“Nếu ta không đi cứu... chàng ấy chắc chắn sẽ c.h.ế.t.” Ta lẩm bẩm.
Thẩm Quy Hạc lập tức giữ c.h.ặ.t vai ta, giọng hắn đầy vẻ giận dữ và đau xót: “Nàng đi bằng cách nào? Nàng chỉ cần bước chân ra khỏi y quán, tiếp tục can thiệp, cơ thể nàng sẽ lập tức bị xóa sổ hoàn toàn trước khi kịp nhìn thấy hắn!”
Hai chúng ta im lặng nhìn nhau trong căn phòng tối mờ, tiếng sấm bên ngoài nổ vang như tiếng vó ngựa t.ử thần đang lao đến từ hẻm núi Vọng Xuyên.
Ta mở chiếc hộp gỗ, nhìn cây trâm bạch ngọc thanh khiết nằm bên cạnh tấm thẻ bài sắt đen của hắn. Những món đồ này vẫn còn, nhưng hoa văn khắc trên tấm thẻ bài sắt đã bắt đầu mờ nhạt đi một nửa. Ta hiểu, thời gian tồn tại của ta không còn nhiều nữa.
Thẩm Quy Hạc nhìn ta, giọng hỏi đầy sự bất an tột cùng: “Nàng định làm gì?”
Ta quay đầu nhìn về hướng phủ Tam hoàng t.ử xa xôi qua màn mưa bong bóng. Ta không trả lời hắn.
Trong đầu ta, giọng nói cơ khí, lạnh lẽo vô tình của quy luật thế giới vang lên lần cuối, đều đặn như tiếng đồng hồ đếm ngược:
“Kết cục định sẵn của nhân vật mục tiêu đang được khôi phục hoàn toàn.”
“Thời gian tồn tại còn lại của biến số: Ba ngày.”
Ta khép cuốn sổ tay lại.
Những dòng chữ khác đều đã biến mất sạch sẽ, chỉ còn ngày c.h.ế.t của chàng vẫn đỏ rực trên trang giấy trắng.
Ta từng nghĩ đẩy chàng ra xa là đủ, chỉ cần chàng không còn yêu ta, cốt truyện sẽ trở về đúng quỹ đạo an toàn. Nhưng ta đã sai rồi.
Người đã được ta cứu sống một lần sẽ không bao giờ trở lại thành người m.á.u lạnh vạn vật như cũ. Chàng đã biết tin tưởng thuộc hạ, biết bảo vệ người trung thành, biết xót thương hàng vạn binh sĩ biên quan chưa từng gặp mặt.
Chính những điều tốt đẹp ta vô tình để lại bên trong con người chàng, đã tự động đưa chàng trở lại con đường phải c.h.ế.t để bảo vệ đại nghĩa.
Ngoài cửa sổ, mưa sấm đổ xuống kinh thành trắng xóa.
Trận mưa tên Vọng Xuyên.
Ba ngày sau.
7.
Trận mưa tên tại Vọng Xuyên chỉ còn ba ngày.
Ta và Thẩm Quy Hạc giở bản đồ kinh thành rạng sáng. Đèn dầu lay lắt.
“Ta nhớ vách đá này.” Ngón tay ta chỉ vào đoạn hẻm núi độc đạo.
Thẩm Quy Hạc không quản ngại, lập tức đưa ra phương án.
“Một, chuyển đoàn quân lương sang đường Bắc Lĩnh.”
“Hai, dùng một đoàn xe giả đi vào Vọng Xuyên để nghi binh.”
“Ba, ta sẽ khuyên Chiêu Hoằng ở lại kinh thành. Tăng thêm cấm vệ của phủ Quốc Công.”
Hắn mang kế hoạch tới phủ Tam hoàng t.ử ngay trong đêm.
Lục Chiêu Hoằng chấp thuận đổi tuyến đường áp tải. Hắn cũng đồng ý dùng xe giả.
Nhưng hắn kiên quyết không ở lại kinh thành.
