"Là mùi ngọt của quế hoa." Hắn nói.
Bạch Miễu nhìn lọn tóc kia, ánh mắt rơi vào trên tay hắn.
Thon dài, trắng nõn, sạch sẽ, giống như mỹ ngọc không tì vết.
Khiến người ta không thể coi nhẹ.
Nàng định thần lại: "Bởi vì ta làm bánh hạt dẻ hấp đường quế hoa."
"Bánh hạt dẻ hấp đường quế hoa?" Thẩm Nguy Tuyết nhẹ giọng lặp lại một lần.
"Là ta đi theo sư phụ tiệm điểm tâm học." Bạch Miễu thuận thế móc ra Giới T.ử Nang, từ bên trong lấy ra một cái hộp đồ ăn tinh xảo.
Hộp đồ ăn cũng là nàng tốn hai mươi linh thạch mua, bên trên điêu khắc hoa văn tố nhã, nhìn qua khá gần gũi với khí chất của Thẩm Nguy Tuyết.
Thẩm Nguy Tuyết nhìn cái hộp đồ ăn này, ánh mắt có chút mê hoặc: "Hôm nay cũng là ngày hưu mộc sao?"
Bạch Miễu: "Ách..."
Trọng điểm của người không đúng a sư tôn!
"Hôm nay không hưu mộc, nhưng mà ta tương đối rảnh rỗi, cho nên..." Nàng tránh nặng tìm nhẹ đem chủ đề dẫn qua, "Tóm lại, ta làm một ít bánh hạt dẻ hấp đường quế hoa, vừa ra lò, sư tôn muốn nếm thử không?"
Thẩm Nguy Tuyết còn đang suy nghĩ lời nàng nói.
Đã hôm nay không hưu mộc, liền nói rõ nàng là lén lút xuống núi.
Lén lút xuống núi, còn muộn thế này mới trở về, chính là vì làm một hộp bánh hạt dẻ hấp đường quế hoa...
Thẩm Nguy Tuyết nhịn không được đi nghĩ, vì sao nàng muốn làm như thế.
"Sư tôn?" Bạch Miễu mở hộp đồ ăn ra, trông mong nhìn hắn, "Thật sự không nếm một miếng sao?"
Mấy miếng bánh hạt dẻ hấp đường quế hoa chỉnh tề bày trên đĩa, bánh hạt dẻ xốp mềm, quế hoa vàng óng, một mùi thơm ngọt đập vào mặt.
Thật ra Bạch Miễu biết Thẩm Nguy Tuyết sẽ không nếm.
Trước đó hệ thống đã đem đoạn kịch bản này nói cho nàng, Thẩm Nguy Tuyết không thích đồ ngọt, cho nên hắn khẳng định sẽ không ở trước mặt nàng ăn hộp điểm tâm này.
Nhưng nàng dù sao cũng vì thế nỗ lực một ngày, cho dù biết Thẩm Nguy Tuyết không ăn, nàng cũng hy vọng hắn có thể khen một chút vẻ ngoài của những điểm tâm này.
Ít nhất khẳng định một chút thành quả lao động của nàng.
Bạch Miễu nhìn chằm chằm Thẩm Nguy Tuyết, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Trong ánh mắt chăm chú của nàng, Thẩm Nguy Tuyết đưa ra một bàn tay, cầm lấy một miếng bánh hạt dẻ.
Hắn đưa tới bên môi, nhẹ nhàng c.ắ.n một cái.
Bạch Miễu: "?"
Hệ thống: “? ”
Hệ thống mộng rồi: “ Hắn sao bây giờ lại ăn rồi?! ”
Bạch Miễu cũng mộng: "Ta không biết a!"
Bạch Miễu nhìn về phía Thẩm Nguy Tuyết ánh mắt trong nháy mắt từ mong đợi biến thành khiếp sợ.
Mà Thẩm Nguy Tuyết vẫn đang nghiêm túc nhấm nháp miếng bánh hạt dẻ kia, đợi hắn chậm rãi ăn xong, mới dùng khăn lau sạch tay, ngước mắt nói với Bạch Miễu:
"Rất ngon."
Bạch Miễu yên lặng nuốt nước miếng một cái.
Không chỉ ngay trước mặt nàng ăn hết, hơn nữa còn nói rất ngon...
Cái này đã không thể nói là chệch hướng kịch bản, rõ ràng là hoàn toàn tương phản!
“ Không thích hợp, cái này không thích hợp... ”
Hệ thống bắt đầu ở trong đầu Bạch Miễu lặp đi lặp lại lầm bầm.
