“Độc Cô Hằng, Ngài đi cùng ta tới phòng khách, sau đó đ.á.n.h xe ngựa cùng ta trở về phủ Thừa tướng.”
“Bốn người các ngươi tiếp tục xem video giải thích và dạy học đi nhé.”
Cố Thiên Diên, Lãnh Tễ Hàn, Phó T.ử Nhân, Hạ Lệ Uyên:
“......”
Độc Cô Hằng nghe vậy thì hớn hở cùng nàng đi tới tiền sảnh.
Bước qua ngưỡng cửa liền nhìn thấy cô bé đó toàn thân đầy vẻ lúng túng bất an.
Vân Khinh Yên giọng nói nhẹ nhàng dịu dàng.
“Muội tên là gì thế?”
Cô bé đó giống như con chim sợ cành cong, không ngừng run rẩy.
“Cầu xin người đừng đ.á.n.h tôi, tôi nghe lời, tôi thực sự rất nghe lời mà, người bảo tôi làm gì tôi cũng làm hết.”
Độc Cô Hằng kề tai Vân Khinh Yên.
“Ta dựa theo ghi chép trên sổ sách đã tìm được người mua đứa trẻ này - một tên phú thương.”
“Nhưng lúc ta tìm tới đó thì đứa trẻ này đã bị tên phú thương đó chơi chán và bán vào thanh lâu địa phương rồi.”
“Cuối cùng ta tìm thấy và cứu cô bé ra từ thanh lâu.
Đứa trẻ này đã chịu không ít trận đòn đâu.”
Vân Khinh Yên nghe vậy trong lòng cảm thấy khó chịu khôn tả.
“Tỷ tỷ không đ.á.n.h người đâu, tỷ tỷ dẫn muội đi gặp tỷ tỷ ruột Quý Điềm Điềm của muội có được không?”
Cô bé đó nghe vậy nước mắt lưng tròng nhìn Vân Khinh Yên.
“Thực sự không đ.á.n.h tôi sao?
Thực sự dẫn tôi đi tìm chị ruột sao?”
Vân Khinh Yên đưa tay ra.
“Thực sự mà.
Bây giờ tỷ tỷ dẫn muội đi ngay đây.”
Cô bé run rẩy nắm lấy tay Vân Khinh Yên.
“Cảm ơn tỷ tỷ, tôi tên là Quý Điềm Tâm.”
Vân Khinh Yên dắt cô bé đi ra ngoài.
“Muội tên là Điềm Tâm à, cái tên thật là hay quá đi.”
Một khắc sau xe ngựa dừng lại.
Vân Khinh Yên bước vào cửa tiệm, Quý Điềm Điềm đang giải thích và giới thiệu sản phẩm cho khách hàng trong tiệm.
“Quý Điềm Điềm, cô đi ra ngoài với ta một lát.”
Quý Điềm Điềm nghe vậy đưa túi bột giặt trên tay cho nữ nhân viên hướng dẫn khác trong tiệm, rồi vội vàng đi theo bước chân của Vân Khinh Yên.
“Thần nữ điện hạ tìm dân nữ có chuyện gì không ạ?
Có phải dân nữ làm chỗ nào không tốt không?”
Vân Khinh Yên đi tới trước xe ngựa thì dừng lại.
“Chưởng quỹ nói cô làm việc rất liều mình lại cầu tiến, vô cùng thạo việc.”
Quý Điềm Điềm đỏ hoe mắt.
“Dân nữ bị ba người đàn ông làm nhục, muội muội nương tựa lẫn nhau cũng không biết tung tích đâu nữa.
Vốn dĩ đã không sống nổi rồi, không ngờ lại được Thần nữ điện hạ cứu giúp.”
“Thần nữ điện hạ cho dân nữ nơi ở, cũng cho dân nữ phương kế sinh nhai, dân nữ chỉ muốn liều mình kiếm tiền tiết kiệm tiền, đợi tiết kiệm đủ năm trăm lượng dân nữ định bỏ tiền thuê người tìm kiếm tung tích muội muội ạ.”