“Chứng cứ tham ô phải do bổn vương đích thân tiếp nhận.” Lục Chiêu Hoằng từ chối.
“Nếu ta không xuất hiện, viên quan nắm giữ sổ sách sẽ không lộ diện.”
Thẩm Quy Hạc không thể nói trước cái c.h.ế.t vạn tiễn xuyên tâm. Hắn chỉ nhấn mạnh địa hình nguy hiểm.
Lục Chiêu Hoằng nhìn hắn, đôi mắt xám tro phẳng lặng: “Là nàng bảo ngươi tới sao?”
“Không phải.” Thẩm Quy Hạc phủ nhận. Hắn quay mặt đi.
Lục Chiêu Hoằng im lặng nhìn bản đồ, không truy hỏi thêm.
Trong kho t.h.u.ố.c Hồi Xuân Đường, ta mở cuốn sổ ghi chép cốt truyện.
Dòng chữ “Trận phục kích tại Vọng Xuyên” đột ngột biến mất trơ trọi. Ta tưởng mình đã thắng.
Nhưng chỉ vài nhịp thở sau, một dòng chữ đỏ rực khác tự động hiện lên ở trang kế tiếp.
“Đường Bắc Lĩnh sạt lở lớn sau mưa.”
“Đoàn xe áp tải quân lương bắt buộc phải chuyển hướng qua Vọng Xuyên.”
Tin tức từ tiền trạm truyền về kinh thành vào trưa ngày thứ hai.
Đoạn vách núi đường Bắc Lĩnh bất ngờ sạt lở nghiêm trọng, đất đá lấp phẳng lối đi.
Xe quân lương cồng kềnh không thể leo qua dốc dựng đứng.
Quan viên địa phương đề nghị chuyển sang đường Nam Khê để vòng qua hẻm núi.
Nhưng ngay sau đó, một t.h.ả.m kịch tự nhiên khác ập đến: Cầu Nam Khê bị lũ lớn cuốn trôi hoàn toàn.
Con đường duy nhất còn lại để kịp đưa lương ra biên ải trước mùa đông chính là Vọng Xuyên.
Thẩm Quy Hạc đập bàn lập tức nghi ngờ phe Thái t.ử giở trò dơ bẩn, phá cầu đốt kho.
Hắn phái mật thám phủ Quốc Công ra sức tra xét. Kết quả điều tra khiến cả hai chúng ta lạnh người.
Mưa lớn liên tục, sạt lở xảy ra hoàn toàn tự nhiên. Cầu gỗ bị mục mục mục từ trước, gặp lũ liền gãy.
Không có bất kỳ dấu vết nào của nhân vi phá hoại.
Ta cầm b.út lông, thử dùng mực đen xóa đi ba chữ Vọng Xuyên trên bản đồ da dê.
Mực vừa phủ lên liền tự động loang lổ, tách ra thành hình hai vách núi đối xứng.
Vệt nứt trên cổ tay ta kéo dài thêm một thốn, m.á.u thấm đỏ băng gạc vải thô.
Một giọng nói vô cảm vang lên bên tai: “Kết cục định sẵn không thay đổi vì con đường.”
Ta đứng giữa kho t.h.u.ố.c vắng, l.ồ.ng n.g.ự.c trống rỗng.
Ta hiểu mình đang đối đầu không phải một tên phản diện bằng xương bằng thịt.
Nàng đang đối đầu với chính cấu trúc vận hành của thế giới này.
“Nếu không phải con đường, điều gì mới quyết định cái c.h.ế.t của chàng?” Ta hỏi vào không trung.
Không có tiếng trả lời. Trên mặt giấy chỉ xuất hiện một chữ hiện rõ: “Cân bằng.”
Ngày thứ hai. Chúng ta thử phá hủy nguyên nhân trực tiếp của trận mưa tên: Bắt nội gián.
Thẩm Quy Hạc bí mật phối hợp với Hứa Trạch và Vệ Thanh rà soát doanh trại tạm ngoài thành.
