Ánh đao lạnh lẽo phản chiếu giữa đồng t.ử, đón lấy lưỡi đao sắc bén, Alder ngẩng mặt lên.

Trong đôi mắt đen kịt, linh hồn kiêu ngạo ẩn giấu sâu trong lớp da thịt thức tỉnh, bộc lộ ra đường nét sắc bén.

“Bác Ly v.ũ k.h.í…”

Ngay khoảnh khắc lưỡi đao chạm đến mi tâm, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không khí, hệt như sóng biển gột rửa cát bùn, mang theo sức mạnh không thể kháng cự cuốn đi một thứ gì đó.

Lưỡi đao trong tay Ngôn Sơ xoay tròn, bị một sức mạnh vô hình kéo rời đi, Alder ngẩng mặt lên, mỉm cười giơ tay, họng s.ú.n.g trong tay nhắm thẳng vào thiếu nữ vừa rời tay khỏi lưỡi đao.

“Mãng phu, chỉ có nước c.h.ế.t không có chỗ chôn.”

Nòng s.ú.n.g đỏ rực bộc phát ra sức mạnh nguy hiểm, ở khoảng cách cực gần, Ngôn Sơ cho dù tránh được, cũng sẽ bị vạ lây.

Chỉ cần kéo dài một chớp mắt, Alder có thể chiếm được tiên cơ, nơi này, không chỉ là nơi ẩn náu bản thể của gã, mà còn là một sân bãi có thể phong cấm dị năng.

Những bức tường kim loại kiên cố không thể phá vỡ kia chỉ là lớp phòng hộ thứ nhất, lớp thứ hai, chính là thiết bị dị năng Bác Ly được chôn trên đỉnh đầu, là v.ũ k.h.í gã đã tốn bao tâm huyết, dùng dị năng của chính mình để lấp đầy.

Chỉ cần khởi động nó, là có thể biến toàn bộ khu vực này thành lãnh địa của mình, khiến kẻ xâm nhập biến thành người bình thường mất đi dị năng.

Đến lúc đó, Alder sẽ có thể đứng ở thế bất bại, biến Ngôn Sơ thành vũng m.á.u.

Đáng tiếc, ý tưởng thì tốt đẹp, nhưng mọi kế hoạch đều im bặt khi Gạch tự chủ đập bay viên đạn.

Còn chưa đợi trên mặt Alder hiện lên vẻ khiếp sợ, đã cảm thấy một nắm đ.ấ.m nện vào n.g.ự.c mình, tiếng xương nứt vang vọng bên tai, cảm giác mất trọng lượng đột ngột ập đến.

Cả người giống như bị trói vào thiết bị bay, trực tiếp bay ngược ra ngoài, ầm một tiếng đập vào tường, cạy cũng không cạy xuống được.

“Khụ… khụ khụ…”

Alder tốn sức tự gỡ mình xuống, lảo đảo quỳ một chân trên mặt đất, ôm lấy miệng mũi, m.á.u tươi đỏ sẫm từ kẽ tay nhỏ giọt xuống sàn nhà, còn chưa ngẩng đầu đã cảm nhận được một mối nguy hiểm kinh hoàng.

Theo bản năng lăn lộn, ngẩng đầu nhìn lại, lưỡi đao trắng như tuyết đã cắm ngay chỗ gã vừa đứng.

Sau đó trong ánh mắt không hiểu ra sao của Alder, một viên Gạch hung hăng lao tới, thanh đao kia không người tự động, phối hợp c.h.ặ.t chẽ với Gạch tấn công tới.

Gạch run rẩy thân hình: “Tấu hài à, thật sự tưởng rằng Bác Ly bổn đại gia ra, là không đập được ngươi sao?”

Hoàn Thủ Đao lạnh lùng nói: “Đừng nói nhảm, mau đ.á.n.h đi.”

Không kịp nghĩ tại sao v.ũ k.h.í lại có ý thức tự chủ, Alder đ.á.n.h bay hai món v.ũ k.h.í, hơn phân nửa tâm trí đều đang chú ý đến Ngôn Sơ, mà dưới chân Ngôn Sơ đang lan tràn sương giá, cực tốc bao phủ toàn bộ không gian.

Sắc mặt Alder khó coi nhanh ch.óng đứng dậy tránh né đòn tấn công của Ngôn Sơ, đồng thời phát động phản công: “Dị năng Bác Ly!”

Dao động vô hình từ dưới chân gã lan tràn, Ngôn Sơ phản ứng cực tốc: “Dị năng Khắc Lục!”

Một tấm thẻ Khắc Lục xuất hiện trong lòng bàn tay Ngôn Sơ, sau đó ném về phía Alder lặp lại: “Dị năng Bác Ly.”

Dưới chân Alder trượt một cái, cảm nhận được dị năng trong cơ thể biến mất một chớp mắt, trợn mắt hốc mồm nhìn về phía Ngôn Sơ.

Lấy dị năng của ta Bác Ly dị năng của ta, kẹt bug đấy à?!

Alder ngửa ra sau tránh được lưỡi đao băng trong tay Ngôn Sơ, lùi lại lần nữa phát động dị năng, Bác Ly dị năng của Ngôn Sơ.

Trên người Ngôn Sơ lóe lên một tia sáng tối, là dấu hiệu thành công, Ngôn Sơ nhíu mày, cảm giác có thứ gì đó đã bị lấy đi.

Trong lòng bàn tay cô bùng lên một ngọn lửa, ánh lửa hừng hực lướt qua đỉnh đầu Alder.