Vân Khinh Yên gõ gõ vào thành xe, Quý Điềm Tâm từ trên xe ngựa nhảy xuống.
“Tỷ tỷ!”
Quý Điềm Điềm lập tức nước mắt giàn giụa.
“Điềm Tâm?!”
Quý Điềm Tâm sà vào lòng Quý Điềm Điềm.
“Có một người anh trai đã cứu em, đưa em tới đây.
Sau đó người chị này lại dẫn em đi tìm chị đấy.
Hu hu hu hu hu hu........
Em cứ tưởng không bao giờ được gặp lại chị nữa rồi.”
Quý Điềm Điềm ôm c.h.ặ.t lấy Quý Điềm Tâm.
“Chị chưa bao giờ định từ bỏ không tìm em đâu.”
Dứt lời Quý Điềm Điềm quỳ xuống trước mặt Vân Khinh Yên và dập đầu lia lịa.
“Cảm ơn Thần nữ điện hạ đã giúp dân nữ tìm lại muội muội, đại ân đại đức của người dân nữ vĩnh viễn không quên ạ.”
Quý Điềm Tâm thấy Quý Điềm Điềm như vậy cũng quỳ xuống trước mặt Vân Khinh Yên và dập đầu theo.
Vân Khinh Yên lần lượt đỡ hai người họ dậy.
“Quý Điềm Điềm, đứa muội muội này của cô tuổi còn nhỏ mà đã phải chịu khổ quá nhiều rồi, cả về thể xác lẫn tâm hồn đều bị tổn thương nặng nề.”
“Bắt đầu từ hôm nay ta cho cô nghỉ phép mười ngày, cô dẫn cô bé đi ăn những món ngon ở kinh thành, đi chơi những nơi vui vẻ, dẫn dắt cô bé buông bỏ quá khứ, dũng cảm đối mặt với tương lai.”
“Mười ngày nghỉ phép này ta vẫn phát lương tháng cho cô không thiếu một xu nào.”
“Đương triều Đại học sĩ Phó T.ử Nhân có một người muội muội cùng cha khác mẹ tuổi tác cũng xấp xỉ với Điềm Tâm, đợi sau khi cô quay lại cửa tiệm làm việc cô hãy bảo Điềm Tâm tới phủ họ Phó tìm Phó Khả Hân, Khả Hân có thể dạy cô bé biết chữ đấy.”
Quý Điềm Điềm vô cùng cảm kích đến mức không nói nên lời, chỉ biết nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Khinh Yên mà thút thít.
Sắp xếp xong xuôi hướng đi cuộc đời cho hai chị em họ, Vân Khinh Yên cáo biệt họ trở về phủ Thừa tướng.
Sau khi ngồi xuống bàn trà cùng Vân Chi Triết và Vân Chi Hải, Vân Khinh Yên nói ngắn gọn toàn bộ ý định của mình cho họ nghe.
Biết được ý định và kế hoạch của nàng, Vân Chi Triết và Vân Chi Hải vô cùng kiên định.
“Chúng ta là anh em ruột cùng một mẹ sinh ra, ba anh em chúng ta từ nhỏ đến lớn chưa từng xa nhau bao giờ, hai vị huynh trưởng đương nhiên là sẵn lòng theo A muội tới Hoằng An quốc rồi.”
“Vị Bệ hạ này dù tốt đến mấy thì suy cho cùng lòng đế vương vẫn khó đoán định, ở triều đình của A muội làm Nhất tự tịnh kiên vương quyền khuynh triều dã dù sao cũng tốt hơn làm quan trong giang sơn của người khác nhiều.”
Vân Khinh Yên lườm họ một cái.
“Lại trêu chọc muội đấy phải không?
Cái gì mà giang sơn của muội với chả không phải giang sơn của muội chứ, là giang sơn của chúng ta mà.”
“Được rồi, biết hai vị huynh trưởng sẵn lòng cùng đi với muội muội cũng yên tâm rồi.
Hai vị ca ca đang lúc tân hôn nồng cháy, muội không làm phiền tình cảm mặn nồng giữa vợ chồng hai ca nữa, muội về đây.”
