“Hắn một tay tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay Vân Khinh Yên, ép nàng lên tường, thực hiện một cú “bích đông”.”

“Yên Yên quá mức nhạy bén và lý trí, đáng phạt.”

Dứt lời, Cố Thiên Diên cúi đầu hôn lên làn môi hồng nhuận của nàng.

Nụ hôn mang theo sự trân trọng nồng đậm khiến nàng không thể phớt lờ.

Một lúc lâu sau, nàng mới hơi lùi lại.

“Được rồi được rồi được rồi, chàng mau đến Hàn Lâm Viện làm chính sự trước đi.”

Cố Thiên Diên nở nụ cười sủng ái, mang theo sự thỏa mãn vô bờ bến.

“Được thôi, ta đi làm ngay đây.”

Khẽ mổ nhẹ lên đôi môi anh đào của nàng một cái, Cố Thiên Diên sải bước chữ bát rời đi.

Vân Khinh Yên đi dạo một vòng quanh vườn ươm trong phủ, cây cối phát triển rất tốt, một mảnh sức sống bừng bừng.

Đúng lúc này, hạ nhân tiến vào thông báo.

“Thần nữ điện hạ, một nữ t.ử tự xưng là công chúa của quốc gia Hoằng An đang ở trước cửa phủ la hét đòi gặp người.”

Vân Khinh Yên nhếch môi.

“Đi chơi với nàng ta chút nào.”

Vân Khinh Yên vừa bước chân ra khỏi ngưỡng cửa lớn, Diệp Mộc Dao đã sải bước tiến lên phía trước, chuẩn bị đối mặt so tài với Vân Khinh Yên.

Nàng ta vừa giơ ngón tay chỉ vào Vân Khinh Yên, câu nói ‘Bản công chúa muốn tỉ thí võ công với ngươi’ còn chưa kịp ra khỏi miệng.

Thu Nguyệt đã lao tới tát cho Diệp Mộc Dao một cái bạt tai.

Chát một tiếng, vô cùng vang dội.

Diệp Mộc Dao bị đ.á.n.h đến ngây người.

Không có một chút phòng bị nào, cũng không có một tia lo ngại nào, cứ thế bị một nha hoàn xông tới đ.ấ.m thẳng vào mặt.

Đổi lại là ai mà không tức giận?

Huống chi nàng ta còn là công chúa một nước.

Thu Nguyệt:

“......”

Ái chà?

Té ra ngươi đưa tay ra không phải là muốn đ.á.n.h tiểu thư nhà ta sao?

Ta còn tưởng rằng......

Xốc nổi rồi, xốc nổi quá rồi.

Thật là ngại ngùng quá đi mất.

“Thật xin lỗi nhé vị công chúa nước láng giềng, vừa rồi người vừa nhấc cánh tay lên, nô tỳ cứ tưởng người định đ.á.n.h Thần nữ điện hạ của nước Tuyên Đức chúng ta chứ!”

Diệp Mộc Dao trợn trừng mắt giận dữ.

Tự nhiên lại bị ăn một bạt tai.

Kẻ ra tay lại mẹ kiếp là một con nha hoàn!

Diệp Mộc Dao tức đến mức tròng mắt sắp nảy ra tia m-áu.

“Con tiện tì này!

Sao ngươi dám đ.á.n.h bản công chúa?!”

“Đinh Hương, Hà Hương!

Đánh ch-ết con tiện tì này cho bản công chúa!”

Vân Khinh Yên bá khí lên tiếng.

“Ta xem ai dám động vào người của ta!”

Diệp Mộc Dao đang trong cơn thịnh nộ, giọng nói đặc biệt lớn.

“Nha hoàn của ngươi đ.á.n.h bản công chúa!

Ngươi làm thế này là có ý gì?”

Vân Khinh Yên nhìn xuống nàng ta bằng nửa con mắt.

“Công chúa nước láng giềng có điều không biết, luôn có đám điêu dân muốn hại Thần nữ ta, cho nên nha hoàn của ta cũng chỉ là hơi nhạy cảm một chút thôi.”

Diệp Mộc Dao:

“......!”