Họ dùng các biện pháp chuyên nghiệp nhất để kiểm tra nội bộ:
Rà soát nguồn bạc bất thường, kiểm tra lịch trực, theo dõi các lần ra vào biệt phủ phe Thái t.ử.
Một tên thị vệ bị phát hiện giấu bản đồ bố trí cấm vệ trong ống tre. Hắn bị bắt ngay tại chỗ.
Tên thứ hai định c.ắ.n t.h.u.ố.c độc tự sát ở góc sân, nhưng Hứa Trạch nhanh tay đ.á.n.h ngất, giữ lại mạng sống.
Tên thứ ba chịu không nổi kẹp ngón tay, khai ra mình chỉ phụ trách truyền tin ra ngoài bằng bồ câu.
Ta lật xem danh sách những kẻ bị bắt. Không có cái tên Trịnh Hữu.
Trong nguyên tác, Trịnh Hữu là phó tướng sẽ dẫn Lục Chiêu Hoằng vào điểm c.h.ế.t.
Hiện tại trong đội hộ vệ không hề có ai tên Trịnh Hữu. Ta tưởng cốt truyện đã thay đổi hoàn toàn.
Nhưng ngay đêm vắng, binh bộ gửi trát bổ sung lực lượng. Ba hộ vệ bị bắt được thay thế bởi ba người mới.
Ta nhìn vào bản danh sách mới. Tên đầu tiên sử dụng danh tính giả là Vương Nhị.
Nhưng dấu vân tay và vết sẹo trên cổ của hắn hoàn toàn trùng khớp với phó tướng Trịnh Hữu trong cuốn sách.
Thế giới tự động đưa đúng kẻ thủ ác trở lại dưới một thân phận khác để khép lại chiếc lưới.
“Không phải chúng ta chưa bắt được nội gián.” Ta nhìn tờ giấy bị mực đỏ thấm qua như m.á.u.
Ta nói với Thẩm Quy Hạc, giọng đầy vẻ bất lực:
“Mà là thế giới này sẽ luôn tạo ra một nội gián mới để đưa chàng vào cạm bẫy.”
Phương án mạnh nhất được thử nghiệm vào sáng ngày thứ ba: Giữ Lục Chiêu Hoằng ở lại kinh thành.
Phụ thân của Thẩm Quy Hạc — Trấn Quốc Công đích thân dâng tấu lên triều đình.
Ông lấy lý do mưa lớn kéo dài, đường núi hiểm trở, vụ án quân lương nên giao hẳn cho Đại Lý tự phụ trách.
Tam hoàng t.ử nên ở lại kinh để phối hợp thẩm vấn các quan viên Hộ bộ có liên đới.
Một số đại thần trung lập cũng bước ra đồng tình. Hoàng đế Lục Minh Viễn đã có ý hoãn chuyến đi vương mệnh.
Nhưng đúng lúc đó, biên quan gửi ngựa trạm cấp báo về kinh, nhuộm đỏ cả triều đường.
“Quân lương ngoài biên ải chỉ còn đủ dùng trong bảy ngày!”
“Một nhóm binh sĩ vì đói rét đã nổi loạn, c.h.é.m c.h.ế.t phó tướng thủ thành!”
“Viên quan giữ sổ sách gốc tuyên bố, hắn chỉ tin tưởng và giao chứng cứ cho người của hoàng thất!”
Thái t.ử Lục Cảnh Diệp lập tức bước ra, vẻ mặt nghiêm nghị: “Nhi thần nguyện đi thay Tam đệ.”
Hoàng đế nhìn đứa con trưởng đứng dưới điện, ánh mắt đầy sự kiêng dè. Ông không tin Đông cung sẽ tự tra xét phe cánh của mình.
Cuối cùng, ngai vàng vương pháp cần sự cân bằng. Hoàng đế ra chỉ: Lục Chiêu Hoằng lập tức lên đường.