“Đúng rồi, hiện tại đã vào đầu hạ, thời tiết ngày càng trở nên oi bức, muội có một bảo vật lần lượt tặng cho hai vị huynh trưởng đây ạ.”
Dứt lời.
Nàng vẫy tay một cái, hai chiếc máy điều hòa năng lượng mặt trời mới công suất lớn xuất hiện trong phòng.
“Cái này gọi là máy điều hòa, có thể làm nóng cũng có thể làm lạnh, có thể khiến người ta không phải chịu đựng mùa hè rực lửa và mùa đông giá rét nữa ạ.”
“Nguyên lý hoạt động của nó là chuyển hóa năng lượng mặt trời thành điện năng, cho nên nếu hết điện thì cứ đẩy chúng ra dưới ánh mặt trời phơi nắng là được ạ.
Phần dưới của nó có bánh xe, di chuyển vô cùng thuận tiện.”
Dứt lời Vân Khinh Yên bật máy điều hòa lên và dạy họ cách thao tác sử dụng máy điều hòa.
Vốn dĩ dễ dàng bắt nhịp nên họ rất nhanh đã học được cách dùng.
Sau khi dạy xong cho Vân Chi Triết và Vân Chi Hải, Vân Khinh Yên rời khỏi phủ Thừa tướng.
Độc Cô Hằng muốn được ở riêng với nàng, hoàn toàn không muốn trở về phủ chung sống với bốn người kia cùng nàng.
Cho nên sau khi ra khỏi phủ Thừa tướng, Độc Cô Hằng lên tiếng trước.
“Yên Yên lần trước chẳng phải đã nói lần sau gặp mặt sẽ dạy ta lái máy bay sao.
Lúc này trời vẫn còn sớm chưa tối, Yên Yên dạy ta lái máy bay đi.
Ta biết thêm một chút thì sau này Yên Yên có thể làm ít đi một chút.”
Vân Khinh Yên liếc nhìn ông ta một cái, ừ một tiếng, “Nói lái máy bay thì nói lái máy bay, chúng ta hãy văn minh một chút nha.”
Độc Cô Hằng:
“......!”
Thấy nàng gật đầu đồng ý, Độc Cô Hằng điều khiển xe ngựa chạy về hướng ngoại thành.
Hai khắc sau xe ngựa dừng lại.
Vân Khinh Yên xuống xe ngựa nhếch môi.
“Đây chẳng phải là nơi thấy mà quên cả ưu phiền mà lần trước Ngài dẫn ta tới sao?”
Độc Cô Hằng rạng rỡ mỉm cười.
“Ừm.
Tới nơi ta thích ta học sẽ rất nhanh thôi.”
Dứt lời ông ta từ trong ống tay áo rộng lấy ra một hộp gấm tinh xảo đưa cho Vân Khinh Yên.
“Ta và Yên Yên từ lúc quen biết đến giờ vẫn chưa từng tặng Yên Yên món quà nào cả.
Cái này là quà ta tặng Yên Yên.”
Vân Khinh Yên mở hộp gấm ra, bên trong lấp lánh một viên đá quý màu xanh lam to bằng nắm tay.
Màu sắc vậy mà lại là xanh lam rực rỡ!
Xanh lam rực rỡ là cấp độ cao nhất trong các màu của đá sapphire.
“Tìm được một viên đá sapphire cấp độ cao nhất thế này chắc là tốn không ít công sức đâu nhỉ?”
Độc Cô Hằng rạng rỡ mỉm cười.
“Mấy ngày trước ta bảo thủ hạ đi tìm kiếm một số trân phẩm hiếm thấy trên khắp đại lục Lăng Tiêu.
Ta liếc mắt một cái trong đống trân phẩm mà đám thủ hạ tìm về đã nhìn trúng cái này ngay lập tức, thực ra ta cũng chẳng biết đây là cái thứ gì nữa......”
Vân Khinh Yên mỉm cười dịu dàng.
