Lục Chiêu Hoằng đứng trong sân t.h.u.ố.c, nhìn ta bằng ánh mắt sâu hoắm.
Hắn biết ta chỉ là một thứ nữ cấm túc ở biệt viện, chưa từng ra bến Đông.
Nhưng hắn không ép hỏi một lời nào. Hắn chọn tôn trọng bí mật của ta.
Một nam nhân mặc y phục nho nhã bước ra từ sau lưng Lục Chiêu Hoằng.
Thế t.ử Trấn Quốc Công phủ — Thẩm Quy Hạc. Hắn là người hỗ trợ điều tra đường vận chuyển.
Thẩm Quy Hạc tiến lại gần ta, ánh mắt có chút suy xét:
“Tống cô nương từng tới bến Đông sao? Lúc đó chưa ai nhắc tới kho số ba.”
Ta khựng lại, lưng đẫm mồ hôi lạnh: “Ta... ta chỉ đoán mò dựa trên lượng hàng hắn chở.”
Thẩm Quy Hạc mỉm cười, nhưng ánh mắt không có ý cười. Hắn ghi nhớ chi tiết này.
Sau khi vụ án kết thúc, Thẩm Quy Hạc mời chúng ta đến một quán trà kín đáo gần bến sông.
“Hôm nay đa tạ Tống cô nương giải vây.” Thẩm Quy Hạc nâng chén trà.
“Nàng cứu Chiêu Hoằng hai lần, nay lại giúp phá một mắt xích của Đông cung.”
“Đó là việc nên làm.” Ta đáp khách sáo.
Thẩm Quy Hạc nhìn Lục Chiêu Hoằng, rồi quay sang ta:
“Với nàng là việc nên làm. Nhưng với hắn, đó là những món nợ rất lớn.”
Lục Chiêu Hoằng đặt mạnh chén trà xuống bàn: “Ngươi nói nhiều quá.”
Thẩm Quy Hạc bật cười, không sợ hắn chút nào.
Ta ngồi nhìn hai người họ đối thoại.
Thẩm Quy Hạc là người hiếm hoi dám nói thẳng vào mặt Lục Chiêu Hoằng.
Lục Chiêu Hoằng tuy ngoài mặt lạnh lùng, nhưng hoàn toàn tin tưởng hắn.
Trong nguyên tác, sau khi Lục Chiêu Hoằng c.h.ế.t vạn tiễn xuyên tâm, triều thần đều lảng tránh.
Chỉ có một mình Thẩm Quy Hạc nửa đêm xông vào trận địa, nhặt xác hắn về chôn cất.
Vì việc đó, Thẩm Quy Hạc bị Thái t.ử tước binh quyền, cuối cùng u uất mà c.h.ế.t.
Nhìn Thẩm Quy Hạc bằng xương bằng thịt đang cười nói trước mặt, l.ồ.ng n.g.ự.c ta nghẹn lại.
Ta thoáng hiện lên một tia bi thương trong mắt.
Thẩm Quy Hạc rất nhạy cảm, hắn lập tức nhận ra: “Tống cô nương từng gặp ta trước đây sao?”
“Chưa từng.” Ta vội cúi đầu uống trà để che giấu.
Ta lấy tờ giấy bên cạnh, ghi lại tỉ lệ phối d.ư.ợ.c để giải độc tính còn sót lại của Xích Tâm Thảo.
Ta quen tay ghi bằng các ký số hiện đại.
Thẩm Quy Hạc liếc nhìn những ký hiệu kỳ lạ trên giấy, lông mày khẽ nhướng lên. Hắn chưa hỏi, nhưng ánh mắt càng thêm thâm sâu.
Lúc rời quán trà, Thẩm Quy Hạc cố tình đi tụt lại phía sau, nói nhỏ với Lục Chiêu Hoằng:
“Nàng ấy biết những điều không nên biết. Cách viết chữ cũng rất lạ.”
Lục Chiêu Hoằng nhìn bóng lưng ta phía trước: “Ta biết.”
“Ngươi vẫn tin nàng?” Thẩm Quy Hạc hỏi.
Lục Chiêu Hoằng im lặng một lát, rồi đáp trầm thấp:
“Nàng đã có quá nhiều cơ hội để g.i.ế.c ta. Nhưng nàng đều chọn cứu.”
Đêm hôm đó. Phủ Tam hoàng t.ử đèn đuốc sáng choang.
Hứa Trạch bất ngờ phát sốt cao, vết thương cũ mưng mủ dữ dội.
