái độ của mình cho tốt đi.”
Dứt lời nàng đứng dậy rời đi.
Hạ Lệ Uyên:
“......!”
Đi dứt khoát như vậy, một chút cũng không dây dưa kéo dài.
Trở về phủ Thần nữ, Vân Khinh Yên bảo Xuân Hoa Thu Nguyệt gọi Cố Thiên Diên, Phó T.ử Nhân, Lãnh Tễ Hàn tới hết.
Ba người nhận được thông báo đều hớn hở tới phủ Thần nữ.
Tới nơi mới biết hai người kia cũng tới......
Trên bàn bày biện trà bánh, hạt dưa và đủ loại trái cây.
Bốn người ngồi vây quanh bàn ở lương đình, Vân Khinh Yên mở lời.
“Hôm nay gọi các người tập hợp lại đây là có chuyện quan trọng muốn bàn bạc.
Đừng có mà đấu đá ghen tuông.”
“Thái t.ử Quảng Hòa quốc đã tìm tới ta và cam tâm tình nguyện gia nhập vào đại gia đình hài hòa yêu thương này, các người hãy thích nghi đi.”
Cố Thiên Diên, Lãnh Tễ Hàn, Phó T.ử Nhân:
“......!”
Vân Khinh Yên lại lên tiếng.
“Hoằng An quốc sắp phát động chiến tranh, đại chiến sắp bùng nổ, đến lúc đó ta định để Hoằng An quốc đổi triều đổi đại, sang đó đăng cơ xưng đế.
Ba người có dự định gì?
Ta không ép buộc bất kỳ ai phải rời xa quê hương cùng ta tới nơi xa lạ sinh sống đâu.”
Phó T.ử Nhân lên tiếng trước.
“Dù chân trời góc bể ta đều đi theo Yên Yên.”
Cố Thiên Diên và Lãnh Tễ Hàn theo sát phía sau.
“Ta cũng ở cùng một chỗ với Yên Yên.”
Vân Khinh Yên nhếch môi.
“Đã vậy thì cứ ăn dưa uống trà, ngồi đợi Hạ Lệ Uyên tìm tới cửa thôi.”
Phó T.ử Nhân vân vê đầu ngón tay, lại lên tiếng.
“Yên Yên rốt cuộc định thu nhận bao nhiêu người làm khách trong màn?”
Vân Khinh Yên cầm một quả cherry bỏ vào miệng.
“Có năm người các ngươi là đủ rồi.
Thêm một người nữa cũng không cần.”
Ba người nghe vậy đều thầm thở phào nhẹ nhõm.
Có con số cụ thể là được, chỉ sợ nàng nói một câu không biết, tùy tâm trạng, không có con số cụ thể.
Cùng lúc đó Cố Mộng Tuyết và Cố Hàm Thu tìm tới.
Hai người họ từ sau khi chứng kiến cảnh tượng Vân Khinh Yên và những người đàn ông của nàng ngồi cùng bàn ăn uống, chung sống hòa bình ở tiệc cưới, khả năng chấp nhận sự vật đột nhiên tăng cao rất nhiều.
Cố Hàm Thu đi tới trước mặt Vân Khinh Yên, đưa hộp gấm lớn đang ôm trong lòng cho nàng.
“Yên Yên, đây là bộ hoa phục do ta dùng gấm ánh trăng đích thân thêu cho muội.
Muội đã cho chúng ta rất nhiều, ta và Mộng Tuyết luôn ghi nhớ trong lòng.
Thứ ta có thể mang ra nhất chính là tay nghề kim chỉ này, hy vọng muội sẽ thích.”
Vân Khinh Yên mở hộp ra, một bộ gấm vóc tinh xảo cầu kỳ đập vào mắt.
Hoa văn thêu trên bộ gấm này như những hạt châu rực rỡ.
Tinh tế xảo diệu, từng đường kim mũi chỉ đều dồn hết tâm huyết của người thợ, trình bày sự tinh xảo tuyệt luân.
Màu sắc của bộ gấm rực rỡ đa sắc, như tụ họp mọi tia sáng của thế gian, đan xen tạo nên hiệu ứng ảo diệu khiến người ta hoa mắt say đắm.
Dù là sợi tơ rực rỡ hay hoa văn độc đáo đều khiến bộ gấm này rực rỡ lôi cuốn, khiến người ta không khỏi bị mê hoặc mà đổ gục trước vẻ đẹp của nó.