Trước đó mấy lần còn có thể giải thích thành là vấn đề của Bạch Miễu, lần này lại không thể lại đem vấn đề đổ lên đầu Bạch Miễu.
Điểm tâm nàng làm, không có vấn đề. Lời nàng nói, cũng không có vấn đề. Thời cơ nàng tới, cũng không có vấn đề.
Nhưng phản ứng của nam chính vẫn đi ngược lại với kịch bản vốn có.
Vậy vấn đề tột cùng xuất hiện ở đâu?
Bạch Miễu cũng nghĩ không thông.
Nàng thần sắc mờ mịt, Thẩm Nguy Tuyết còn đang ôn thanh hỏi nàng: "Ngươi không ăn sao?"
"A... Vậy ta cũng ăn một miếng vậy." Bạch Miễu lấy lại tinh thần, chộp lấy một miếng bánh ngọt bỏ vào trong miệng.
Bánh hạt dẻ vào miệng tan ngay, đường quế hoa thanh ngọt tinh tế, chỉnh thể khẩu cảm xác thực không tệ.
Không hổ là nàng.
Thẩm Nguy Tuyết nhu thanh nói: "Muốn ăn điểm tâm thì trực tiếp mua là được rồi. Vì sao phải tự mình làm?"
Bạch Miễu vừa ăn vừa trả lời: "Bởi vì ta muốn làm cho sư tôn ăn."
Thẩm Nguy Tuyết nghe xong, lông mi nhẹ nhàng chớp động, như cánh bướm nhẹ nhàng nhảy múa.
"... Làm cho ta ăn?"
"Ưm..." Bạch Miễu lại nhón một miếng bánh hạt dẻ bỏ vào trong miệng, "Trước đó ngài không phải dạy ta kiếm quyết sao? Cho nên ta liền muốn làm chút đồ ngon cảm tạ ngài..."
Nàng không có tiếp tục nói hết, bởi vì nàng đột nhiên ý thức được, mình người cảm tạ này hình như so với người được cảm tạ ăn còn nhiều hơn.
Cái này có chút xấu hổ rồi.
Nhưng ánh mắt của Thẩm Nguy Tuyết lại càng ngày càng ôn nhu.
Hắn nhẹ giọng nỉ non: "Hóa ra là vì ta sao..."
Bạch Miễu liên tục gật đầu.
Thẩm Nguy Tuyết cong lên khóe môi, sờ sờ tóc nàng: "Đứa ngoan."
Bạch Miễu: "?"
Chuyện gì xảy ra? Cái ngữ khí vui mừng này là chuyện gì xảy ra? Cái sờ đầu thân thiết này lại là chuyện gì xảy ra? Còn nói xong không ăn đồ ngọt đâu, vừa rồi không phải ăn rất vui vẻ sao?
Bạch Miễu không hiểu ra sao, lại không hiểu rồi.
Thẩm Nguy Tuyết vẫn ôn hòa nhìn nàng: "Ta hiểu tâm ý của ngươi, nhưng gần đây có thể... không quá an toàn."
"Ngươi tu vi còn thấp, không có hưu mộc thì tốt nhất đừng xuống núi."
Bạch Miễu đang hoài nghi bản thân, nghe được hắn nói như vậy, cũng chỉ là qua loa gật gật đầu.
Thẩm Nguy Tuyết nhìn ra nàng tâm hồn đang treo ngược cành cây.
Hắn thầm than một tiếng, ngón tay dời xuống, thuận theo tóc nàng rơi vào bên mặt, sau đó ngón cái hơi cong, nhẹ nhàng lướt qua khóe môi nàng.
Xúc cảm hơi lạnh chớp mắt là qua.
Bạch Miễu lông mi run lên, theo bản năng ngước mắt, nhìn thấy trên đầu ngón tay hắn dính vụn điểm tâm nhỏ xíu.
"Đừng xuống núi," Thẩm Nguy Tuyết đối đầu tầm mắt của nàng, thanh âm trầm nhu mà kiên nhẫn, "Được không?"
Bên tai tựa hồ có tiếng pháo hoa nổ tung, Bạch Miễu cả người đều ngây ngẩn.
Cô không kịp phòng bị chạm phải ánh mắt của Thẩm Nguy Tuyết.
Màu mắt của hắn trong suốt nhạt màu, dưới ánh nến dập dờn gợn sóng lăn tăn, giống như một vũng rượu hổ phách trong vắt.
Phản chiếu rõ ràng khuôn mặt đang ngẩn ngơ của cô.
"Bạch Miễu?" Thẩm Nguy Tuyết khẽ gọi một tiếng.
Bạch Miễu: "!"