Trong nguyên tác, người này đáng lẽ phải c.h.ế.t ngay trong rừng trúc.
Tại sao lại chạy được đến cửa sau biệt viện của nàng?
Lý trí Tống Vãn Ngưng hét lên: Đóng cửa lại. Không được quản.
Nhưng đôi mắt nàng nhìn chằm chặp vào vệt m.á.u đen trên vai hắn.
Máu đen. Mũi tên có độc.
Hắn đang rơi vào trạng thái sốc mất m.á.u kết hợp nhiễm độc, chỉ ba phút nữa sẽ ngừng tim.
Bàn tay Tống Vãn Ngưng đặt trên then cửa run lên.
Bản năng nghề nghiệp tích lũy qua hàng ngàn ca cấp cứu c.h.ế.t ch.óc trỗi dậy lấn át nỗi sợ hãi.
“Đã nhìn thấy rồi thì không thể mặc kệ.”
Nàng lẩm bẩm câu nói của chính mình ở kiếp trước.
Nàng rút then cửa.
“Mặc Y, phụ ta kéo hắn vào!”
Mặc Y sợ hãi nhưng không dám cãi, vội vàng cùng Tống Vãn Ngưng lôi nam nhân vào trong sân.
Tống Vãn Ngưng khóa c.h.ặ.t cửa lại.
Nàng bảo Mặc Y đi lấy nước sạch, d.a.o sạch và nến.
Nàng xé toác vai áo của thị vệ.
Vết thương rỉ m.á.u độc, bốc mùi hôi tanh.
Nàng dùng ngón tay ấn mạnh vào huyệt đạo gần vai để giảm tốc độ m.á.u chảy, động tác chuẩn xác như máy móc.
“Đau đấy, nhịn đi.” Nàng nói, dù biết hắn đã bán mê man.
Nàng hơ d.a.o trên lửa nến, rạch nhẹ vết thương để thải m.á.u độc, rồi dùng kẹp nhỏ gắp đầu mũi tên ra.
Không có t.h.u.ố.c tê, nam nhân đau đớn co rúm người, nhưng Tống Vãn Ngưng giữ c.h.ặ.t vai hắn bằng một lực mạnh mẽ không ngờ.
Nàng dùng thảo d.ư.ợ.c cầm m.á.u có sẵn trong phòng giã nát, đắp vào vết thương, rồi xé áo mình băng bó lại.
“Xoảng.”
Một tiếng động vô hình lại vang lên trong đầu nàng.
Như tiếng đồ sứ nứt.
Cùng lúc đó, trên cổ tay Tống Vãn Ngưng xuất hiện một vệt sáng mờ nhạt như một vết sẹo nhỏ, rồi biến mất trong chớp mắt.
Nam nhân thị vệ hé mắt, nhìn thấy Tống Vãn Ngưng, hắn dùng chút sức tàn nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng.
“Điện... Điện hạ... Rừng trúc phía tây... Có phục kích...”
“Ta biết rồi, ngươi nằm yên.” Tống Vãn Ngưng lạnh giọng.
Nam nhân lắc đầu, m.á.u từ miệng trào ra: “Sát thủ chia làm hai nhóm... Một nhóm đuổi theo ta... Một nhóm vây hãm điện hạ... Trong chùa... Trong chùa có nội gián...”
Nói xong câu đó, hắn hoàn toàn ngất đi.
Tống Vãn Ngưng đứng chôn chân tại chỗ.
Trong chùa có nội gián.
Điều này nghĩa là kế hoạch rút lui an toàn của Lục Chiêu Hoằng trong nguyên tác đã bị rò rỉ.
Hắn sẽ không chỉ mất một thị vệ, hắn có thể sẽ c.h.ế.t ở đây hôm nay.
Nếu Lục Chiêu Hoằng c.h.ế.t, cốt truyện sụp đổ, thế giới này sẽ ra sao? Nàng có bị xóa sổ không?
Tống Vãn Ngưng nhìn bàn tay đầy m.á.u của mình.
Nàng quay sang Mặc Y: “Trông chừng hắn. Khóa c.h.ặ.t cửa. Ai gọi cũng không được lên tiếng.”
Mặc Y hoảng hốt: “Tiểu thư, người đi đâu?”
Tống Vãn Ngưng lấy mảnh ngọc lệnh bài tùy thân từ người thị vệ.
“Ta đi báo tin.”
Nàng không có ý định làm anh hùng xông vào trận chiến.
Nàng chỉ muốn gửi lời cảnh báo đến người của Lục Chiêu Hoằng, rồi lập tức rút lui.
“Báo xong, ta sẽ đi ngay.” Nàng tự nhủ.
Lúc ấy, nàng vẫn chưa biết.
Chỉ một lần quay đầu này đã đổi cả vận mệnh của hai người.
Trời đổ mưa phùn.
Đường núi lên chùa Thanh Phạn trơn trượt.
Tống Vãn Ngưng thở dốc, bước chân loạng choạng do thân thể này quá yếu ớt.
Khi nàng đến sân sau của chùa, không khí yên tĩnh đến đáng sợ.
Khách hành hương thường ngày đã biến mất sạch sẽ, chỉ có vài bóng người mặc y phục hộ vệ đi tuần tra.
Tống Vãn Ngưng nấp sau bức tường đá, quan sát.
Có điều gì đó không đúng.