Ngươi nói vậy là có ý gì?

Muốn ta lùi một bước để trời cao biển rộng chắc?

Cái tay của con nha đầu này mạnh cỡ nào trong lòng ngươi không có tính toán sao?

Cái tát này của nó suýt chút nữa đã tiễn ta đi gặp tổ tiên rồi đấy!

Diệp Mộc Dao là đích công chúa của nước Hoằng An, từ khi sinh ra đã muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, đâu đã bao giờ chịu thiệt thòi thế này?

Nàng ta rút roi bạc bên hông ra định quất Thu Nguyệt.

Thu Nguyệt dùng tay không bắt lấy roi bạc.

“Công chúa nước láng giềng bớt giận đi ạ!

Hiểu lầm thôi!

Đều là hiểu lầm cả thôi!

Nô tỳ vừa rồi tưởng người định ra tay đ.á.n.h tiểu thư nhà ta, nên mới động thủ trước.”

“Thật xin lỗi công chúa nước láng giềng, nô tỳ lại tạ lỗi với người một lần nữa vậy!”

Diệp Mộc Dao:

“......!”

“Ngươi là một con tiện tì mà dám ra tay đ.á.n.h bản công chúa, chuyện này há có thể dùng một câu xin lỗi là xong chuyện được!”

Thu Nguyệt siết c.h.ặ.t lấy roi bạc của Diệp Mộc Dao.

“Là do người nhìn thấy tiểu thư nhà ta là đã chủ động đưa tay ra chỉ trỏ, nô tỳ tưởng người muốn đ.á.n.h tiểu thư nhà ta, nên mới ra tay đ.á.n.h người.”

“Nô tỳ chỉ là phán đoán sai lầm, phạm chút lỗi lầm thôi, người đường đường là công chúa một nước sao mở miệng ra là mắng nô tỳ là tiện tì?”

“Người quý là công chúa một nước, sao có thể ngậm m-áu phun người chứ?

Nô tỳ rốt cuộc tiện ở chỗ nào?

Nô tỳ một không bám riết lấy người đàn ông không thích mình, hai không hùng hổ đến tận cửa nhà nữ t.ử mà người đàn ông đó thầm thương trộm nhớ, sao lại gọi là tiện tì?”

“Cái loại người rõ ràng biết nam nhân đã có tâm thượng nhân, mình truy đuổi không buông còn chưa đủ, còn đích thân tìm đến tận nhà người trong lòng của nam nhân đó để tự chuốc lấy nhục nhã thì mới gọi là tiện chứ!

Người thấy sao?

Công chúa nước láng giềng?”

“Làm nô tỳ, hộ chủ thì có gì sai?

Nô tỳ cùng lắm là hơi quá nôn nóng hộ chủ thôi, chứ cái chữ tiện kia chẳng liên quan gì đến nô tỳ cả!

Công chúa nước láng giềng mắng người thật là khó nghe nha!”

Diệp Mộc Dao:

“......!”

Mẹ kiếp, ngươi đang nói kháy ai đấy?!

Nàng ta bị những lời mắng c.h.ử.i bóng gió của Thu Nguyệt làm cho tức đến bốc khói trên đầu.

“Tiện tì!

Tiện tì!

Bản công chúa hôm nay đ.á.n.h ch-ết ngươi!”

Dứt lời, Diệp Mộc Dao dùng sức kéo mạnh roi bạc đang bị Thu Nguyệt nắm giữ.

Nhưng với cái sức mạnh hở ra là nhấc vò nước của Thu Nguyệt, Diệp Mộc Dao làm sao mà giật lại được roi bạc.

Thu Nguyệt đứng vững ở đó, sừng sững không nhúc nhích.

“Chao ôi, làm người thì nên đại lượng một chút.

Nô tỳ đã xin lỗi rồi, công chúa lại cứ mở miệng ra là mắng tiện tì!

Đúng là tầm nhìn hạn hẹp mà.”

“Chuyện đã đến nước này, công chúa nước láng giềng rốt cuộc còn muốn nô tỳ phải làm sao?

Phải làm sao đây?”