Vệ Thanh vội vã đưa ta vào phủ bằng cửa sau.
Ta kiểm tra vết thương cho Hứa Trạch, sắc mặt đông cứng: “Đây không phải độc phát lại tự nhiên.”
“Có người đã bỏ t.h.u.ố.c dẫn độc vào thức ăn của hắn.”
Trong truyện, kẻ phản bội ẩn nấp sâu nhất trong phủ chính là tên quản sự phụ trách bếp t.h.u.ố.c.
Vì Hứa Trạch ở nguyên tác c.h.ế.t ngay từ đầu, nên tên nội gián này mãi sau này mới bị phát hiện khi hắn đầu độc chính Lục Chiêu Hoằng.
Ta nhìn quanh phòng t.h.u.ố.c, biết rõ thủ phạm nhưng không thể chỉ đích danh.
“Vệ Thanh, mang nồi sắc t.h.u.ố.c và tro than hôm nay tới đây.” Ta ra lệnh.
“Gọi tất cả những người từng chạm vào t.h.u.ố.c của Hứa Trạch tập hợp ở sân trước.”
Ta lấy ra một lọ bột d.ư.ợ.c liệu màu xanh lam: “Đây là Dạ Minh Phấn. Kẻ nào từng tiếp xúc với t.h.u.ố.c dẫn độc sẽ bị bột này bám vào da, gây ngứa rát khi gặp nước.”
Ta yêu cầu tất cả quản sự rửa tay vào chậu nước sạch.
Đến lượt tên quản sự bếp t.h.u.ố.c, hắn vừa nhúng tay vào nước liền rú lên đau đớn, các kẽ ngón tay nổi lên những vệt đỏ tấy.
“Bắt lấy hắn!” Vệ Thanh tuốt kiếm.
Tên quản sự định tự sát bằng t.h.u.ố.c độc giấu trong răng.
Ta nhanh tay bóp mạnh cằm hắn, dùng kẹp gắp viên t.h.u.ố.c ra.
“Giữ mạng hắn.” Ta quay sang Lục Chiêu Hoằng. “Hắn còn có ích để tìm kẻ đứng sau.”
Trong nguyên tác, Lục Chiêu Hoằng vì mất Hứa Trạch nên nổi điên, c.h.é.m c.h.ế.t nghi phạm tại chỗ, làm đứt đoạn manh mối.
Bây giờ, hắn nhìn ta, rồi thu kiếm vào bao. Hắn đã lựa chọn kiềm chế.
Sau khi hộ vệ lôi tên nội gián đi, căn phòng chỉ còn lại hai chúng ta.
Lục Chiêu Hoằng bước đến trước mặt ta, đôi mắt sâu thẳm như đầm đêm.
“Nàng có biết hắn là nội gián từ trước không?”
Ta c.ắ.n môi, quay mặt đi: “Tiểu nữ không biết. Chỉ là suy đoán khi thấy mạch tượng của Hứa Trạch bất thường.”
Hắn nhìn ta rất lâu. Lâu đến mức ta tưởng hắn sẽ vạch trần lời nói dối vụng về này.
Nhưng hắn chỉ nói: “Ta tin nàng.”
Ta sững người, ngẩng đầu lên.
Lục Chiêu Hoằng nói tiếp, giọng hắn trầm thấp nhưng kiên định:
“Nhưng một ngày nào đó, ta hy vọng nàng tự nguyện nói cho ta biết.”
Cổ tay ta đột ngột nóng ran.
Một tiếng “Xoảng” nhỏ vang lên trong đầu.
Mỗi khi hắn tin ta, mỗi khi tình cảm của hắn thay đổi, cốt truyện lại bị đẩy lệch thêm một chút.
Ta nhìn hắn, trong lòng dâng lên vị đắng:
Nếu chàng biết ta đang giấu cái c.h.ế.t vạn tiễn xuyên tâm của chàng, chàng còn tin ta không?
Xử lý xong việc của Hứa Trạch thì đêm đã về khuya.
Bụng ta đột nhiên phát ra tiếng kêu “ột ột” rõ mồn một trong không gian vắng lặng.
Ta cả ngày chưa ăn gì.
Đầu bếp trong phủ hoàng t.ử đã nghỉ từ lâu. Ta không muốn làm phiền ai.
“Trong bếp còn mì không? Ta tự nấu.” Ta hỏi Vệ Thanh.
Cuối cùng, ta vào gian bếp nhỏ phía sau phủ. Lục Chiêu Hoằng cũng đi theo.