Hộ vệ của phủ Tam hoàng t.ử khi đi tuần luôn mang theo trường đao bên hông trái, tay phải hộ vệ lăm lăm chuôi kiếm.
Nhưng những người này, tay lại buông thõng, bước đi nhẹ như bông.
Hơn nữa, giày của bọn họ dính đầy bùn đỏ.
Chùa Thanh Phạn chỉ có đất xám. Bùn đỏ chỉ có ở rừng trúc phía tây.
Bọn họ là sát thủ giả dạng.
Tống Vãn Ngưng siết c.h.ặ.t mảnh ngọc lệnh bài trong tay.
Một tên giả dạng hộ vệ chú ý đến phía nàng, bước tới gần: “Ai đó? Nơi này cấm địa, mau lui ra.”
Tống Vãn Ngưng bước ra, vẻ mặt lộ rõ sự sợ hãi của một tiểu thư khuê các.
“Lúc... Lúc nãy ta thấy một tiểu sa di làm rơi cái này ở chính điện, ta muốn trả lại...”
Nàng giơ ra một chiếc khăn tay tầm thường.
Tên sát thủ liếc nhìn chiếc khăn, mắt lóe lên tia sát khí: “Đưa cho ta, ngươi mau rời đi.”
Tống Vãn Ngưng cố tình làm rơi chiếc khăn, khi cúi xuống nhặt, nàng nhìn thấy một tiểu sa di thật sự vừa đi ngang qua hành lang phía xa.
Nàng lập tức đứng dậy, chạy nhanh về phía tiểu sa di đó.
“Bắt lấy nàng!” Tên sát thủ phía sau nhận ra điều bất thường, trầm giọng quát.
Tống Vãn Ngưng vừa chạy vừa dùng hết sức đẩy ngã giá đèn dầu bằng đồng ở hành lang hậu viện.
“Rầm! Xoảng!”
Nến đổ, dầu tràn ra, lửa bén vào rèm cửa bùng lên khói đen.
“Cháy! Cháy rồi!” Tống Vãn Ngưng hét lớn.
Tăng nhân trong chùa nghe tiếng động lập tức hỗn loạn chạy tới.
Nhân lúc lộn xộn, Tống Vãn Ngưng áp sát tiểu sa di, nhét mảnh ngọc lệnh bài của thị vệ vào tay cậu bé.
“Mang cái này đến thiện phòng của Tam điện hạ, nói với người bên cạnh ngài ấy: Rừng trúc phía tây có bùn đỏ, cửa sau có nội gián! Mau!”
Tiểu sa di hoảng sợ, nhưng nhìn thấy lệnh bài hoàng gia, liền gật đầu lia lịa rồi chạy biến vào đám đông.
Tống Vãn Ngưng quay người trốn vào trà phòng bên cạnh hành lang để lánh nạn.
Trong trà phòng vắng lặng.
Trên bàn gỗ, có một khay trà đặt hai chén sứ.
Một chén đã nguội ngắt, một chén vẫn còn bốc khói nghi ngút.
Tống Vãn Ngưng liếc nhìn, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, nhưng tình thế khẩn cấp không cho phép nàng suy nghĩ nhiều.
Bên ngoài, tiếng của tên sát thủ lúc nãy vang lên đầy tức giận: “Tín vật trên người tên trốn thoát đã bị đưa đi rồi! Bắt nữ nhân kia lại!”
Bọn chúng đã phát hiện ra nàng.
Tống Vãn Ngưng không còn đường lui, nàng chạy thẳng ra lối cửa ngách dẫn vào rừng trúc phía tây.
Mưa phùn làm ướt sũng xiêm y của nàng, khiến nó nặng trịch bám vào da thịt.
Thân thể này quá yếu, phổi nàng đau rát như thiêu như đốt, mỗi bước đi như đeo đá.
Phía sau, tiếng bước chân đuổi theo sát nút.
Tiếng cành trúc gãy giòn giã.
“Vút!”
một mũi phi đao sượt qua vai nàng, ghim c.h.ặ.t vào thân trúc trước mặt.
Tống Vãn Ngưng ngã nhào xuống đất bùn trơn trượt.
Một tên sát thủ lao đến, lưỡi kiếm sáng loáng đ.â.m thẳng xuống n.g.ự.c nàng.
Tống Vãn Ngưng nghiêng người né tránh theo bản năng, dùng hết sức lực tích tụ, dùng hai ngón tay đ.â.m mạnh vào yết hầu của tên sát thủ.
Kiến thức giải phẫu học hiện đại.
Đòn đ.á.n.h hiểm độc, chuẩn xác.
Tên sát thủ đau đớn lùi lại, ôm cổ họng ho sặc sụa.
Nhưng nàng cũng kiệt sức hoàn toàn, không thể đứng dậy nổi.
Đúng lúc đó, từ sâu trong rừng trúc vang lên tiếng binh khí va chạm rầm rộ.
Lục Chiêu Hoằng đã nhận được tin báo.
Hắn không rút lui theo đường cũ, mà chủ động dẫn theo hộ vệ tinh nhuệ phản kích từ bên sườn rừng trúc.
Qua màn mưa bụi, Tống Vãn Ngưng nhìn thấy một bóng dáng cao lớn mặc trường bào màu đen, tay cầm trường kiếm, tàn nhẫn c.h.é.m đứt cổ họng một tên sát thủ.
Gương mặt hắn góc cạnh, lạnh lùng như băng duới mưa.
Đó chính là Lục Chiêu Hoằng.