“Hay là thế này đi, nô tỳ lại trịnh trọng xin lỗi công chúa một lần nữa.

Nếu công chúa thật sự không chấp nhận lời xin lỗi của nô tỳ, thì nô tỳ cũng chẳng còn cách nào khác ạ.”

“Thật xin lỗi công chúa nước láng giềng nhé.

Nô tỳ vừa rồi thật sự chỉ là phán đoán sai lầm thôi.”

Dứt lời.

Thu Nguyệt nhìn về phía xa, không thèm nhìn Diệp Mộc Dao nữa.

Vân Khinh Yên nhếch môi cười.

Cái miệng của con nha đầu này đúng là học được tinh túy của mình rồi.

Không chỉ có thể chọc tức ch-ết người sống, mà còn có thể chọc cho người ch-ết sống lại nữa.

Diệp Mộc Dao thẹn quá hóa giận, giơ chân định đá Thu Nguyệt.

Vân Khinh Yên một chân giẫm lên bàn chân của Diệp Mộc Dao.

“Người của Thần nữ ta, không ai được phép đ.á.n.h.”

Diệp Mộc Dao mất hết lý trí, bắt đầu gào thét.

“Vân Khinh Yên!

Ngươi xem cho rõ đi!

Là con tiện tì của ngươi ra tay đ.á.n.h bản công chúa trước!”

Vân Khinh Yên tung ra bộ ba câu hỏi ngược lại.

“Ngươi không tự tìm đến cửa, liệu có bị nàng đ.á.n.h không?”

“Ngươi không đưa tay chỉ vào Thần nữ ta, liệu có bị nàng đ.á.n.h không?”

“Ngươi không nhớ thương nam nhân của Thần nữ ta, liệu có bị nàng đ.á.n.h không?”

“Tổng hợp lại mà nói, trận đòn này là do ngươi đích thân tìm đến xin được đ.á.n.h, bị đ.á.n.h cũng rõ ràng minh bạch lắm.”

Diệp Mộc Dao:

“......!”

Cái logic quỷ quái gì của hai chủ tớ nhà này vậy!

Quá đáng quá rồi!

Tức ch-ết ta mất!

Nàng ta vội vàng hít sâu vài hơi để thuận khí cho mình, đề phòng mình bị tức ch-ết tại chỗ.

Nào ngờ, Diệp Mộc Dao đang bị tức đến mức sắp nhồi m-áu cơ tim vẫn chưa kịp bình phục hơi thở, Vân Khinh Yên lại một lần nữa thốt ra lời kinh người.

“Diệp Mộc Dao, bất kể ngươi tìm đến Thần nữ ta với mục đích gì, định buông lời đe dọa hay là muốn cướp nam nhân với Thần nữ, hoặc là định tỉ thí cái gì đó, Thần nữ ta đều không có hứng thú chơi với ngươi.”

“Bởi vì Thần nữ ta đã cùng Thần Vương ‘điên loan đảo phượng’ vô số lần rồi, còn ngươi thì ngay cả tay của Thần Vương cũng không nắm được.

Ngươi yếu kém như vậy, Thần nữ ta vừa không thể nói chuyện cùng kẻ yếu, cũng không thể chơi đùa cùng kẻ yếu được.”

Diệp Mộc Dao rách cả khóe mắt.

“Vân Khinh Yên!

Ngay cả khi bây giờ ngươi là Thần nữ của nước Tuyên Đức, cũng không thay đổi được sự thật ngươi từng là một Thái t.ử phi không được sủng ái!”

“Ngươi chẳng qua cũng chỉ là một người đàn bà đã qua tay kẻ khác, có gì mà kiêu ngạo!

Ngươi mang khuôn mặt hồ ly tinh như vậy, chắc chắn là dùng thủ đoạn ám muội gì đó để quyến rũ Thần Vương......”

Chát ——

Chát ——

Chát ——

Ba cái tát thanh thúy cắt ngang lời của Diệp Mộc Dao.

Vân Khinh Yên vẩy vẩy bàn tay bị chấn động đến tê dại.

“Diệp Mộc Dao, sao ngươi cứ giống như con cóc ghẻ trong ao thế nhỉ, kêu mãi không thôi vậy.