“Đúng là một gã thô kệch, đây là đá sapphire cực phẩm đấy, hơn nữa còn to thế này, nếu tìm thợ thủ công chế tác một bộ trang sức thì vô cùng có giá trị sưu tầm đấy ạ.”
Độc Cô Hằng nhếch môi.
“Ta mỗi ngày đều tiếp xúc với đám đàn ông thô kệch trong giang hồ, chưa từng có phụ nữ bao giờ, lấy đâu ra thời gian mà nghiên cứu những thứ này chứ.
Chỉ cần Yên Yên thích là được rồi.”
Vân Khinh Yên vẫy tay một cái, một chiếc máy bay dừng lại trước mắt.
“Được rồi, được rồi.
Quà của Ngài ta rất thích.
Lại đây, bây giờ ta dạy Ngài lái máy bay, lát nữa trở về phủ còn phải bàn bạc xem khi nào khởi hành tới Quảng Hòa quốc nữa.”
Dứt lời.
Nàng mở cửa khoang bước lên máy bay, Độc Cô Hằng bám sát theo sau.
Vừa mới đóng cửa khoang lại Độc Cô Hằng đã ép nàng lên cửa khoang máy bay, rồi đặt lên bờ môi anh đào của nàng một nụ hôn thật sâu.
Cái dáng vẻ gấp gáp đó chỉ hận không thể nuốt chửng lấy nàng ngay lập tức vậy.
Vân Khinh Yên khẽ cười thành tiếng.
“Ta biết ngay cái tên này trong đầu đang ủ mưu xấu này mà.”
Độc Cô Hằng hoàn toàn không phản bác.
Vân Khinh Yên đẩy Độc Cô Hằng ra.
“Trên máy bay có khoang ngủ, tới đó đi.”
Độc Cô Hằng bế thốc nàng lên, theo chỉ dẫn của nàng đi tới khoang ngủ.............
Vân Khinh Yên nằm bò mềm nhũn trên sập mềm.
“Ta chợp mắt một lát.”
Độc Cô Hằng vẻ mặt đầy mãn nguyện mỉm cười.
“Được thôi Yên Yên.
Từ nay về sau đối với lời của Yên Yên ta tuyệt đối nghe một không có hai.”
Vân Khinh Yên lườm ông ta một cái.
“Đồ thần kinh.”
Sau khi chợp mắt một lát Vân Khinh Yên dẫn Độc Cô Hằng vào không gian.
Dẫn ông ta tới phòng tắm sang trọng, sau khi dạy ông ta cách điều khiển bằng giọng nói bồn tắm thông minh một cách ngắn gọn, Vân Khinh Yên bảo ông ta sang phòng bên cạnh đợi nàng tắm xong.
Vân Khinh Yên đang thoải mái ngâm bồn tắm thì bị Độc Cô Hằng không nói đạo lý “đánh lén".
Lần náo loạn này lại mất thêm hai canh giờ nữa......
Sau khi mây mưa tan dần.
Vân Khinh Yên quấn khăn tắm đi tới phòng ngủ bên cạnh.
Độc Cô Hằng cũng quấn khăn tắm lẽo đẽo theo sau lưng nàng.
“Cái vẻ mặt hưởng thụ vừa rồi của Yên Yên nhìn mà ta thấy rạo rực khôn nguôi.”
Vân Khinh Yên bất thình lình véo mạnh một cái vào vòng eo săn chắc của Độc Cô Hằng.
“Lại đây, để ta cũng cho Ngài cảm nhận cái vị chua xót tê tái của vòng eo xem nào.
Thế nào?
Có thoải mái không?”
Độc Cô Hằng hít một hơi khí lạnh, tuy đau đến ch-ết đi sống lại nhưng ngữ khí lại đầy vẻ cam tâm tình nguyện.
“Bất kể Yên Yên làm gì với ta ta đều vui vẻ chấp nhận hết.”
Vân Khinh Yên khẽ cười thành tiếng.
“Đường đường là Võ lâm minh chủ vậy mà cũng có lúc không màng đến liêm sỉ thế này sao.”
“Lại đây bóp eo cho ta một chút, rồi chúng ta về phủ thôi.”