“Không thể nào, cô rốt cuộc có bao nhiêu dị năng!”

“Ngươi đoán xem?”

Lời còn chưa dứt, ánh chớp gầm thét nổ vang, oanh kích lên người Alder, ngay sau đó là vòi rồng nước đột ngột dâng lên, mang theo năng lượng hủy diệt tất cả tấn công về phía Alder.

Alder vẫn sắp bị chọc điên rồi: “Khởi động lớp phòng hộ thứ hai, thứ ba, ta không tin, không có cách nào có thể kiềm chế cô!”

Toàn bộ khu vực bị một mạng lưới màu đỏ bao trùm, giống như cái l.ồ.ng giam giữ hai người.

“Sân bãi Bác Ly, không chỉ có thể Bác Ly dị năng của cô, còn có ngũ quan của cô, thậm chí là m.á.u thịt, ta không tin, cô còn có thể có bao nhiêu dị năng, có thể chống đỡ được đòn tấn công dị năng trăm năm của ta!”

Dưới chân gợn lên từng tầng gợn sóng, mỗi một tầng khuếch tán đều là một đòn tấn công của Alder, gã từng tiêu tốn vô số thời gian, lưu trữ năng lực của mình, hóa thành một lĩnh vực.

Alder lau đi vết m.á.u trên khóe miệng, ấn thiết bị đầu cuối, quanh người xuất hiện một l.ồ.ng năng lượng: “Trong khu vực này, ngoại trừ ta, tất cả sinh vật đều sẽ bị coi là kẻ xâm nhập, bây giờ, cô chỉ là một người bình thường, làm sao chống lại ta.”

Ngôn Sơ nắm c.h.ặ.t t.a.y, cảm giác quả thật có dị năng đang không ngừng bị Bác Ly, nhưng… giống như đập Tam Hiệp mở một cái cổng xả nhỏ vậy, nhìn thì có vẻ nguy cơ cuồn cuộn, thực chất chả có tác dụng mẹ gì.

Ngôn Sơ giống như nhìn kẻ ngốc nhìn Alder, một đ.ấ.m đ.á.n.h lên l.ồ.ng năng lượng, mang theo lực đạo như xe lửa va chạm, một lần nữa đ.ấ.m bay Alder.

Sương giá dưới chân lan tràn, chảy xuôi ra xung quanh.

Trong đầu Alder ong ong, đồng t.ử hơi chấn động: “Tại sao, dị năng của cô không phải nên bị Bác Ly sao?”

Ngôn Sơ nhướng mày, bóp bóp xương tay: “Đang bị Bác Ly đây, cho nên phải đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, xem ngươi Bác Ly nhanh, hay là ta đ.á.n.h nhanh!”

Ngay sau đó những đòn tấn công như bão táp trút xuống l.ồ.ng năng lượng của Alder, thiết bị đầu cuối phát ra một tiếng nổ ch.ói tai, năng lượng của l.ồ.ng phòng hộ giảm mạnh dưới đòn tấn công của Ngôn Sơ.

“Ngươi tốt nhất nên cầu nguyện, lĩnh vực nhân tạo của ngươi có thể chống đỡ được lâu một chút!”

Tai Alder bị chấn động đau đớn không thôi, gã không thể hiểu nổi mọi thứ trước mắt, người này đã vượt ra ngoài mọi dự liệu của gã.

Tại sao lĩnh vực ngưng tụ năng lực trăm năm của gã, lại không có tác dụng với người này?

Ngay cả bản thân Ngôn Sơ cũng không thể giải thích hiện tượng này, vốn dĩ đòn tấn công của Alder nên trực tiếp đ.á.n.h trúng dị năng của cô, Khắc Lục, nhưng lúc này ý thức cảm nhận được mọi thứ, lại khiến cô cũng không thể nói rõ.

Cô bây giờ giống như một củ hành tây, dường như bị bao bọc từng lớp bên trong, được bảo vệ, nhưng hành tây không có tim, cô không ở trong cùng, cũng không ở ngoài cùng, cô chính là củ hành tây này.

Mỗi một lớp tổ chức đều có cô, nhưng mỗi một lớp đều có bóng dáng của người khác, hệt như ngàn vạn bóng hình vô hình chắn trước mặt cô, đó là lớp phòng hộ mà Alder không thể xé rách, là sự vật mà gã không thể Bác Ly.

“Rắc…”

Tiếng kính vỡ nhẹ nhàng vang lên bên tai hai người, Ngôn Sơ nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hung hăng nện vào mặt Alder.

Alder cũng không cam lòng yếu thế, hung ác phản kích, mang theo dị năng nện về phía Ngôn Sơ.

Ta không tin, có lĩnh vực nhân tạo này, cộng thêm chính mình, còn không g.i.ế.c c.h.ế.t được người này!

Tiếng nổ ầm ĩ vang vọng toàn bộ không gian, mỗi một lần giao phong của hai người, đều đi kèm với sự xé rách của m.á.u thịt.

Alder chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều đã bị đóng băng, ngay cả hít thở cũng trở nên chậm chạp.

Mà Ngôn Sơ cũng chẳng khá hơn là bao.

Cô một lần nữa xông lên, lăng không một cước đạp về phía Alder: “Không hổ là con rùa sống lâu như vậy, vẫn có chút thực lực!”

Alder bị một cước này đạp cho cả người quỳ một chân trên mặt đất, đầu gối hung hăng đập xuống sàn nhà, lực đạo khổng lồ khiến mặt đất xung quanh ầm ầm vỡ vụn.