Ta nhóm lửa, thả hai vắt mì thô vào nồi nước sôi, thêm chút hành hoa và muối hạt.
“Điện hạ ăn không?” Ta múc mì ra bát.
“Không đói.” Hắn ngồi bên bàn gỗ thô.
Ta không tin, vẫn múc cho hắn một bát đầy.
Hai chúng ta ngồi đối diện nhau trong căn bếp nghi ngút khói.
Không có Tam hoàng t.ử cao quý, không có thứ nữ thất sủng. Chỉ có hai cái bụng đói.
Lục Chiêu Hoằng cầm đũa, ăn rất chậm. Động tác của hắn phi thường nhã nhặn.
“Món ăn bình dân này không hợp khẩu vị của ngài sao?” Ta hỏi.
“Không phải.” Hắn nhìn làn khói trắng.
“Rất lâu rồi... không có ai hỏi ta đã ăn cơm chưa.”
Ta khựng lại, đôi đũa dừng giữa chừng.
Ta nhớ trong sách viết, mẫu phi của hắn mất sớm, hắn sống cô độc trong thâm cung, bị các phi tần khác ghẻ lạnh.
Người hầu chỉ sợ hắn, phụ hoàng chỉ nghi kị hắn. Hắn chưa từng có một bữa cơm gia đình đúng nghĩa.
Ta vô thức gắp một miếng rau xanh bỏ vào bát hắn: “Ăn nhiều một chút.”
Động tác tự nhiên đến mức cả hai chúng ta đều ngẩn ra.
Ta vội vàng thu tay về, chữa ngượng: “Thói quen khi ta chăm sóc bệnh nhân thôi.”
Lục Chiêu Hoằng nhìn miếng rau trong bát: “Ta là bệnh nhân của nàng?”
“Điện hạ thường xuyên bị thương như vậy, có khác gì bệnh nhân đâu.” Ta cúi đầu ăn mì.
Hắn khẽ cong khóe môi. Lại là nét cười nhạt ấy.
Sau bữa ăn, Lục Chiêu Hoằng tự tay pha một ấm trà trà thô.
Hắn đặt hai chén trà lên bàn gỗ một cách vô thức.
Đây là lần đầu tiên, chính hắn chủ động chuẩn bị chiếc chén thứ hai cho ta.
Khi ta rời phủ Tam hoàng t.ử, hắn đứng dưới mái hiên nhìn theo xe ngựa của ta đi vào bóng đêm.
Vệ Thanh hỏi: “Điện hạ, có cần phái người đi theo bảo vệ Tống cô nương?”
Lục Chiêu Hoằng nhìn bóng tối: “Nàng không thích bị theo dõi.”
“Cho người bảo vệ từ xa. Đi xa một chút, đừng để nàng phát hiện.”
Nửa tháng sau, một biến cố lớn ngoài dự kiến xảy ra ở Tây Giao kinh thành.
Sau trận lũ quét, một thôn làng ở Tây Giao bất ngờ bùng phát dịch bệnh.
Dân làng sốt cao, nôn mửa, mất nước nghiêm trọng rồi c.h.ế.t trong vòng hai ngày.
Hàn đại phu lập tức dẫn người của Hồi Xuân Đường tới cứu trợ. Ta đi cùng ông.
Đến nơi, ta kiểm tra các bệnh nhân và nguồn nước.
“Đây không phải ôn dịch truyền nhiễm.” Ta khẳng định với Hàn đại phu.
“Đây là bệnh nhiễm khuẩn đường ruột cấp tính do nguồn nước bị ô nhiễm nặng sau lũ.”
Trong nguyên tác, quan địa phương vì sợ dịch bệnh lan vào nội thành nên đã hạ lệnh phóng hỏa đốt trụi cả thôn, thiêu c.h.ế.t hơn một trăm mạng người oan uổng.
Sự kiện tàn bạo đó khiến dân chúng oán hận triều đình thấu xương. Phe Thái t.ử đã lợi dụng việc này, đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu Lục Chiêu Hoằng, khiến danh tiếng của hắn tiêu tan.
Hôm nay, vị quan địa phương kia đã cho quân lính bao vây thôn, tay lăm lăm đuốc dầu.
“Đốt! Đốt sạch cho ta để trừ họa tận gốc!” Tên quan huyện gầm rú.
Ta lao ra chặn trước mũi quân lính: “Không được đốt! Đây không phải dịch bệnh! Chỉ cần làm sạch nguồn nước là cứu được!”