“Tay nghề này của Nhị tẩu đúng là khéo léo như trời ban, so với tú nương giỏi nhất trong cung còn hơn chứ chẳng kém.”
Cố Hàm Thu nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm.
“Yên Yên thích là tốt rồi.”
Cố Mộng Tuyết đưa hộp thức ăn trong tay qua.
“Những món bánh ngọt hôm nay hoàn toàn không trùng lặp với hôm qua, hương vị hoàn toàn mới, Yên Yên nếm thử xem, sau này thỉnh thoảng ta sẽ làm một ít bánh ngọt gửi tới phủ cho muội.”
Vân Khinh Yên nhận lấy hộp thức ăn.
“Đại tẩu, Nhị tẩu, muội vừa hay có chuyện quan trọng muốn bàn bạc với hai vị huynh trưởng, hôm nay hai vị tẩu tẩu đã tới đây, muội muốn hỏi ý kiến của hai tẩu trước.”
“Nếu hai vị huynh trưởng của muội sau này tới nước khác làm Nhất tự tịnh kiên vương vị cao quyền trọng, không biết hai vị tẩu tẩu có sẵn lòng rời xa quê hương đi theo huynh trưởng của muội không?”
Cố Mộng Tuyết và Cố Hàm Thu ngạc nhiên.
“Yên Yên muốn phát động chiến tranh sao?”
Vân Khinh Yên nhìn họ.
“Không phải muội muốn phát động chiến tranh, mà là Hoằng An quốc sắp không nhịn nổi nữa rồi.”
Đều là những người lớn lên trong cung cấm, đầu óc đều vô cùng linh hoạt.
Cho nên Cố Mộng Tuyết và Cố Hàm Thu hiểu ngay lập tức.
“Yên Yên muốn tới Hoằng An quốc đăng cơ xưng đế sao?”
Vân Khinh Yên không hề né tránh.
“Phải.
Nhị tẩu nếu rảnh rỗi không có việc gì làm thì có thể bắt đầu chuẩn bị thêu một bộ long bào cho muội rồi đấy.”
Cố Hàm Thu:
“......”
Thật bá khí quá đi!!!
“Được.
Nhị tẩu về nhà sẽ bắt đầu từng đường kim mũi chỉ thêu long bào cho Yên Yên.
Yên Yên yên tâm, chuyện này ta và Mộng Tuyết nhất định sẽ giữ kín như bưng, không để bất kỳ người ngoài nào biết được.”
Phó T.ử Nhân, Lãnh Tễ Hàn, Cố Thiên Diên:
“......”
Thế là đã đưa việc làm long bào vào chương trình nghị sự rồi sao?
Vừa ngầu vừa bá đạo!
Vân Khinh Yên chào mời Cố Mộng Tuyết và Cố Hàm Thu ngồi xuống.
“Hai vị tẩu tẩu không cần vội rời đi, ngồi xuống ăn chút hoa quả, uống chén trà thơm đã.”
Cố Mộng Tuyết và Cố Hàm Thu không chút do dự.
“Cho dù phu quân đi đâu về đâu, hai chúng ta đều thề ch-ết đi theo phu quân.
Phu quân đối với chúng ta quan tâm chu đáo, quãng đời còn lại của hai chúng ta một ngày cũng không muốn rời xa phu quân.”
Ba người còn chưa kịp trò chuyện vài câu thì hạ nhân đã tới bẩm báo.
“Thần nữ điện hạ, một nam t.ử tự xưng là ý trung nhân của người cầu kiến.”
Vân Khinh Yên nhếch môi.
“Dẫn hắn vào đây.”
Phó T.ử Nhân, Cố Thiên Diên, Lãnh Tễ Hàn:
“......”
Chao ôi.
Cái cảm giác chua xót ch-ết tiệt này cứ dâng trào không sao đè xuống nổi.
Tới vườn hoa phía sau phủ Thần nữ, tận mắt nhìn thấy Hạ Lệ Uyên đang đứng ở lương đình nơi mọi người tập hợp đầy đủ:
“......”
Mới vừa bắt đầu mà trong lòng đã đau đớn và chua xót thế này, sau này phải làm sao đây......
Vân Khinh Yên chỉ vào một chỗ trống.
“Tới rồi à?
Ngồi đi.”
Dứt lời nàng tiếp tục trò chuyện với Cố Mộng Tuyết và Cố Hàm Thu.