Thần nữ ta hôm nay đặt lời ở đây, trên khắp đại lục Lăng Tiêu này, không có ai mà Thần nữ ta không dám đụng vào cả......”

Diệp Mộc Dao còn chưa kịp phản ứng lại sau những cái tát, Vân Khinh Yên còn chưa nói hết câu.

Đã thấy Thu Nguyệt giận đùng đùng bày ra tư thế Sumo lao v-út tới, húc cho Diệp Mộc Dao bay ra xa mấy trượng mới dừng lại.

“Tiểu thư nhà ta là Thần nữ nước Tuyên Đức, há để hạng người như ngươi làm nhục sao?!”

“Trên địa bàn nước Tuyên Đức mà dám sỉ nhục Thần nữ triều ta, nô tỳ hôm nay dù có đ.á.n.h cho ngươi phòi cả phân ra cũng không có gì là quá đáng cả.”

Vân Khinh Yên:

“......”

Được rồi được rồi, hở ra là muốn đ.á.n.h cho đối thủ phòi phân ra.

Thật là tận tâm quá đi mà.

Dù thế nào cũng phải thăng chức tăng lương cho Thu Nguyệt của ta mới được.

Vân Khinh Yên tiến lên phía trước, nhìn xuống Diệp Mộc Dao đang ngã trên đất.

“Diệp Mộc Dao, ở trước mặt Thần nữ mà ngươi cứ sủa lên sủa xuống mãi thế.

Ngay cả hoàng đế nước Hoằng An ở trước mặt Thần nữ còn phải khép nép phát triển, vậy mà ngươi lại không biết sống ch-ết kêu gào hăng hái như vậy.”

“Thần nữ thấy ngươi đúng là không phân biệt được ai là đại vương, ai là tiểu vương rồi.”

“Diệp Mộc Dao, hắn không yêu ngươi, chẳng liên quan gì đến Thần nữ ta cả, ngươi không nên trút giận lên đầu Thần nữ.”

Dứt lời, Vân Khinh Yên không thèm quay đầu lại mà đi vào trong phủ.

Diệp Mộc Dao nhìn theo bóng lưng rời đi của Vân Khinh Yên, trong mắt đầy rẫy sự căm hận không thôi.

Đây là nước Tuyên Đức, đạo lý ‘cường long không ép được địa đầu xà’ nàng ta hiểu, hơn nữa bản thân mình quả thật đúng như lời Vân Khinh Yên vừa nói —— là do mình tự tìm đến tận cửa.

Nàng ta xoa xoa gò má đau nhức, chạy thẳng đến dịch trạm tìm Diệp Hồi Chu và Diệp Giang Đình.

“Đại hoàng huynh, Tam hoàng huynh, đợi lần này chúng ta về nước liền bảo phụ hoàng điều binh san bằng nước Tuyên Đức.

Đến lúc đó, muội muốn băm vằn con tiện nhân Vân Khinh Yên kia ra.”

Diệp Hồi Chu và Diệp Giang Đình nhìn dáng vẻ nước mắt lưng tròng của Diệp Mộc Dao, dựa theo hiểu biết của họ về nàng ta thì đã đoán được đại khái sự việc.

“Hoàng muội, ta và Tam hoàng đệ lần này phụng mệnh phụ hoàng xuất sứ nước Tuyên Đức, quan trọng nhất là tìm cách liên lạc với Tuyên Vương, xem thử trong hồ lô của Tuyên Vương đang bán thu-ốc gì.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”

“Muội về phòng nghỉ ngơi trước đi, đợi sau khi trời tối, Tam hoàng đệ sẽ lẻn vào phủ Tuyên Vương để trực tiếp nói chuyện với hắn.”

Diệp Mộc Dao đỏ hoe mắt.

“Hai vị hoàng huynh, mục đích của các huynh là liên lạc với Tuyên Vương, xúi giục Tuyên Vương bức cung mưu phản, từ đó nhân lúc nước Tuyên Đức đại loạn mà thừa cơ tấn công.

Nhưng mục đích của muội trong chuyến đi này là gả cho Thần Vương.”